"Ngôn Lăng, chuyện cha nói, con cân nhắc thế nào rồi?"

Trong thư phòng Thượng thư phủ, một người đàn ông trung niên khẽ ho một tiếng đầy gượng gạo, ôn tồn hỏi han. Ông ta có vẻ ngoài nho nhã, để râu dê, hơi phát tướng nhưng mặt mày trắng trẻo, mặc cẩm y, toát ra khí chất của người ngồi vị trí cao đã lâu. Dù đáy mắt có chút chột dạ, nhưng giọng nói vẫn vô cùng thản nhiên.

Người ông ta hỏi là một thiếu nữ mặc váy hồng ngồi phía dưới. Cô chừng mười lăm mười sáu tuổi, bộ váy hồng cùng kiểu tóc thiếu nữ chưa xuất các, cộng thêm đôi mắt to trong vắt khiến cô trông thật đơn thuần, ngây thơ. Chỉ là lúc này, thiếu nữ đang c.ắ.n môi dưới, lông mày nhíu c.h.ặ.t, dường như đang đứng trước một lựa chọn vô cùng khó khăn.

Thấy cô không trả lời, người đàn ông không dấu vết cau mày, có chút không vui nhưng vẫn nhẹ giọng: "Cha biết thế này là có lỗi với con, nhưng trong phủ chỉ có con và chị con là dáng dấp giống nhau. Chị con cũng biết hổ thẹn với con, nó sẽ chia cho con một nửa của hồi môn mà mẹ nó để lại."

Thiếu nữ nghe vậy, hàng mi dài khẽ run rẩy. Vài giây sau, cô ngẩng đầu, khóe môi nở một nụ cười châm biếm: "Cha nghĩ con thiếu chỗ của hồi môn đó sao?"

Câu hỏi ngược lại khiến người đàn ông đỏ mặt, ông ta nghiêm sắc mặt: "Dĩ nhiên là không, nhưng có thêm chỗ đó, con gả qua đó cũng có chỗ dựa hơn." Dừng một chút, ông ta thở dài: "Cha cũng hết cách rồi, con là đứa ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất, chị con không bằng con, nó vốn tính tùy tiện, lần này c.h.ế.t sống không chịu gả. Nếu trực tiếp từ hôn với phủ Uy Viễn Hầu, e rằng cái ghế Thượng thư này của cha cũng không giữ nổi."

"Coi như cha cầu con, Ngôn Lăng, con hãy thể hiện sự hiểu biết mà thương cho nỗi khổ của cha, cả gia đình này..."

Những lời khuyên bảo mềm mỏng của người đàn ông lướt qua tai Ngôn Lăng, cô mím môi, cảm thấy nực cười. Nói nghe đường hoàng thế kia, chẳng qua là muốn tìm một kẻ dễ sai bảo để thay thế sao?

Một cô bé mười lăm mười sáu tuổi thực sự có lẽ sẽ bị ông ta làm cho lay động, nhưng Ngôn Lăng thì không.

Cô không phải người của thế giới này, cô là nhiệm vụ giả đến từ Cục Xuyên Nhanh – nơi chuyên giám sát các tiểu thế giới ngưng tụ từ tiểu thuyết, phim ảnh. Vốn dĩ các thế giới này vận hành khá thuận lợi, họ chỉ cần vào can thiệp nhẹ khi có sai lệch. Cho đến gần đây, nhiều thế giới xuất hiện bug. Bug ban đầu không lớn, không ai chú ý, nhưng khi nó tạo ra quá nhiều oán khí dẫn đến sụp đổ, họ buộc phải làm nhiệm vụ dài hạn. Tức là chọn một vật chủ thích hợp, mượn thân phận của họ để hoàn thành nhiệm vụ, cải viết vận mệnh nguyên chủ, xoa dịu oán khí và duy trì sự ổn định.

Ngay khoảnh khắc Dư Châm đề nghị cô gả thay cho đích trưởng nữ Dư Ngôn Hà, Ngôn Lăng vừa vặn xuyên tới. Chỉ trong chớp mắt, cô đã thu liễm hơi thở, không ai phát hiện ra. Với kinh nghiệm dày dạn, cô nhanh ch.óng tiếp nhận ký ức và hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Đây vốn là một cuốn truyện ngọt sủng bình thường, nhưng bị bug biến thành một cuốn "Cổ đại trọng sinh ngọt văn". Kể về nữ chính Dư Ngôn Hà kiếp trước nhìn người không tinh, từ bỏ thư sinh Tạ Thành có tương lai xán lạn để chọn Thế t.ử Uy Viễn Hầu Tiêu Nghệ chỉ biết ăn chơi trác táng. Kết quả là sống trong đau khổ, khi nhìn lại thì người mình từng bỏ rơi đã leo lên vị trí Thủ phụ trẻ tuổi nhất lịch sử triều Hạ!

Chương 1 - Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia