Mãi đến ngày hôm sau, “Sư huynh, nàng ta là ai?
Sao lại ở trong viện của huynh?"
Tô Tiên Nhi dẫn theo thị nữ chạy tới gặp đại sư huynh mà mình hằng mong nhớ, vừa bước vào cửa đã thấy tay của vị hôn phu đang đặt trên cổ tay của Sài Hinh Nguyệt, lúc đó trong lòng nàng ta dâng lên một sự khó chịu nồng đậm, khi nhìn thấy khuôn mặt kia, ngọn lửa đố kỵ trong lòng lập tức bùng cháy dữ dội.
Trên mặt Sài Hinh Nguyệt lộ ra vẻ ủy khuất, “Vị cô nương này, có phải muội đã hiểu lầm chuyện gì không?
Ta, ta chỉ là một bệnh nhân, cầu xin Dung thiếu cốc chủ khám bệnh cho thôi, ta và huynh ấy trong sạch..."
Tô Tiên Nhi mắng:
“Ngươi lừa ai thế?
Đây là Thần Y Cốc đấy, ngươi tới đây giả bệnh với ta à?!
Ngươi cùng lắm là uống chút Nhuyễn Cân Tán làm nội lực toàn thân biến mất thôi, tùy tiện một viên thu-ốc là giải quyết được, còn cần phải đặc biệt chạy một chuyến tới Thần Y Cốc sao!
Ngươi có biết Thần Y Cốc ta mỗi lần ra tay ch-ữa tr-ị tốn bao nhiêu tiền khám không?
Một vạn lạng vàng, ngươi có trả nổi không?"
Sài Hinh Nguyệt...
Nếu cô ta chỉ là trúng Nhuyễn Cân Tán chứ không phải loại độc gì ghê gớm, vậy tại sao Dung Tước lại nói cô ta bị trúng độc?
“Vị cô nương này, muội có chắc trên người ta chỉ là trúng Nhuyễn Cân Tán, không có loại độc nào khác không?"
Tô Tiên Nhi thấy thần sắc cô ta như vậy cũng sợ mình nhìn nhầm, dứt khoát ngồi xuống bắt mạch cho Sài Hinh Nguyệt, kết quả mạch tượng không sai một li so với những gì nàng ta nói.
Nàng ta vẻ mặt nghi ngờ nhìn về phía Dung Tước, “Đại sư huynh, huynh nói cho muội biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Vốn tưởng rằng sau khi bị vạch trần Dung Tước sẽ kinh hoảng thất thố, nhưng không hề.
Sắc mặt hắn không đổi đứng dậy, vẫy vẫy tay với Tô Tiên Nhi, “Sư muội, muội đi theo ta, sư huynh có vài lời muốn nói với muội."
Tô Tiên Nhi có chút nghi ngờ nhưng rốt cuộc vẫn đi theo sau Dung Tước ra ngoài.
Chắc chắn người trong phòng khách không nghe thấy được Dung Tước mới mở lời:
“Sư muội, chuyện này sư huynh chưa từng nói với ai, vốn định giấu kín mãi, nhưng muội là vị hôn thê của ta, ta không muốn muội đau lòng, cho nên muội nhất định phải giữ bí mật giúp Sài cô nương."
Tô Tiên Nhi:
“Được thôi, huynh nói đi muội nghe."
“Dung mạo của Sài cô nương muội cũng thấy rồi chứ?
Nàng ấy chính là đệ nhất mỹ nhân trong truyền thuyết giang hồ lúc trước.
Nhưng số nàng ấy không tốt, trước tiên bị bắt đi ở Bạch Lộc sơn trang, sau đó không biết thế nào lại rơi vào tay giáo chủ Ma giáo Cơ Vô Trần.
Ta, lúc ta cứu nàng ấy ra, nàng ấy khắp người đầy vết thương, đối với một người phụ nữ mà nói thì điều trân quý nhất chính là trinh tiết, nàng ấy tuy không nói mình không muốn sống nữa, nhưng ta thấy được chí t.ử trong mắt nàng ấy.
Chúng ta là người làm thầy thu-ốc cứu người làm phúc, làm sao có thể trơ mắt nhìn người ta ch-ết trước mặt mà không quản?"
Nói thật, nếu Thần Y Cốc thực sự là nơi cứu khổ phò nguy như vậy, thì đã không thu phí một vạn lạng vàng cho mỗi lần khám bệnh rồi.
Thế nhưng với cái lý do vụng về như vậy, cuối cùng Tô Tiên Nhi lại tin sái cổ, hơn nữa còn hứa với Dung Tước, sau này sẽ khuyên nhủ Sài Hinh Nguyệt thật tốt, tuyệt đối không để cô ta đi tìm c-ái ch-ết.
Thế nên mới nói, không sợ đàn ông tồi, chỉ sợ đàn ông tồi gặp phải kẻ yêu mù quáng, cứ hễ nhảy hố là trúng phóc.
Tô Tiên Nhi rõ ràng là người bị sập bẫy đó.
