01
Vừa tỉnh dậy, tôi kinh hãi phát hiện mình lại đang nằm trong màn giường ở ký túc xá, trong đầu còn vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một đống ký ức. Rõ ràng nhất trong số đó là một giấc mơ liên quan đến chuyện phẫu thuật thẩm mỹ.
Nghĩ đến cuốn tiểu thuyết linh dị kinh dị mà hai ngày trước tôi mới đọc phần mở đầu, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
Cuốn tiểu thuyết ấy tôi căn bản còn chưa đọc được mấy trang! Tôi chỉ xem qua một số bình luận của cư dân mạng, hoàn toàn không biết ai là người xấu, ai là người tốt!
Sao tôi lại xui xẻo đến vậy chứ?
Mang tâm lý may rủi: “Chỉ cần mình không mở miệng, câu chuyện sẽ không bắt đầu”, tôi định nằm im trên giường giả c.h.ế.t.
“Ê! Tần Thiến Thiến, cậu mơ thấy chuyện gì vui à? Cả đêm cứ cười ngây ngô ở đó!”
“Mau dậy đi! Tớ biết đồng hồ sinh học của cậu đấy!”
Đệt! Là giọng của Hồng Hồng!
Phải bắt đầu rồi đúng không? Được thôi!
Tôi yếu ớt lên tiếng, trong giọng toàn là vẻ nghi hoặc và thấp thỏm:
“Ờm… tớ… liên tục ba ngày nay đều nằm mơ thấy mình đi phẫu thuật thẩm mỹ, còn thành công biến thành một mỹ nhân nữa. Tại sao vậy nhỉ?”
Quả nhiên Hồng Hồng nói:
“Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Một đứa xấu xí muốn phẫu thuật thẩm mỹ là chuyện bình thường, không muốn mới lạ ấy. Muốn làm thì đi làm đi, còn làm bộ làm tịch gì nữa?”
Nghĩ đến thiết lập của nữ chính trong sách, tôi vội nhìn về phía chiếc gương trên bàn.
Hình ảnh phản chiếu trong gương khiến tôi suýt buột miệng c.h.ử.i thề.
Người trong gương gần như không có lông mày. Đôi mắt bị hai cục mỡ to như bánh màn thầu chèn ép đến mức díu cả vào nhau, nhỏ đến gần như có thể bỏ qua. Sống mũi vừa tẹt vừa lệch, đôi môi dày như xúc xích, quả thực chỉ dùng một chữ “xấu” thôi cũng không đủ để hình dung.
Một dung mạo như thế này, trước khi xuyên không, tôi chưa từng nghe nói đến.
Bảo sao cô ấy lại bị người khác bắt nạt, còn bị đặt cho những biệt danh như “đứa không mặt”, “đứa xấu xí”.
Cũng chẳng trách cha mẹ cô ấy ngày càng không ưa cô ấy chỉ vì ngoại hình.
Một người như vậy, nhát gan tự ti, để tâm đến ánh mắt của người khác, muốn dựa vào phẫu thuật thẩm mỹ để thay đổi diện mạo cũng là chuyện hết sức bình thường.
Đây cũng chính là tông màu chủ đạo của cả cuốn sách.
“Muốn phẫu thuật thẩm mỹ thì tìm tớ này, tớ giới thiệu bác sĩ của tớ cho.”
Đúng lúc ấy, Anh Tử, người đã biến mất gần nửa tháng trong kỳ nghỉ, vừa nói vừa đẩy cửa bước vào.
Cô ấy đi thẳng đến giữa phòng ký túc xá rồi xoay một vòng.
“Anh Tử? Cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ à? Đệt! Nhìn chẳng thấy dấu vết gì luôn! Cậu làm ở đâu vậy? Tay nghề tốt thế?”
Hồng Hồng vốn thẳng tính, nhìn chằm chằm vào mũi Anh Tử, quan sát kỹ từ mọi góc độ không bỏ sót một góc nào rồi tấm tắc khen.
Trước đây, ngoài tôi ra, Anh T.ử vốn là người có sống mũi tẹt nhất khối.
Nhưng bây giờ, sống mũi của cô ấy cao thẳng, đường nét rõ ràng, đặc biệt nhìn nghiêng thì chẳng khác nào dáng mũi của một minh tinh nào đó.
Nhưng sao có thể chứ?
Nhìn chằm chằm vào mũi cô ấy hồi lâu, sự nghi ngờ trong lòng tôi càng lúc càng lớn.
Trong sách tuy không viết về chuyện này, nhưng dù bác sĩ có giỏi đến đâu, sau khi phẫu thuật chẳng phải cũng cần thời gian hồi phục sao?
Có lẽ vì tôi nhìn quá lâu, Anh T.ử nói thẳng:
“Không cần hâm mộ đâu, cậu cũng có thể làm mà. Để bác sĩ của tớ chỉnh sửa khuôn mặt cho cậu, đảm bảo cậu sẽ giống hệt trong giấc mơ, trở thành một mỹ nhân đẹp tự nhiên.”
