Từ Nhâm thấy Từ Kiến Quân vừa đến đã sờ vào chiếc xe đạp của mình, nhịn không được mà trợn trắng mắt:

“Anh họ, anh đến để thực hiện lời hứa cá cược, hay là đến để ké cái xe điện nhỏ của em thế?"

“Hì hì, cả hai cả hai.

Cho anh mượn đi một tí đi, đi một lát rồi anh xuống cấy lúa ngay! 'Xe điện nhỏ' là cái tên em đặt cho nó à?

Nghe cũng thú vị đấy.

Mà cái điện này nó hoạt động thế nào nhỉ?

Sao có thể làm cho bánh xe tự quay được?

Rồi cái điện này được nạp vào thế nào?

Anh chẳng thấy nhà em có cái gì để phát điện cả...

Ơ Nhâm Nhâm sao em đi rồi?

Đợi anh với chứ..."

“..."

Kể từ khi chiếc xe điện nhỏ của cô bị Từ Kiến Quân đi một lần và phát hiện ra bí mật nhỏ này, thì anh ta cứ ba ngày hai bữa lại tìm đến cửa, khiến cho cái sân nhà họ Từ cũng nhộn nhịp hơn hẳn.

Từ Nhâm bị những câu hỏi truy tận gốc rễ của anh ta làm cho phiền lòng, bèn đưa cho anh ta xấp bản vẽ cải tạo mà cô đã sửa đổi theo đặc tính của chiếc xe đạp.

“Tự mình đi mà nghiên cứu!"

“Được rồi!

Cảm ơn Nhâm Nhâm nhé!"

Từ Kiến Quân thực hiện xong vụ cá cược, ôm bản vẽ vui vẻ cút xéo.

Anh ta ngoài việc hơi thiếu não ra, nhìn chung con người vẫn khá là đáng tin cậy.

Từ Nhâm rất hy vọng thông qua tay anh ta để nộp bản bản vẽ này cho quốc gia.

Chỉ cần có một người có thể nhìn ra sự bất thường trong bản vẽ, thì tấm pin năng lượng mặt trời sẽ có hy vọng ra đời sớm hơn.

Đây cũng coi như là gián tiếp đóng góp cho đất nước rồi nhỉ?

Từ Nhâm thầm nghĩ trong lòng.

Nghĩ nhiều quá lại không khỏi lo lắng:

“Nếu bản vẽ thực sự đến được tay quốc gia, liệu họ có điều tra đến đầu cô không?

Từ đó nhận ra sự bất thường của cô?”

Sờ sờ vào giao diện hệ thống không có thực thể, nghĩ thầm... có lẽ... chắc là sẽ không đâu!

Chẳng lẽ không thể quy kết là do cô thông minh sao?...

Kể từ khi cô đưa xấp bản vẽ đó đi, thì không thấy Từ Kiến Quân đến tìm nữa.

Nghe bác ba ngồi hóng mát dưới gốc cây hòe già nói, anh ta lên huyện học lớp bổ túc ban đêm rồi, nguyên nhân dường như là vì muốn đọc hiểu một bản vẽ chẳng biết từ đâu có được, nên cứ nằng nặc đòi cha mẹ bỏ tiền ra cho anh ta đi đăng ký học một khóa ban đêm.

Vì chuyện này mà mẹ của Từ Kiến Quân đã mắng c.h.ử.i suốt mấy ngày trời, cho đến tận bây giờ vẫn còn đang giận dỗi ở trong nhà.

Nếu không với tính cách của bà ấy thì đã sớm ra ngoài hóng mát (khoe khoang) rồi.

Từ Nhâm:

“..."

Cái nồi này cô gánh không nổi đâu.

Cô cũng vừa mới biết được, Từ Kiến Quân hóa ra mới chỉ tốt nghiệp tiểu học... nói chính xác hơn là mới học được ba năm, chỉ kiếm được cái bằng tiểu học cho có thôi.

Được rồi, cho dù lúc đó biết được thì chắc là vẫn sẽ đưa bản vẽ cho anh ta thôi.

Ai bảo anh ta cứ hỏi han truy tận gốc rễ không dứt làm gì....

Thoắt cái, kỳ nghỉ hè đã trôi qua.

Mẹ Từ lấy từ trong hũ dưa muối ở dưới hầm ra mấy b-úi rau cải muối, chuẩn bị làm mấy cái bánh kếp rau muối, rồi luộc thêm mấy quả trứng vịt muối to đùng để chuẩn bị cho con gái nhập học.

Không chỉ chuẩn bị đồ ăn, bà còn đưa cho Từ Nhâm mười đồng tiền.

“Mẹ, con có tiền mà."

Tiền hoa hồng may quần áo của chị dâu vẫn còn chưa tiêu hết đây này.

“Cứ cầm lấy!

Bây giờ lên lớp mười hai rồi, học hành vất vả, bình thường muốn ăn cái gì mình thích thì cứ mua, để bổ sung thêm dinh dưỡng.

Đừng có tiếc tiền, tiêu hết lần sau về mẹ lại cho."