Hiện giờ Tô cốc chủ vẫn còn khỏe mạnh, có lão chống lưng cho con gái, Dung Tước ngoài mặt chắc chắn sẽ đối xử tốt với Tô Tiên Nhi, nhưng một khi Tô cốc chủ không còn nữa, thì e rằng những ngày tốt đẹp của Tô Tiên Nhi cũng coi như chấm dứt.
Ninh Nguyệt vốn dĩ muốn đợi Dung Tước vào cung chữa bệnh cho Thái hậu mới ra tay xử lý hắn, nhưng nàng vốn dĩ là người lương thiện, những cô gái tốt thì vẫn nên cứu được ai hay người nấy vậy....
Hôm đó vào buổi trưa, Dung Tước đích thân bưng cơm canh đưa đến phòng cho Sài Hinh Nguyệt.
“Thiếu cốc chủ, sao huynh lại đích thân đi đưa cơm thế này?"
Trong những ngày ở Thần Y Cốc, Dung Tước chăm sóc cô ta rất nhiều, nhưng thực sự không cần thiết để hắn đích thân đưa cơm.
Trên khuôn mặt thanh tú của Dung Tước hiện lên một nụ cười nhạt, khiến người ta vừa nhìn thấy đã cảm thấy như gió mùa xuân.
“Ta vừa bận xong, một mình ăn cơm thấy cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên tới tìm nàng."
Sài Hinh Nguyệt có chút ngạc nhiên, ăn cơm không thấy ý nghĩa tại sao lại tìm cô ta?
Hắn không phải có vị hôn thê sao?
Chẳng lẽ lại vì khuôn mặt này của cô ta?
Nhìn thấy vẻ mặt đó của cô ta, Dung Tước không kìm được nhếch môi, “Sau núi Thần Y Cốc có một cánh đồng hoa dại, hàng năm vào mùa này cánh đồng đó sẽ nở đầy các loại hoa dại đủ màu sắc, đặc biệt xinh đẹp, nếu nàng rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể tự mình đi dạo quanh đó, thực sự rất đẹp."
Sài Hinh Nguyệt vui vẻ đồng ý, “Vậy đợi dùng bữa xong, ta sẽ tự mình ra sau núi dạo một chút."
Sau núi Thần Y Cốc thực sự có một cánh đồng hoa dại, trên t.h.ả.m cỏ dày đặc nở rộ vô số bông hoa dại, đỏ trắng hồng tím... màu gì cũng có, con gái nhìn thấy cảnh sắc như vậy thực sự là sẽ không nỡ rời bước.
Sài Hinh Nguyệt chơi đùa trong cánh đồng hoa dại một lúc lâu, còn tự tết cho mình một vòng hoa thật đẹp, kết hợp với khuôn mặt đã trang điểm của cô ta đúng là đẹp không sao tả xiết.
Gió trên núi se lạnh thổi tung tà váy của Sài Hinh Nguyệt, nha hoàn mà Dung Tước sắp xếp cho cô ta lúc này không biết đã đi đâu mất rồi, Sài Hinh Nguyệt dứt khoát nằm xuống cánh đồng hoa dại, từ từ nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu, trời dường như âm u hẳn đi, à không phải, là có cái gì đó che khuất ánh mặt trời của cô ta.
Sài Hinh Nguyệt mở mắt ra, “Ngươi,..."
Không đợi cô ta nói hết lời, người đàn ông đã cúi xuống, trực tiếp đè lên người cô ta, “Lấy trời làm chăn lấy đất làm giường, có phải rất kích thích không?"...
Có một số chuyện đã xảy ra thì vẫn sẽ để lộ dấu vết, ví dụ như d.ư.ợ.c đồng bên cạnh Dung Tước, rõ ràng phát hiện thái độ của thiếu cốc chủ đối với vị nữ bệnh nhân này rất mập mờ.
Nhưng hắn là một đứa trẻ thông minh, dù có nhìn ra cái gì cũng không nói ra ngoài, nhưng thị nữ của Tô Tiên Nhi thì lại khác.
“Tiểu thư, người đừng cả ngày cứ loay hoay với mấy loại th-ảo d-ược này nữa, rảnh rỗi thì nên sang chỗ thiếu cốc chủ dạo chơi đi, nô tì nghe nói hôm qua thiếu cốc chủ lại cùng người đàn bà đó ngâm thơ dưới gốc cây quế...
Hazzi, nói chung là vị hôn phu của người thì nên trông coi cho kỹ một chút."
Động tác đang phơi thu-ốc của Tô Tiên Nhi bỗng khựng lại, ngay sau đó nghĩ tới những lời đại sư huynh đã nói, lại tiếp tục phơi th-ảo d-ược của mình, dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ đã mất đi trinh tiết lại có chút đáng thương thôi, đại sư huynh chắc chắn sẽ không thích cô ta đâu.
Nhưng, một lần hai lần, thời gian dài những lời như vậy nghe nhiều, trong lòng nàng ta rốt cuộc cũng có chút không thoải mái, thế là chiều tối hôm đó, nàng ta đặc biệt làm một đĩa bánh hoa quế bưng tới viện nhỏ của Dung Tước.