Một ví dụ sống sờ sờ đứng ngay trước mắt, quả thực khiến người ta rung động.
Đừng nói là Tần Thiến Thiến với dung mạo này, ngay cả tôi của trước khi xuyên không cũng có mong muốn trở nên xinh đẹp hơn, đương nhiên rất muốn đồng ý.
Đúng lúc này, giống hệt tình tiết trong sách, cô bạn cùng phòng Mạnh Hi vẫn luôn im lặng đứng phía sau Anh T.ử ra sức lắc đầu với tôi.
Trong nguyên tác, cô ấy là con gái nuôi của gia đình Tần Thiến Thiến. Nhưng bởi vì sở hữu dung mạo nổi bật, cô ấy được hưởng sự quan tâm và tài nguyên nhiều hơn Tần Thiến Thiến rất nhiều.
Bề ngoài, cô ấy lúc nào cũng suy nghĩ cho nữ chính, nhưng theo tôi thấy, từng lời từng cử chỉ đều toát lên vẻ trà xanh, bạch liên hoa.
Lý do chủ yếu khiến nữ chính không dám đắc tội với cô ấy là bởi cô ấy không chỉ nhìn thấy được những thứ người bình thường không thể nhìn thấy, mà còn biết bói quẻ, xem mệnh!
02
Nghĩ đến đây, tôi tiếp tục đi theo tình tiết, chỉ là đồng thời cũng tranh thủ thêm chút “hàng riêng” của mình.
“Tớ… tớ không có tiền, hơn nữa phẫu thuật thẩm mỹ còn có thời gian hồi phục. Tớ sợ người khác sẽ nói…”
Anh T.ử khuyên tôi:
“Đứa không mặt, cậu đã mang cái biệt danh này rồi mà còn sợ người ta nói gì nữa? Cùng lắm thì từ ‘đứa không mặt’ biến thành ‘quái vật phẫu thuật thẩm mỹ’ thôi. Với cậu mà nói, chẳng phải trở nên xinh đẹp mới là quan trọng nhất sao?
“Cậu xem cô Kha đang nổi đình nổi đám kia kìa, người ta còn thừa nhận mình đã chỉnh sửa khuôn mặt đến 40%, chẳng phải vẫn sống tốt hơn ai hết sao? Ngày nào cũng có một chủ đề hot.
“Quan trọng nhất là lần này cậu đi hoàn toàn miễn phí! Bác sĩ này đang tìm người mẫu, chỉ cần giúp họ quảng bá là được.
“Chuyện tốt thế này có thể gặp mà không thể cầu, qua thôn này là chẳng còn quán nữa đâu.”
Vấn đề thời gian hồi phục cứ thế bị bỏ qua luôn sao?
Hơn nữa còn dùng miễn phí để dụ dỗ?
Cơ sở thẩm mỹ đó chắc chắn có vấn đề!
Cho dù không có Mạnh Hi ngăn cản, tôi cũng tuyệt đối không thể đi!
Thế nhưng Hồng Hồng lúc này lại phụ họa:
“Miễn phí mà còn suy nghĩ gì nữa? Cậu không đi thì tớ đi! Sợ cái này sợ cái kia, vậy thì cứ mang biệt danh đứa xấu xí với đứa không mặt sống cả đời đi!”
Rõ ràng biết hai người họ cùng một phe, đây chính là phép khích tướng, nhưng khi nghe những lời ấy, tôi lại cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt muốn đồng ý!
Lẽ nào đây là ý thức còn sót lại của chủ nhân thân thể này?
Đề nghị của Hồng Hồng lập tức bị Anh T.ử bác bỏ.
“Cậu không được miễn phí. Bác sĩ nói rồi, phải tìm kiểu người có sự thay đổi trước và sau khi chỉnh sửa đặc biệt lớn. Trường hợp của cậu là sửa lại thôi, không được.”
Gương mặt Hồng Hồng tràn đầy thất vọng, nhưng cô ấy vẫn kiên quyết muốn đi.
“Không miễn phí thì tớ cũng phải đi xem thử. Một bác sĩ có kỹ thuật cao siêu như vậy nhất định phải làm quen!”
Hồng Hồng bị từ chối, ngược lại khiến tôi không thể kiểm soát được toàn thân, phấn khích đến mức khí huyết dâng trào. Cảm giác như vừa nhặt được món hời lớn, có muốn ngăn cũng không thể ngăn nổi.
Anh T.ử lại hỏi tôi:
“Cậu chắc chắn không đi à?”
Lần này, cơ thể tôi dường như hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế, không còn nghe theo tôi — một kẻ từ bên ngoài xuyên vào — mà điên cuồng gật đầu đồng ý.
“Đi!”