[xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược

Chương 1: Thế Thân Của Nữ Chính Bạch Nguyệt Quang (1)

Trên hành lang trang trí xa hoa, t.h.ả.m trải sàn mềm mại lộng lẫy, tiếng gót giày cao gót giẫm lên nhưng lại tĩnh lặng không một âm thanh.

Tô Vi dừng lại trước một phòng bao.

Không rõ do sơ suất của nhân viên nào mà cửa phòng không đóng c.h.ặ.t, tiếng trò chuyện từ khe cửa truyền ra, lọt vào tai cô.

“Nghe nói gì chưa? Sở Nguyệt về rồi đấy.”

Trong phòng bao, lời này vừa thốt ra, mọi người đều im lặng trong giây lát.

Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng có người phá vỡ sự im lặng: “Đã năm năm rồi, sao cô ta đột nhiên lại về?”

“Ai biết được, nói đi cũng phải nói lại, cô ta cũng đáng thương, Sở gia bây giờ chẳng còn ai nữa.”

Có người đã say, lớn giọng nói: “Không còn ai thì càng tốt chứ sao, chẳng phải Phó ca sẽ có cơ hội rồi à.”

Người say không chỉ có một mình anh ta, có người phụ họa: “Hồi đó vì người khác mà cô ta từ chối Phó ca, giờ Sở gia sụp đổ, cô ta chắc chắn sống không dễ dàng gì. Ngoài Phó ca ra thì còn ai giúp cô ta nữa?”

Thấy Phó Cảnh Thâm không ngăn cản, đám người càng nói năng táo bạo hơn.

Câu nói cuối cùng lọt vào tai Tô Vi là: “Nếu Sở Nguyệt đã về rồi, vậy cô Tô Vi kia có phải nên tiễn đi không? Dù sao cũng chỉ là một món hàng thế thân.”

Ngoài cửa, Tô Vi khẽ đảo mắt. Đám người này đúng là rảnh rỗi, cũng đâu phải Bạch Nguyệt Quang của bọn họ trở về, nam chính còn chưa lên tiếng mà họ đã cuống quýt cả lên.

Người được đám đông gọi là “Phó ca” chính là nam chính của thế giới này, cũng là đối tượng công lược của Tô Vi.

Nghe đến hai chữ “thế thân”, có thể đoán được cốt truyện của thế giới này cẩu huyết đến mức nào. Trước đây Tô Vi đã đọc không ít tiểu thuyết ngược luyến giữa Bạch Nguyệt Quang và thế thân, nhưng cô vạn lần không ngờ có ngày mình lại đích thân trải nghiệm, hơn nữa còn vào vai cô nàng thế thân kia.

Bạch Nguyệt Quang chính là Sở Nguyệt trong miệng đám người đó, cũng là nữ chính.

Câu chuyện phải kể từ rất lâu về trước. Hai nhà nam nữ chính là thế giao, hai người từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô tư. Nhưng trời có gió mây bất trắc, cha mẹ nam chính trong một lần ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn đã gặp t.a.i n.ạ.n máy bay và t.ử nạn, khiến anh khi còn nhỏ phải chịu cú sốc cực lớn.

Trong những ngày tháng đen tối ấy, chính nữ chính đã ở bên cạnh, hết lần này đến lần khác khuyên nhủ, khích lệ, giúp anh thoát khỏi bóng tối. Từ đó, Sở Nguyệt trở thành Bạch Nguyệt Quang trong lòng anh.

Vừa hay hai gia đình cũng có ý định liên hôn, dự định sau khi hai người tốt nghiệp đại học sẽ đính hôn. Nào ngờ sau khi tốt nghiệp, nữ chính đột nhiên dẫn bạn trai về nhà. Gia cảnh anh ta bần hàn, cha từng ngồi tù, cha mẹ nữ chính kiên quyết phản đối. Vì thế, nữ chính không tiếc đoạn tuyệt với gia đình, từ chối tình cảm của nam chính để cùng bạn trai cao chạy xa bay.

Lần gặp lại đã là năm năm sau, cũng là lúc cốt truyện bắt đầu.