Mẹ Từ bây giờ cũng là người túi tiền rủng rỉnh rồi.

Ngoài tiền lương con trai cả gửi về, còn có khoản tiền lớn do con dâu cả may quần áo kiếm được, đều nằm trong tay bà hết, cho con gái tiêu bà chẳng hề thấy xót.

Từ Nhâm có chút động lòng.

Cho dù trong nguyên tác hình tượng mẹ Từ có hung dữ, bá đạo, ngang ngược thế nào đi chăng nữa, thì tình yêu bà dành cho con gái cũng chẳng khác gì tình yêu của hầu hết những người mẹ trên thế giới này dành cho con cái mình, thậm chí còn nhiều hơn vài phần.

“Mẹ, con sẽ nỗ lực cố gắng, phấn đấu thi đỗ đại học tốt, làm rạng danh cho nhà họ Từ chúng ta."

“Tốt, tốt, cứ cố gắng hết sức là được, cố gắng hết sức là được."

Mẹ Từ còn chẳng biết học lực của con gái mình sao, nhà họ Từ vốn chẳng sản sinh ra trí thức, đều chẳng phải là người có tố chất đi học.

Vì thế bà cũng chẳng quan tâm con gái có thi đỗ đại học tốt hay không, chẳng phải đã có con trai cả đó sao, chắc chắn sẽ không để cô không có việc làm đâu.

Từ Nhâm quay lại trường báo danh xong, buổi chiều có nửa ngày tự do, cô bèn đi bưu điện một chuyến, gửi kiện hàng mà chị dâu cả chuẩn bị cho anh trai hờ.

Cô đã tích góp được vài tháng, tiền tiêu vặt trong tay cũng coi là dư dả.

Thấy bưu điện mới về một lô tem mới, cô dứt khoát mua mỗi loại một con, biết đâu sau này còn có thể làm vật gia bảo.

Khi ra khỏi bưu điện, có một người phụ nữ đi ngược chiều tới, miệng không ngừng nói gì đó với người đi phía sau, hoàn toàn không nhìn đường, cũng may là Từ Nhâm vội vàng lùi lại một bước, nếu không hai bên đã va vào nhau rồi.

Kết quả là đối phương được đà lấn tới:

“Đi đứng không nhìn đường à, không có mắt sao?"

Từ Nhâm:

“..."

Rốt cuộc là ai không có mắt?

“Được rồi chị ạ, chính sự quan trọng hơn."

Cạnh người phụ nữ đó là một người đàn ông trung niên để ria mép chữ bát, hối thúc nói.

“Đã hẹn hai rưỡi gặp mặt rồi, đến muộn sẽ để lại ấn tượng không tốt cho người ta đâu.

Đúng rồi, sao Vân Tĩnh không đến?

Chị không định đổi hôn sao?

Vân Phi không đến thì thôi, sao Vân Tĩnh cũng không đến?

Người ta còn phải xem mặt nữa mà."

“Đâu phải em không để nó đến đâu, cái tính khí của đứa cháu gái anh thì anh còn không biết sao, bướng bỉnh lắm.

Nó ch-ết sống không đồng ý đổi hôn, còn nói cho dù có bán nó để cưới vợ cho Vân Phi, thì cũng phải để tự nó chọn người.

Em sắp bị nó làm cho tức ch-ết rồi đây..."

Hai người lầm bầm rồi đi xa dần.

Từ Nhâm đứng ngây tại chỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Vân Tĩnh?

Vân Phi?

Chẳng phải đó chính là nữ chính và người anh trai tàn tật của nữ chính trong nguyên tác sao?

Từ Nhâm chấn động:

“Mẹ ơi!

Cốt truyện đã đi đến bước này rồi sao?”

Nữ chính bị gia đình ép buộc đổi hôn, nhưng cô ta lại không coi trọng đối tượng đổi hôn đó.

Cũng đúng, nếu đối phương không ngốc không nghếch lại còn là một người tài hoa thì đã chẳng rơi vào cảnh ngộ phải bị ràng buộc với em gái trong nhà để đi đổi hôn rồi.

Nhưng Chu Vân Tĩnh không gả thì nhà họ Chu lấy đâu ra tiền sính lễ?

Chu Vân Phi tay bị tàn tật, người trông cũng chẳng ra làm sao, nhưng tâm khí lại rất cao, nhất quyết muốn tìm một cô vợ có ngoại hình xinh đẹp, tiếng lành đồn xa khắp mười phương tám hướng.

Cha mẹ nhà họ Chu lại hướng về anh ta như con ngươi trong mắt mình vậy, nếu không thì cũng chẳng làm ra chuyện hy sinh hạnh phúc nửa đời sau của con gái để đổi lấy một cô vợ tốt cho con trai.

Trong sách, Chu Vân Tĩnh cũng phản kháng gia đình như vậy, kiên quyết không gả cho đối tượng đổi hôn, nói rằng đây là tư tưởng tàn dư phong kiến, cho dù gia đình nhất định dùng hai chữ “ơn sinh thành" để bán cô đi, thì người mua cũng phải do chính cô chọn.

Chương 28 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia