Đến trận đấu quan trọng nhất —— tiếp sức đồng đội, vòng cuối cùng, Triệu Tự Cẩn từ đường ngoài liên tiếp vượt ba người, dẫn đồng đội về đích đầu tiên, khiến mấy huấn luyện viên đội tuyển quốc gia tắc lưỡi kinh ngạc:
“Chỉ một buổi trưa ngắn ngủi, thay đổi lớn như vậy?
Không phải nói ai nói cũng không nghe sao?
Ai khuyên nó?
Hay là nói trước giờ vẫn cố tình?”
“Nghe nói bạn gái nó đến, trước đó hai người cãi vã, bây giờ chắc là làm hòa rồi.”
“...”
Mấy huấn luyện viên nhìn nhau, đây rốt cuộc tính là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?
Nên tính là chuyện tốt nhỉ?
Ít nhất có người trị được nó.
Nhưng nhỡ đâu sau này hai người lại cãi vã không phải lại không ai trị được nó nữa à?
“Tôi nói này, đây có phải lo chuyện bao đồng không?”
Huấn luyện viên Lục người vẫn luôn rất xem trọng Triệu Tự Cẩn cười thoải mái, “Lẽ nào vì tồn tại rủi ro vô hình, mà rất nhiều việc không thể làm?
Trước kia các người phản đối, là vì nó đúng là có chút mạo hiểm và hung hăng, nhưng hiện tại đều thay đổi rồi, nói lên đạo lý nó đều hiểu.
Còn cảm xúc thứ này, ai cũng có, tôi và các người mang cảm xúc đi dẫn đội chẳng lẽ ít sao?
Chỉ cần không ảnh hưởng đại cục, đều không phải là vấn đề.”
Cuối cùng, trong năm phiếu có bốn phiếu thông qua, Triệu Tự Cẩn giành được tấm vé World Cup mùa giải sau.
Người duy nhất giữ phiếu phản đối là Quách Vĩnh Đạt mặt mày khó coi.
Ông ta rất muốn đẩy cháu ngoại mình lên World Cup, đáng tiếc vòng buổi sáng kia đã bị loại rồi, vốn dĩ còn muốn tranh thủ thêm, dù sao cháu ngoại ông ta thành tích ổn định, đi giải đấu rèn luyện rèn luyện, biết đâu đột phá thì sao, không chừng còn có thể xung kích giải vô địch thế giới năm sau, Olympic năm sau nữa.
Thế nhưng mấy gã này, cứ muốn đối đầu với ông ta, nhất quyết phải đẩy Triệu Tự Cẩn lên, nói nó trẻ tuổi có sức vươn lên, mười tám tuổi, chính là bắt đầu của độ tuổi vàng.
Phi!
Ông ta cứ đợi xem, có thể ôm được mấy huy chương từ World Cup về.
Mấy huấn luyện viên khác nhìn nhau, đối với tâm tư của Quách Vĩnh Đạt, mọi người đều biết rõ.
Nhưng cũng không nhìn xem, thành tích của cháu ngoại ông ta Hàn Thành bất tài đến mức nào.
Mấy năm trước chê trượt băng cự ly ngắn nguy hiểm nên đi trượt băng đường dài, ở đường dài chậm chạp không ra thành tích, lại đổi về trượt băng cự ly ngắn.
Nếu không phải có Quách Vĩnh Đạt ông cậu này, dựa vào thành tích của Hàn Thành, đâu dễ dàng muốn về là về, về rồi còn trực tiếp vào đội một?
Đây không phải, vào rồi cũng là đội sổ.
Ở đội một đội sổ, đó là vì đội một không có người kém hơn nó.
Khổ nỗi hai cậu cháu này một người có cậu chống lưng, sức vươn lên không đủ, một người có cơ hội là muốn đẩy cháu lên, cảm thấy cháu không phải không có thực lực, mà là thiếu cơ hội thi đấu lớn.
Kỳ thi tuyển chọn này cũng vậy, nếu không phải mấy người họ sau khi thương lượng kiên trì loại dần, Quách Vĩnh Đạt tuyệt đối sẽ giữ cháu ngoại mình đến cuối cùng, rồi lôi người này không được, người kia không được, tốt nhất đưa cháu ngoại mình một suất là vui cả làng.
Nhưng làm như vậy, mất mặt là mặt mũi quốc gia.
Mọi người không lên tiếng, Quách Vĩnh Đạt mặt sầm lại cũng không lên tiếng nữa.
Năm suất cứ vậy chốt lại dựa trên top 5 bảng điểm.
Năm người này thực ra nằm trong dự liệu của mọi người.
