[Bạn gái tiểu Triệu tên gì nhỉ?
Để tôi bảo học trò ưu tú của tôi đi đào góc tường thử xem.
Biết đâu người không phải lo trái cây lại là tôi.]
Huấn luyện viên Lục cười híp mắt trả lời từng bình luận một, mãi đến bình luận cuối cùng, ông trực tiếp trả lời một chữ [Cút].
“Mọi người đoán xem, huấn luyện viên cười d-âm đ-ãng thế kia là đang làm gì?"
Cách đó không xa, Lục Huy nghịch ngợm đang nháy mắt ra hiệu với đồng đội.
“Còn làm gì được nữa?
Chắc chắn là đang khoe khoang được ăn trái cây hữu cơ do đồ đệ dâu hiếu kính rồi.
Mà sao thanh trà hết rồi?
Tôi mới ăn được có ba quả!"
“Cậu cứ biết thế là đủ rồi, tôi mới nếm được có hai quả đây này."
“Mấy người bên đội tỉnh đúng là thính mũi thật, ngửi thấy có đồ ngon là chạy đến làm quen ngay, tôi phải giấu đào đi mới được."
“Ơ, tiểu Cẩn đâu?"
“Đó, đang báo cáo tình hình luyện tập hôm nay với bạn gái nó kìa."
Triệu Húc Cẩn đang nói với Từ Nhâm rằng, trái cây cô gửi đến rất được hoan nghênh, nhưng đây đều là do cô bỏ tiền bạc, thời gian và công sức trồng ra, không cần thiết phải đặc biệt gửi cho anh, còn gửi nhiều như vậy nữa.
“Sao lại không cần thiết chứ?
Em trồng vốn dĩ là để cho anh ăn mà."
Từ Nhâm cảm thấy sau khi thế giới nhỏ này kết thúc, cô có thể xuất bản một cuốn từ điển những lời âu yếm rồi, xem cô dỗ dành bạn trai thế nào kìa, qua ống nghe cũng có thể biết được biểu cảm của anh lúc này đang vui vẻ đến mức nào.
“Tiếc là khoảng cách quá xa, cá trong ruộng lúa, cua lông tháng sáu với tôm sông không thể vận chuyển đường dài được, chỉ có thể để ba mẹ mang về nhà nuôi, đợi khi anh về em sẽ làm cho anh ăn."
Cô đã mua một lô bể cá, nuôi cá tôm cua trong bể, dùng xe RV chở về nhà nuôi trong những cái lu lớn bằng sứ hoa xanh, đợi anh về nhà thì ăn.
Vì chuyện này mà Từ phụ còn tiếc rẻ mãi.
Cái lu sứ hoa xanh đó là mua để nuôi cá chép cảnh, trồng hoa sen, kết quả lại bị con gái dùng để nuôi cá tôm cua trông phèn không chịu được.
Nếu không phải vì con rể, ông nhất định sẽ không đồng ý đâu.
Triệu Húc Cẩn nghe bạn gái miêu tả một cách sinh động dáng vẻ Từ phụ ôm ng-ực vô cùng tiếc rẻ nhưng cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp đầy bất lực, anh bật cười trầm thấp.
Hai người tuy cách nhau chân trời góc bể, nhưng trái tim lại gần ngay trước mắt.
Ngày hôm sau sau khi gọi điện xong, ba người Từ phụ ngồi xe RV về thủ đô, Từ Nhâm trực tiếp bay đến Xích Phong để tuần tra trang trại chăn nuôi của mình.
Thấy mọi việc ở trang trại đều đâu vào đấy, cô liền bổ sung một lô hạt giống cỏ chăn nuôi, rồi yên tâm bay lên vùng cao nguyên để bầu bạn với bạn trai.
Trong thời gian đó, cô chỉ quay về thủ đô một chuyến vào đầu tháng Tám, nhà ăn đội tuyển quốc gia sắp tổ chức đấu thầu lại.
Ngoại trừ Từ Nhâm, những đại diện của các công ty thịt, trang trại chăn nuôi hữu cơ đến đấu thầu đều là những gương mặt quen thuộc.
Họ đã quen với cách báo giá của đội tuyển quốc gia —— rẻ mà ngon!
Thực ra chăn nuôi hữu cơ không thể thực sự rẻ được, chỉ là so với giá thị trường thôi.
Mức giá này tuy lợi nhuận mỏng, nhưng gắn mác “Nhà cung cấp cho đội tuyển quốc gia" thì sẽ rất giúp ích cho việc mở rộng thị trường tiêu thụ bên ngoài.
Người dân xưa nay vốn dĩ mua đồ đều như vậy, đặc biệt là mấy năm gần đây, yêu cầu đối với thực phẩm đưa vào miệng ngày càng cao, hễ nghe nói là đồ của vận động viên ăn thì còn chờ gì nữa!
Đắt chút cũng mua!