Nữ chính lẻ loi trở về. Lúc này Sở gia đã phá sản, tiền tài bị đám họ hàng như hổ đói chia chác sạch sành sanh. Tin tức để lại cho cô chỉ là ông nội phát bệnh tim qua đời, cha nhảy lầu, mẹ ra nước ngoài mất liên lạc.

Đọc đến đây, Tô Vi không khỏi cảm thán: “Thật t.h.ả.m.”

Nhưng còn t.h.ả.m hơn là nữ chính phải gánh một khoản nợ khổng lồ. Năm đó cô mù quáng, lầm tưởng gã cặn bã là ý trung nhân. Gã bạn trai tra nam đã dùng danh nghĩa của cô để vay rất nhiều tiền, tiền vừa đến tay liền bỏ trốn, để lại món nợ cho nữ chính. Để trả nợ, cô làm việc ngày đêm không nghỉ đến mức cơ thể suy sụp.

Sau khi gặp lại nam chính, cô cảm thấy không còn mặt mũi nào đối diện với anh, nhất quyết không chịu nhận sự giúp đỡ. Nam chính cho rằng trong lòng cô vẫn còn nghĩ đến gã đàn ông kia nên cảm xúc u ám trỗi dậy. Vì sợ làm cô hoảng sợ, anh nhiều lần đè nén, cho đến khi không thể kìm nén nữa thì hoàn toàn bùng phát, bắt đầu chế độ “chiếm hữu cưỡng ép”. Sau đó là những màn ngược luyến tình thâm kiểu “cô chạy anh đuổi”.

Tô Vi thầm nghĩ, đúng là chẳng ai trong số họ chịu mở miệng nói rõ ràng, cứ phải dây dưa lâu như vậy.

Ngoài ra, nhân vật thế thân của nguyên chủ xuất hiện khá nhiều, gây ra vô số hiểu lầm cho nam nữ chính. Kết cục cuối cùng đương nhiên là bị trừng phạt và vứt bỏ. Nguyên chủ không cam tâm nên đã tìm đến hệ thống, dùng linh hồn làm cái giá để yêu cầu nam chính phải thật lòng yêu cô.

Sau khi xem hết cốt truyện, Tô Vi tỏ ra vô cùng thấu hiểu: nếu nữ chính đã không muốn nhận nam chính, vậy cô chỉ đành “miễn cưỡng” công lược anh để thượng vị.

Hệ thống 666: [Miễn cưỡng? Ký chủ hãy thu lại nụ cười trên khóe miệng trước đã.]

Tô Vi là người được hệ thống tuyển chọn kỹ lưỡng từ hàng vạn người, số đàn ông bị cô đùa giỡn không đến hàng trăm thì cũng hàng chục, hệ thống sao có thể không hiểu cô. Tô Vi không những không thu lại nụ cười mà còn cười rạng rỡ hơn.

Hệ thống 666 nhắc nhở: [Nói trước nhé, cô đang có nhiệm vụ trên người, phải tăng độ hảo cảm của nam chính lên đến 100, không được tùy tiện đùa giỡn như trước đây đâu.]

Những lời này hệ thống đã nhấn mạnh đến tám trăm lần rồi. Tô Vi mỉm cười: [Tất nhiên rồi, tôi là dân chuyên nghiệp.]

Tô Vi điều chỉnh trạng thái, tay đặt lên cửa rồi từ từ đẩy ra. Ánh đèn u ám mà lộng lẫy trong phòng bao hắt thẳng vào mặt. Người bên trong tưởng là nhân viên phục vụ, vô tình ngẩng đầu lên thấy Tô Vi thì vội vàng huých vai người bên cạnh.

Tiếng nói chuyện trong phòng dần im bặt. Vài người lộ ra vẻ ngượng ngùng vì vừa rồi còn gọi cô là thế thân, không biết cô đã nghe thấy chưa. Điều họ không biết là, dù là Tô Vi hay nguyên chủ thì ngay từ đầu đều biết bản thân mình chỉ là thế thân.

Tô Vi coi như không nghe thấy gì, ánh mắt đảo quanh một vòng rồi tìm thấy mục tiêu. Rất dễ nhận ra, người nổi bật nhất chính là anh.

