[xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược

Chương 4: Thế Thân Của Nữ Chính Bạch Nguyệt Quang (4)

Chọn quần áo, túi xách đến tận nửa đêm, Tô Vi thấy món nào cũng đẹp, món nào cũng muốn. Với tài lực của Phó Cảnh Thâm, dù cô lấy hết thì đối với Phó gia cũng chỉ như hạt cát giữa đại dương. Vì thế, cô hoàn toàn không có áp lực, chọn sạch những thứ mình thích rồi gửi cho thư ký Tần.

Quần áo đẹp, túi xách xinh, giày dép cao cấp, trang sức lộng lẫy, cô muốn tất cả. Làm xong mọi việc, Tô Vi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, chậm rãi chìm vào giấc ngủ ngon.

Vì lời dặn trước đó của cô, đám người hầu không dám tự ý quyết định, nên đến sáng hôm sau khi Phó Cảnh Thâm xuống lầu, bàn thức ăn và bánh kem tối qua vẫn còn nguyên.

“Chuyện này là sao?”

Người hầu cẩn thận giải thích: “Là Tô tiểu thư dặn, cô ấy nói phải chờ cô ấy ngủ dậy mới được dọn.”

Phó Cảnh Thâm nhíu mày nhìn bàn chén. Tối qua anh có uống rượu, đầu óc hơi nặng nên không để ý kỹ, giờ mới nhận ra bữa tối dường như quá mức phong phú. Ánh mắt anh nhanh ch.óng dừng lại ở chiếc bánh kem đặt chính giữa.

Anh lập tức nhớ tới câu hỏi của Tô Vi tối qua: “Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

Thấy anh nhìn chằm chằm chiếc bánh, người hầu vội nói: “Hôm qua là sinh nhật của Tô tiểu thư.”

Sinh nhật? Lúc này anh mới hiểu vì sao tối qua cô hỏi anh có ăn bánh kem không. Anh chần chừ một lát rồi hỏi: “Hôm qua cô ấy cứ đợi tôi sao?”

Người hầu thành thật đáp: “Chiều hôm qua Tô tiểu thư ở nhà đợi ngài tan làm suốt hai tiếng, sau đó mới ra ngoài rồi cùng về với ngài. Sau đó cô ấy ăn cơm một mình rồi lên lầu, còn đặc biệt dặn chúng tôi chờ cô ấy dậy mới được dọn dẹp.”

Lớp kem trên bánh đã hơi chảy, rõ ràng là chưa ai động vào.

“Cô ấy không ăn bánh kem sao?”

Người hầu lắc đầu: “Tô tiểu thư nói muốn chờ ngài cùng ăn.”

Đương nhiên, cuối cùng vẫn không đợi được.

Im lặng một lúc, Phó Cảnh Thâm dời mắt đi: “Dọn đi.”

Người hầu sững lại, có chút do dự: “Nhưng phía Tô tiểu thư…”

“Tôi sẽ nói với cô ấy.”

Lúc này người hầu mới yên tâm thu dọn, trả lại sự gọn gàng cho bàn ăn. Theo thói quen của Tô Vi, nếu chưa ngủ đến trưa thì tuyệt đối không dậy, mà buổi sáng anh lại có cuộc họp nên không đợi cô.

Anh cũng biết, tối qua cô quả thật đã chịu ủy khuất. Việc cố ý không cho người dọn bàn chính là cách cô bày tỏ sự bất mãn. Phó Cảnh Thâm thừa nhận mình giữ cô bên cạnh vì gương mặt có vài phần giống Sở Nguyệt, nhưng Tô Vi không hề biết điều đó, từ đầu đến cuối đều nghiêm túc đối đãi với mối quan hệ này.

Trong lòng anh khẽ mềm lại. Có lẽ anh nên bù đắp cho cô một chút. Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài quần áo và túi xách, anh cũng không biết cô còn thích gì. Suốt dọc đường, hiếm khi anh không nghĩ đến công việc mà lại băn khoăn xem một cô gái ở tuổi cô sẽ thích điều gì.

Nếu là bình thường, chuyện này giao cho thư ký Tần là xong, nhưng lần này mang theo chút áy náy mơ hồ, anh không muốn mượn tay người khác. Ngay cả trợ lý Hứa cũng nhận ra cấp trên đang thất thần.

“Phó tổng?”

Trợ lý Hứa báo cáo xong công việc, thấy anh vẫn đang suy nghĩ nên không dám quấy rầy. Cho đến khi sắp đến giờ họp, anh ta mới lên tiếng nhắc: “Phó tổng, đến giờ họp rồi.”

Phó Cảnh Thâm bừng tỉnh: “Tôi biết rồi.”