Vì vậy, lợi nhuận nhường ở đây hoàn toàn có thể kiếm lại gấp bội từ thị trường bên ngoài.
Những gương mặt cũ tỏ ra rất ung dung, đầy tự tin vào đợt đấu thầu lần này.
Thấy gương mặt mới như Từ Nhâm, họ tưởng là công ty thịt mới thành lập nào đó muốn đến chia một chén canh, nên thản nhiên nói:
“Công ty mới mà cũng dám đến đấu thầu nhà ăn đội tuyển quốc gia sao?
Gan không nhỏ đấy!"
Đợi đến khi kết quả đấu thầu được đưa ra, những người này từng người một như bị nghẹt cổ, mặt đỏ bừng lên, không nói được lời nào.
Nhìn vào bảng công bố trúng thầu, đầy vẻ không thể tin nổi.
Điểm kiểm tra chất lượng thịt vượt xa mấy nhà bọn họ đã đành, giá cả lại còn thực tế như vậy sao?
“Công ty nào vậy?"
“Trang trại sinh thái Xích Phong?
Trang trại hữu cơ Huy Thành?
Chưa từng nghe nói qua nha!
Mới mở sao?"
“Cũng khó trách!
Mới mở nên không biết ngành này khó làm, đợi sau này không kiếm được tiền thì sẽ biết ngay thôi."
“Phải đó!
Xưởng có nền tảng lớn như chúng ta đều phải dựa vào doanh thu của thị trường để gánh vác, xưởng mới còn chưa mở rộng thị trường mà đã dám đến đấu thầu nhà ăn đội tuyển quốc gia, đúng là dũng khí đáng khen!"
Từ Nhâm chẳng bận tâm đến việc họ nói gì, cô lập trang trại chăn nuôi, trang trại trồng trọt vốn dĩ không phải để kiếm tiền.
Cô cầm bản hợp đồng đấu thầu vừa mới ra lò, liền gửi tin nhắn thoại báo tin vui cho bạn trai:
“Triệu tiểu Cẩn, thịt bò cừu sinh thái thảo nguyên và thịt lợn đen trang trại hữu cơ nhà mình đã trúng thầu thuận lợi rồi!
Sau này ở nhà ăn anh có thể được ăn những thực phẩm giống hệt như ở nhà rồi, có vui không?"
Triệu Húc Cẩn đang trong giờ nghỉ giải lao giữa buổi tập, nhận được tin nhắn thoại của bạn gái, quên mất không cắm tai nghe, thế là các huấn luyện viên và đồng đội xung quanh đều nghe thấy hết, mọi người ha ha ha trêu chọc anh:
“Triệu tiểu Cẩn, có vui không?"
“Được ăn thịt bò cừu lợn do bạn gái nuôi rồi, có vui không?"
“Triệu tiểu Cẩn có vui không thì tôi không biết, nhưng tôi vui lắm!
Cuối cùng cũng được ăn thịt bò cừu thảo nguyên rồi!"
“Không cần đến Xích Phong mà vẫn được ăn thịt bò cừu sinh thái Xích Phong, vui ch-ết tôi mất!"
Triệu Húc Cẩn hai năm nay bị trêu chọc còn ít sao?
Sớm đã quen rồi, mặt không đỏ tim không đập nhanh, cầm điện thoại đi ra một góc, gọi lại cho bạn gái.
“Ơ?
Bây giờ anh không luyện tập sao?"
“Nghỉ giữa hiệp."
Dừng một chút, anh khẽ cười bổ sung:
“Chúc mừng bạn gái!"
“Hì hì, thao tác bình thường thôi mà!"
Từ Nhâm dày mặt nói, “Thực ra nếu em mang rau củ quả ở trang trại Huy Thành đi đấu thầu thì chín mươi chín phần trăm cũng sẽ trúng thôi.
Nhưng em cảm thấy mình không thể ôm đồm hết cả cái nhà ăn đội tuyển quốc gia một mình một chợ được, kiểu gì cũng phải để lại chút nước canh cho đồng nghiệp chứ, anh thấy đúng không?"
“Ừm, đúng."
Giọng anh mang theo ý cười nồng đậm.
“Ôi chao, chuyện này làm xong là tảng đá trong lòng em đã rơi xuống rồi!"
Từ Nhâm ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, ý cười trong đáy mắt không thể kiềm chế được.
“Khi nào bạn trai mới về đây nhỉ?
Về là có thể được ăn thịt bò cừu lợn do em nuôi rồi."
“Sắp rồi."
Triệu Húc Cẩn nói với cô một chuyện.
Hai ngày trước nước Kim Chi đã gửi một thư mời hợp tác huấn luyện, tức là ban huấn luyện và vận động viên của họ sẽ đến Hoa Quốc cùng huấn luyện với đội tuyển quốc gia một thời gian để giao lưu học hỏi, cùng nhau tiến bộ.