Triệu Tự Cẩn mặc dù vẫn luôn làm dự bị ở đội hai, nhưng sự nâng cao thành tích trong hai năm này vẫn vô cùng rõ rệt, ban huấn luyện đối với kỳ vọng của nó cũng rất cao.
Lần này nếu không phải xem trạng thái của nó thực sự không ổn, lại dò hỏi tình hình tập luyện của nó từ phía bên cạnh, mới do dự World Cup lần này có nên chọn nó xuất chiến hay không, vốn dĩ là không nghi ngờ gì cả.
Bốn người còn lại đều là cựu binh đội một, không phải từng giành quán quân giải vô địch thế giới, thì cũng là từng giành huy chương tại Olympic kỳ trước, kinh nghiệm thi đấu lớn phong phú vô cùng.
Một sự kết hợp người cũ dẫn người mới như vậy, rất tốt.
Chỉ có Quách Vĩnh Đạt không cam lòng, cảm thấy trong năm suất nên có một suất của cháu ngoại ông ta.
Chậc, cũng không biết ông ta lấy đâu ra tự tin.
Đồng đội của Triệu Tự Cẩn lần lượt ôm chúc mừng anh.
Mọi người dù có thất vọng có tiếc nuối, nhưng thi đấu tuyển chọn không chỉ một vòng, đi đến vòng nào xem chính là thực lực.
Triệu Tự Cẩn ngoài lúc mới đến vì tuổi nhỏ lộ ra vẻ non nớt, nhưng hiện tại đã là sự tồn tại áp đảo trong đội rồi, thua anh tâm phục khẩu phục, không có gì để nói.
Nhìn thấy cảnh này, Từ Nhâm trong lòng hơi nhẹ nhõm, đại khái là ổn rồi nhỉ.
Ngay sau đó nhìn thấy huấn luyện viên Trình từ xa比 (tạo hình) một cử chỉ với nàng, biểu thị vào rồi, tảng đá lớn trong lòng hoàn toàn hạ xuống đất.
Phía sau không biết từ lúc nào có thêm hai cô bé, nghe đối thoại giữa họ dường như là người thân của huấn luyện viên nào đó.
“Dì chồng mình nói, kỳ tuyển chọn lần này là chuẩn bị cho World Cup mùa giải sau với giải vô địch thế giới năm sau, dì ấy xem trọng người đẹp trai nhất kia kìa.”
“Anh ấy thực sự đẹp trai quá!
Lát nữa bọn mình tìm dì chồng, hỏi xem anh ấy tên gì, á á á!
Khoảnh khắc anh ấy vừa về đích, đẹp trai ngây ngất, mình cảm thấy yêu anh ấy rồi!”
“Về đích cũng tạm, liên tiếp vượt ba người kia mới gọi là ngầu ch-ết mất!
Ai da biết sớm thế này thì mang máy ảnh DSLR của anh mình tới rồi, camera điện thoại nét kém, quay đều mờ tịt.”
“...”
Từ Nhâm cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đang nằm yên lặng trong túi, cuối cùng nhớ ra đã quên việc gì —— quên chụp cận cảnh anh thi đấu rồi.
Ở thế giới nhỏ nghỉ phép mười năm, suýt nữa quên mất thứ này.
Thấy anh bị các đồng đội vây ở giữa gào thét muốn ăn mừng, Từ Nhâm quyết định đi tìm huấn luyện viên Trình.
Lúc đứng dậy, hai cô bé hàng sau nhìn thấy chính diện của nàng, khẽ kêu lên, sau đó thì thầm:
“Đây là ai thế?
Nhan sắc cao quá!”
“Mình cũng không biết, có thể là người nhà của vận động viên nào đó.”
Từ Nhâm bước chân khựng lại, nhướn mày, nụ cười trong trẻo tự giới thiệu với họ:
“Đúng vậy, mình chính là người nhà của vận động viên liên tiếp vượt ba người, về đích đầu tiên, đẹp trai ngây ngất ngầu ch-ết mất trong miệng các cậu.
Chào các cậu!”
“...”
Hai cô gái đờ người ra.
Từ Nhâm trong lòng cười một cái, cảm thấy mình thật trung nhị, thật ấu trĩ.
Vẫy tay với hai người họ, rời khỏi khán đài.
Nàng tìm thấy huấn luyện viên Trình, đề nghị nàng làm chủ, chọn một thời gian muốn mời cả đội ăn một bữa, vừa là yến tiệc tạ ơn thầy, cũng là bữa cơm chia tay.
Đương nhiên rồi, chủ yếu là muốn ăn mừng cho bạn trai.
Huấn luyện viên Trình hơi do dự:
“Sắp tách ra rồi, tôi đi xin phép một chút, tụ họp ăn một bữa cũng không có gì, nhưng rất nhiều món họ không ăn được, nếu ra ngoài...”