Trên đường đến phòng họp, anh chợt nảy ra một ý tưởng. Dưới danh nghĩa của anh có một căn hộ ở vị trí rất đẹp, lại gần trung tâm thương mại mà Tô Vi thích lui tới nhất.

...

Ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, Tô Vi vươn vai đầy thoải mái, cảm thán: [Ngủ ngon thật, nệm nhà tổng tài đúng là thoải mái nhất.]

Tỉnh dậy, cô theo thói quen kiểm tra thông báo hệ thống, phát hiện trong lúc ngủ đã có thêm một tin báo độ hảo cảm.

[Độ hảo cảm của Phó Cảnh Thâm +3, hiện tại là 15.]

Tô Vi nhướng mày, không quá bất ngờ. Việc cô cố ý để lại bàn ăn chính là để anh nhìn thấy, chắc chắn anh đã hiểu ý. Ba điểm này có lẽ hai điểm là vì áy náy. Cô không chê, dù sao đây cũng là một bước tiến tốt, hơn nữa lần này anh không keo kiệt chỉ cho một điểm, chứng tỏ cách làm này có hiệu quả.

Xuống lầu ăn xong là đến lúc chọn quần áo. Tô Vi lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng cuộc sống của người giàu tốt đẹp đến mức nào. Khi lựa chọn, các cố vấn nhãn hàng trực tiếp tư vấn phối đồ, đo đạc kích thước để chỉnh sửa vừa vặn nhất, tất cả đều xoay quanh một mình cô.

Tốn cả buổi chiều để lấp đầy phòng chứa đồ, Tô Vi không những không mệt mà còn càng thêm rạng rỡ.

Tô Vi: [Lần sau nhớ sắp xếp cho tôi mấy thân phận kiểu này nhé, tốt nhất là thiên kim đại tiểu thư.]

666 công tư phân minh đáp: [Xin ký chủ đừng đưa ra yêu cầu không thực tế, thân phận nhiệm vụ đưa ra ngẫu nhiên, hệ thống không thể khống chế.]

Tô Vi tiếc nuối: [Vậy thì cậu đúng là vô dụng.]

666 lập tức phản bác: [Ai nói thế! Tôi làm được rất nhiều việc!]

Tô Vi: [Cậu làm được gì?]

666 hừ một tiếng: [Sau này cô sẽ biết.]

Tô Vi gật đầu suy nghĩ, xem ra sau này phải tận dụng hệ thống nhiều hơn mới được. Tiễn bên nhãn hàng rời đi, thư ký Tần mỉm cười nịnh nọt: “Tô tiểu thư, cô thật xinh đẹp, những bộ đồ này như được may riêng cho cô vậy.”

Lời khen này hoàn toàn chân thành. Làm việc lâu năm, cô ấy đã gặp không ít mỹ nhân, nhưng Tô Vi tuyệt đối thuộc hàng xuất sắc, làn da trắng mịn, đôi mắt long lanh khiến người khác động lòng, ngay cả cô ấy cũng không khỏi rung động.

Tô Vi rất hài lòng: “Thư ký Tần, cô có tâm rồi.”

Thư ký Tần vội xua tay: “Đây đều là Phó tổng đặc biệt dặn dò. Phó tổng đối với cô thật tốt, tôi theo anh ấy lâu như vậy mà chưa từng thấy anh ấy để tâm đến người phụ nữ nào như thế.”

Tô Vi nhướng mày, hóa ra là anh. Nam chính tuy keo kiệt tăng hảo cảm, nhưng chi tiền thì lại vô cùng hào phóng, cũng không tệ.

“Thật sao?” Tô Vi làm ra vẻ kinh ngạc xen lẫn cảm động, “Cảnh Thâm thật là, sao chẳng nói với tôi câu nào.”

“Chắc Phó tổng muốn tạo bất ngờ cho cô.”

“Vậy sao?” Tô Vi cố tỏ ra bình tĩnh nhưng khóe môi vẫn không giấu được ý cười.

Thư ký Tần cười chào rồi rời đi. Tô Vi khẽ gật đầu, đợi người đi khuất liền lập tức gọi điện cho Phó Cảnh Thâm. Đám người hầu cũng hiểu ý, mỉm cười rời đi.

Tô Vi tựa vào sofa, điện thoại vang lên tiếng tút dài nhưng không ai nghe máy. Cô gọi lại lần nữa, kết quả vẫn vậy. Cô nhíu mày, chuyển sang gọi cho trợ lý Hứa, lần này thì kết nối được, nhưng đối phương lại nói Phó Cảnh Thâm vẫn đang làm việc.

Thế nhưng, Tô Vi rõ ràng nghe thấy ở đầu dây bên kia có tiếng côn trùng kêu rả rích.

Chương 4: Thế Thân Của Nữ Chính Bạch Nguyệt Quang (4) - [xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia