“Nghe nói Cẩn Nam Vương những năm này ở Yến Quan đã phát minh ra không ít v.ũ k.h.í, vốn là để răn đe đám giặc Thát, Nhung Hồ và các ngoại tộc khác, không ngờ lại dùng lên người Đông Di.”
“Ha ha!
Lần này để xem Đông Di còn dám nữa không!”
Đa số thần t.ử đều lộ ra nụ cười vui mừng và yên tâm, ngoại trừ đám người đứng về phía Thái t.ử đương triều.
Yến Khác Hành cũng đang ở trên triều, đầu tiên là chấn động, Yến gia quân đ.á.n.h thắng trận rồi?
Sao có thể chứ!
Đó là tác chiến trên biển, lĩnh vực sở trường của Đông Di, lão nhị sao cũng giỏi vậy?
Tiếp đó sắc mặt dần trầm xuống.
Trước đây cảm thấy, chỉ cần đứa em trai tốt kia của ông ta đừng có ở kinh thành làm chướng mắt ông ta, cứ thành thật ở cái nơi chim không thèm đậu như vùng đất phong Nam Man, thì vẫn có thể làm anh em bề ngoài hòa thuận.
Nhưng bây giờ, anh ta ở Yến Quan, ở quận Đông Hải, đều có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy, thu hút sự chú ý của triều thần, vậy sau này thì sao?
Có phải sẽ g-iết về kinh thành đoạt lại vị trí Thái t.ử của ông ta không?
Không!
Không thể giữ anh ta lại nữa!
Yến Khác Hành ánh mắt hung quang, ác độc nghĩ.
Quận Đông Hải.
Trạm phòng thủ bờ biển mới xây ngoài thành, các tướng sĩ đang ăn mừng.
“Cạn thôi!”
“Đã quá!”
Bất kể là đang trực hay không đang trực, đều ngoan ngoãn nghe lời Đại tướng quân, không ai uống rượu, chỉ sợ người Đông Di đột ngột tập kích, lúc này thứ họ uống là canh hạt sen đậu xanh do các nữ quyến nấu ở hậu phương, coi như rượu mà nâng chén uống cạn.
“Tướng quân, hai chiếc chiến thuyền này thật sự để cho chúng ta dùng sao?”
Yến Khác Cẩn khẽ gật đầu:
“Ừm.
Tuyến phòng thủ bờ biển phía Nam đã hoàn thiện, phía Đông cũng nên xây dựng lên thôi, hai con tàu này, bình thường một chiếc sẵn sàng chiến đấu, một chiếc tuần tra.
Đợi gom đủ vật liệu, lại đóng thêm mấy chiếc nữa, đều quy về cho trạm phòng thủ bờ biển điều động.”
Anh đã mở xưởng đóng tàu ở hai quận Mân Việt, Bách Việt, mấy năm nay tàu đóng ra, ngoài việc dùng cho thương mại trên biển, tất cả đều được đóng thành chiến thuyền, luân phiên tuần tra ở vùng biển ven biển phía Nam.
Giờ đây, hải tặc ở vùng biển phía Nam đã hoàn toàn biến mất, tiếp theo đã đến lúc chấn chỉnh vùng biển phía Đông rồi.
“Tuyệt quá!”
Các tướng sĩ nghe vậy, đều hớn hở cười vang.
Bưng bát canh đậu xanh, tranh nhau muốn cạn chén với Yến Khác Cẩn.
“U——”
Tháp tín hiệu dựng tạm thời truyền đến tiếng tiêu ngân dài, nghĩa là mặt biển có tình huống đột xuất.
“Tướng quân?”
Các tướng sĩ đồng loạt nhìn về phía Yến Khác Cẩn.
Chỉ thấy anh không hề nao núng tháo túi hương đeo bên hông xuống, lấy ra một chiếc kính viễn vọng bằng gỗ có thể gập lại.
Đưa lên mắt nhìn về phía Đông Hải một lúc, trầm giọng ra lệnh:
“Truyền lệnh xuống, chuẩn bị chiến đấu!”
“Rõ!”
Mọi người mặc dù tò mò về cái “thiên lý nhãn” trong tay tướng quân, nhưng trận chiến sắp đến, ai cũng không bận tâm đến cái đó, nhanh ch.óng chỉnh đốn trang bị, ra lệnh cho cấp dưới vào vị trí của mình.
Trận chiến trước, đội thuyền của Đông Di bị đại bác b-ắn chìm sáu chiếc, còn lại một chiếc thấy tình hình không ổn liền quay đầu chạy, bị hải quân do Yến Khác Cẩn bí mật huấn luyện đuổi theo, bắt sống mười tám người trên thuyền, tịch thu một chiếc thuyền Đông Di, cộng thêm một thuyền vật tư.
Không ngờ có kẻ lọt lưới nhảy xuống biển trốn thoát, sau khi trốn về Đông Di đã kéo theo cứu binh.
Đây là cảm thấy ch-ết vẫn chưa đủ nhiều sao?
Yến Khác Cẩn cười lạnh một tiếng, vạt áo chiến bào hất lên, bước lên thuyền chỉ huy, giơ tay thật cao, ra hiệu cho các tướng sĩ chuẩn bị.
“Chuẩn bị—— B-ắn!”
“V-út——”
Một quả đạn pháo b-ắn ra khỏi nòng, theo lộ trình dự đoán, rơi chính xác vào giữa đội thuyền Đông Di, “Oàng——” hất lên cột sóng cao mười mét, ngay lập tức lật nhào hai con thuyền lớn.
Những người trên những con thuyền còn lại, bám c.h.ặ.t vào cột buồm, bò trên boong tàu đầy hoảng loạn, miệng lẩm bẩm gì đó.
Một lát sau, có thuyền quay đầu, chạy về hướng lúc đến.
“Phi—— Đồ hèn!”
Trong Yến gia quân có người nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ.
“Tướng quân, có đuổi theo không?”
“Đuổi!”
Mặc dù đều nói giặc cùng chớ đuổi, nhưng đây vẫn là ở vùng biển ven biển của quốc gia mình, không cho bọn chúng một bài học, thì coi quận Đông Hải của Yến Hoa là vườn sau nhà bọn chúng chắc, muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao!
Hai chiếc chiến thuyền một trái một phải đuổi theo theo kiểu kẹp c.h.é.m, rất nhanh lại b-ắn chìm ba chiếc thuyền Đông Di quay đầu chạy, những người trên những chiếc thuyền còn lại đều giơ tay đầu hàng.
Vốn dĩ còn đang nghĩ Yến Hoa có thể có thuyền biển lợi hại đến mức nào?
Có thì đã phái ra từ lâu rồi, sao có thể giương mắt nhìn bọn chúng g-iết người cướp của ở vùng biển Yến Hoa bao nhiêu năm nay?
Chắc chắn là tên tiểu binh đó vì ham sống sợ ch-ết nên nhảy thuyền trốn chạy, sau khi về nước vì để miễn tội nên mới nói quá lên thôi.
Lần này, quốc vương của bọn chúng đặc biệt phái ra mười lăm chiếc thuyền biển chế tạo đặc biệt, mỗi chiếc thuyền đều được trang bị đầy đủ nhân lực, người nào cũng dũng mãnh thiện chiến, đặc biệt giỏi tác chiến trên biển, dự định sẽ giáng cho Yến Hoa một đòn nặng nề.
Vạn vạn không ngờ tới, người bị đ.á.n.h lại chính là mình.
Lúc này, người Đông Di hối hận rồi.
Không ngờ Yến Hoa thật sự có loại v.ũ k.h.í lợi hại như vậy.
Mẹ nó biết trước thế này thì ai còn đến chứ?
Đến chính là nộp mạng!
Uy lực của việc đại bác b-ắn phá thật sự là quá lớn, không đầu hàng thì chỉ có ch-ết, đầu hàng nói không chừng còn có mạng mà về nhà.
Còn về việc nhảy xuống biển, đùa gì vậy!
Thời tiết này, nhảy xuống nước không đầy nửa canh giờ là mất mạng rồi.
Cuối cùng, bắt sống được hơn ba trăm người Đông Di, tịch thu được mười con thuyền lớn còn nguyên vẹn.
Các tướng sĩ một mảnh vui mừng hớn hở.
Yến gia quân thì còn đỡ, dù sao cũng đã sớm thấy được sự lợi hại của Cẩn Nam Vương, các tướng sĩ giữ thành quận Đông Hải thì trên mặt đều là vẻ kích động không giấu giếm được.
Chưa đầy nửa tháng, đã giải quyết xong vấn đề khiến họ đau đầu mấy năm nay.
“Đại tướng quân uy vũ!”
“Uy vũ!
Uy vũ!”
Yến Khác Cẩn giơ tay ép xuống:
“Đừng có lơ là, để lại một thuyền tuần tra, những người còn lại dẫn theo tù binh và vật tư tịch thu được quay về.”
“Tướng quân, những tù binh này...”
“Để Đông Di lấy vật tư hoặc kỹ thuật đến đổi.
Không đổi cũng được, chúng ta không nuôi người rảnh rỗi, tất cả tống đến biên quan khai hoang đào mỏ.”
“Rõ!”...
Từ Nhâm sau khi đến quận Đông Hải cũng không hề nhàn rỗi, một mặt dưỡng thai, một mặt tập hợp nữ quyến của các tướng sĩ trong quân lại, lập thành mấy đội nhỏ.
Một đội phụ trách trông coi lương thảo, lương thảo cần thiết cho tiền tuyến, đều phải qua tay họ Từ Nhâm mới yên tâm.