“Từ Nhâm gửi một đoạn tin nhắn thoại vào nhóm chat gia đình ba người nhà họ Từ, thu dọn sách vở trong ba lô rồi đi đến trường.”
Nếu còn không về báo danh sau khi hết hạn nghỉ, giáo viên hướng dẫn chắc sẽ lao thẳng đến nhà để tóm cô mất.
Cũng may lần ra nước ngoài này cô đã mua được không ít sách bản gốc hiếm có ở trong nước, mang theo món quà này đến gặp giáo viên hướng dẫn, chắc là sẽ không bị mắng đâu nhỉ?
Phía bên kia, cha mẹ Từ đang ở nước ngoài nhưng lòng luôn canh cánh lo cho gia đình, sau khi tỉnh dậy nghe được tin nhắn của con gái gửi tới liền thở phào nhẹ nhõm.
“Nghe thấy chưa?
Lần này cũng may Nhâm Nhâm nhất thời nổi hứng đi sang trang trại rượu, lại quen được một người bạn mới trong hành trình, giúp chúng ta một việc lớn, nếu không ông chính là cái gã thứ sáu bị phá sản, ngủ bờ ngủ bụi đấy!”
Mẹ Từ lườm chồng một cái sắc lẹm.
“Phải phải, đều nhờ bạn của Nhâm Nhâm cả, đợi khi nào về, em dắt Nhâm Nhâm đi chọn một món quà, đến tận nhà người ta mà cảm ơn cho hẳn hoi.”
“Cái đó còn cần ông phải nói sao!
Ngay hôm nay tôi sẽ đi mua quà!”
“Hôm nay á?
Nhâm Nhâm có ở đây đâu.”
“Thì chẳng phải còn có ông đó sao?
Ông đi cùng tôi chọn.”
“Tôi có biết chọn đâu…”
“Không biết thì học!
Sau này còn cái kiểu tin người lạ sái cổ rồi đầu tư mù quáng nữa thì xem tôi có tịch thu hết tiền hoa hồng hàng năm của ông không!”
“…”
…
Kỳ thi cuối kỳ của Đại học Ngôn ngữ diễn ra khá muộn, mãi đến cuối tháng sáu mới bắt đầu, mỗi ngày thi một hoặc hai môn, giữa chừng còn được nghỉ cuối tuần, đợi đến khi thi xong tất cả các môn thì đã bước sang tháng bảy rồi.
Ngày mùng 5 tháng 7 thi xong môn cuối cùng, kỳ nghỉ hè thật sự đã bắt đầu.
“Từ Nhâm, thi xong cậu về nhà luôn à?
Không ở lại chơi thêm vài ngày sao?”
Bạn cùng phòng thấy cô thi xong môn cuối cùng về là bắt đầu thu dọn hành lý, liền thò đầu ra khỏi giường hỏi.
Trước đây ba người bọn họ và Từ Nhâm quan hệ không thân thiết cho lắm, chủ yếu là do Từ Nhâm ở trường không nhiều, hoặc là về rất muộn, sáng lại dậy rất trễ, thường xuyên bỏ lỡ giờ lên lớp.
Lúc đầu bọn họ còn gọi cô cùng đi học, sau này nghe nói nhà Từ Nhâm rất giàu, giàu đến mức giảng viên trong khoa cũng nhắm mắt làm ngơ trước hành vi trốn học của cô, nên họ không gọi nữa.
Lần này Từ Nhâm quay lại trường đã tặng mỗi người bọn họ một hộp sô cô la kem ướp lạnh, cảm giác quan hệ giữa mọi người lập tức kéo lại gần nhau hơn, không còn sự xa cách như trước nữa, vì thế chuyện cũng nhiều lên.
Từ Nhâm vừa dọn dẹp bàn học vừa trả lời:
“Bố mẹ tôi hôm nay về nước, gọi tôi về nhà ăn cơm, dù sao cũng thi xong rồi tôi mang mấy thứ học kỳ sau không dùng đến về luôn, đỡ phải đi lại một chuyến nữa.”
“Ồ, vậy cậu mau về đi, ở trường có việc gì tôi sẽ báo cho cậu.”
“Cảm ơn cậu nhé!
Vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp lại vào học kỳ sau!”
Cô vẫy tay chào bạn cùng phòng.
“Hẹn gặp lại!”
Vừa ra khỏi cổng trường, cô bạn thân “plastic” lại gọi điện đến.
Mấy ngày trước Từ Nhâm đã đổi trạng thái trên vòng bạn bè thành “Đang trong kỳ thi”, mấy đóa hoa plastic kia cũng biết ý không đến làm phiền cô.
Chắc là lo cô thi trượt sẽ bị bố mẹ tịch thu tiền tiêu vặt, cô mà không có tiền tiêu vặt thì mấy người bọn họ cũng chẳng xơ múi được gì.
Đúng là vừa thi xong lại đến quấy rầy.
Từ Nhâm cân nhắc xem có nên cho bọn họ vào danh sách đen luôn không, nhưng cứ hễ nghĩ đến số tiền nguyên chủ đã tiêu lên người bọn họ, cũng như sự đối đãi không công bằng mà nguyên chủ phải nhận lấy là cô lại thấy ngứa răng.
Một lũ ăn cháo đá bát!
Cô uể oải bắt máy:
“Alo?”
“Đại tiểu thư ơi, thi xong chưa?
Ra ngoài quẩy đi chứ!”
“Hết tiền rồi, không quẩy nổi.”
“…”
Câu trả lời này có chút nằm ngoài dự tính.
Chu Nam Tuyết nhìn sang Phương An Quỳnh và Trình Khả San bên cạnh, dùng khẩu hình miệng hỏi:
“Phải làm sao đây?”
Bọn họ mấy ngày nay vẫn luôn đợi điện thoại của Từ Nhâm, lúc đầu nghĩ cô ra nước ngoài chơi, về chắc chắn sẽ mua quà cho bọn họ, kết quả đợi mãi chẳng thấy đâu.
Sau đó thấy cô đăng trạng thái “Đang trong kỳ thi” trên vòng bạn bè nên không dám làm phiền, nghĩ bụng thi xong chắc chắn là có thể ra ngoài chơi rồi chứ?
Không có cô nàng ngốc nghếch kia thanh toán hóa đơn, thời gian qua bọn họ chẳng được đi đâu cả, sắp nghẹt thở đến nơi rồi.
Ai ngờ điện thoại vừa thông một cái đã bảo “hết tiền”, cô nàng ngốc nghếch kia mà lại hết tiền sao?
Ai tin chứ!
Trình Khả San đang đau đầu vì phí học lại của học kỳ sau.
Nhà cô ta tuy không nghèo đến mức không đóng nổi học phí, nhưng bố mẹ cô ta trọng nam khinh nữ, đối xử với anh trai tốt hơn cô ta nhiều, vốn dĩ đã không muốn chu cấp cho cô ta học trường nghệ thuật với học phí đắt đỏ, nếu biết cô ta có tới mấy môn không đạt, khai giảng thi lại không qua thì phải học lại, không chừng sẽ bắt cô ta nghỉ học luôn.
Cô ta bảo Chu Nam Tuyết hẹn Từ Nhâm ra ngoài là muốn hỏi mượn Từ Nhâm một ít tiền.
Nói là mượn, nhưng thực chất mượn rồi cô ta hoàn toàn không có ý định trả.
Cô nàng ngốc nghếch kia mỗi tháng tiền tiêu vặt cố định đã mấy chục nghìn rồi, bố mẹ cô ấy lại thường xuyên vui vẻ là lại phát tiền cho cô ấy, mượn có vỏn vẹn mười nghìn thì đáng là bao.
Nhưng cô nàng kia không ra ngoài thì tiền biết làm thế nào bây giờ?
“Nhâm Nhâm ơi…”
Trình Khả San ghé sát vào loa ngoài, “Lâu rồi không hẹn hò gì, cùng ra ngoài dạo chút đi mà, tớ mời cậu uống trà sữa nhé.”
“Nóng quá, dạo không nổi.
Nếu các cậu mời khách đi hội sở Thái T.ử Minh thì tớ ra.”
“…”
Hội sở Thái T.ử Minh là cái nơi nào chứ?
Bình quân đầu người ít nhất cũng từ năm chữ số trở lên, đâu phải nơi bọn họ tiêu xài nổi, trước đây lần nào đi cũng là ăn ké cô nàng ngốc nghếch kia.
Cuối cùng chuyện chẳng đi đến đâu.
Trình Khả San không mượn được tiền, tức tối vò đầu bứt tai.
“Phải làm sao đây!
Các cậu chẳng phải bảo cậu ta chắc chắn sẽ cho tớ mượn sao?”
“Bọn tớ cũng không ngờ cậu ta lại không có tiền mà.”
Phương An Quỳnh lúng túng nói.
“Hay là thế này đi, cậu đem mấy đôi giày túi xách trước đây cô ta tặng ra bán đi.”
Chu Nam Tuyết hiến kế cho cô ta.
Trình Khả San:
“…”
Cô ta làm sao mà nỡ, đó đều là những món đồ hiệu xa xỉ mà hiện tại cô ta dù thế nào cũng không mua nổi, bình thường đâu có nỡ dùng, đều cất kỹ trong tủ quần áo, chỉ khi đi cùng Từ Nhâm đến mấy nơi cao cấp mới mang ra diện, giờ mà bán đi thì sau này lấy gì để giữ thể diện?
Nhưng Phương An Quỳnh và Chu Nam Tuyết đều khuyên cô ta:
“Cô nàng ngốc nghếch kia giờ đang kẹt tiền, chắc cũng giống bọn mình thôi, thi không tốt nên bị gia đình hạn chế chi tiêu, qua một thời gian là hết ấy mà, đợi cậu ta có tiền lại bảo cậu ta tặng cho cái khác.”
Trình Khả San nghĩ cũng thấy có lý, trước mắt cứ phải vượt qua cửa ải khó khăn này đã.
Thế là cô ta về nhà lôi đống quần áo, giày dép, túi xách Từ Nhâm tặng bấy lâu nay ra, đăng bán trên nền tảng đồ cũ Nhàn Vật.