Cô nở nụ cười rạng rỡ, xách chiếc túi đời mới nhất, như chú chim nhỏ vui sướng bay về phía Phó Cảnh Thâm: “Cảnh Thâm!”

Cô hoàn toàn không để ý đến ánh mắt ngượng ngùng xen lẫn thương hại của những người khác, trong mắt chỉ có anh. Người bên cạnh anh rất biết ý mà nhường chỗ. Tô Vi ngồi xuống cạnh Phó Cảnh Thâm, tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, tựa sát vào người, giọng nói ngọt ngào như thấm mật:

“Cảnh Thâm, em đợi anh ở nhà lâu lắm rồi, thực sự không còn cách nào khác nên mới hỏi trợ lý Hứa mới biết anh ở đây. Em đột ngột đến tìm thế này, anh không giận chứ?”

Phó Cảnh Thâm đã sớm quen với dáng vẻ bám người này. Tô Vi và Sở Nguyệt hoàn toàn không giống nhau. Năm năm trôi qua, hình bóng Sở Nguyệt trong ký ức anh đã mờ nhạt, tính cách cũng không còn rõ ràng, nhưng chắc chắn không phải kiểu như Tô Vi.

Anh nhìn vào mắt cô vài giây rồi dời ánh mắt đi: “Tôi biết rồi.”

Làm sao anh biết được, đương nhiên là trợ lý Hứa đã báo cáo. Tô Vi oán trách: “Trợ lý Hứa nhanh mồm nhanh miệng quá, em còn định tạo bất ngờ cho anh.”

Phó Cảnh Thâm cụp mắt cười nhạt, dường như đang cười trước sự ngây thơ của cô. Nếu không có sự cho phép của anh, trợ lý Hứa sao dám tiết lộ hành tung.

Tô Vi nép sát bên người anh, bàn tay vuốt ve chiếc túi xách mới, ngọt ngào nói: “Cảm ơn Cảnh Thâm nhé, chiếc túi anh tặng em đẹp thật đấy, em rất thích.”

“Thích là tốt rồi.”

Việc của Tô Vi có thư ký chuyên môn phụ trách, quà tặng đều do thư ký chọn sẵn rồi gửi đến. Chỉ là cô đã hiểu lầm, tưởng rằng anh đích thân chọn, mà anh cũng không rảnh để giải thích.

Để tỏ lòng cảm ơn, một miếng dưa hấu được xiên sẵn được đưa đến bên miệng anh, Tô Vi mỉm cười: “Miếng dưa này ngọt lắm, anh cũng nếm thử đi.”

Phó Cảnh Thâm há miệng, nước dưa ngọt lịm lan tỏa. Tô Vi hỏi: “Ngọt không anh?”

Anh gật đầu, tưởng rằng cô sẽ tiếp tục đút cho mình, nào ngờ cô đột ngột ghé sát lại, hương thơm thanh khiết tràn ngập nơi đầu mũi.

“Ngọt đến mức nào?”

Gương mặt cô ở rất gần, gần đến mức anh có thể nhìn rõ lớp lông tơ mịn màng. Hơi thở của Phó Cảnh Thâm vô thức chậm lại. Đầu ngón tay trắng nõn lướt qua khóe môi anh, Tô Vi mới từ từ lùi lại, trên đầu ngón tay còn vương chút ẩm ướt.

“Dính mất rồi.” Tô Vi giải thích.

Ánh mắt Phó Cảnh Thâm sâu thẳm dừng lại trên ngón tay cô. Nói xong, Tô Vi quay đầu lấy khăn giấy lau sạch, ánh mắt trong trẻo mỉm cười với anh. Nhận ra sự chú ý của anh, cô nghi hoặc: “Sao thế anh?”

Anh thản nhiên thu hồi ánh mắt: “Không có gì.”

Vừa rồi anh lại cứ ngỡ cô sẽ mút lấy chút nước dưa đó, thật nực cười.

[Độ hảo cảm của Phó Cảnh Thâm +1, hiện tại là 11]

Chương 1: Thế Thân Của Nữ Chính Bạch Nguyệt Quang (1) - [xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia