[Thấy rồi!
Thế nên tôi đã lật lại thuyết “liên hôn thương mại” ban đầu.]
“Bốp!”
Sầm Mộ Mộ tức giận ném điện thoại đi, che mặt chạy lên xe bảo mẫu.
Trợ lý nhỏ đi theo phía sau, nhặt điện thoại lên, thấy màn hình đã vỡ nát, âm thầm thở dài.
Chuyện này thật là...
Sớm biết cô ấy phản ứng dữ dội như vậy, đã không nói cho cô ấy biết.
Nhưng Lưu ca nói, biết sớm thì gửi thông cáo sớm.
Ôi suýt quên mất chuyện này ——
“Mộ Mộ tỷ, Lưu ca hỏi chị có muốn phát thông cáo phản hồi chuyện này không...”
“Bảo ông ta cút!”
“...”
Từ Nhâm cũng đang hóng biến này.
Nam chính nguyên tác đính hôn rồi, vị hôn thê không phải ảnh hậu nữ chính, chuyện này...
Cốt truyện thật sự, thực sự hoàn toàn chệch hướng rồi sao?
“Mọi người đều nói là liên hôn thương mại đấy!”
Thủy Thanh lướt bình luận, vẻ mặt đầy hóng hớt, “Nhưng cũng có người nói, công ty công nghệ của Tạ đại lão sắp niêm yết rồi, chủ tịch tập đoàn Hoàng Vũ rất coi trọng anh ta.
Nói mới nhớ, không biết ảnh hậu Sầm nhìn thấy có đau lòng không, cô ấy từng ở bên Tạ Hành làm phục hồi chức năng này nọ, trả giá biết bao nhiêu, kết quả lại rẻ cho yêu tinh nhỏ khác.”
La Hân bật cười:
“Cô đọc bài văn mẫu ở đâu đấy?
Ảnh hậu Sầm đã bao giờ ở bên anh ta làm phục hồi chức năng chưa?
Lúc hai người họ còn bên nhau, thông cáo phát ra toàn là nhà hàng cao cấp, có ai chụp được cảnh đi cùng anh ta đến bệnh viện làm phục hồi chức năng không?”
Thủy Thanh chợt hiểu ra:
“Đúng nhỉ!
Hình như không có, vậy chẳng lẽ là công chúa tập đoàn Hoàng Vũ ở bên anh ta làm phục hồi chức năng, rồi anh ta cảm động sâu sắc nên yêu cô ấy?”
Từ Nhâm vươn vai:
“Thôi được rồi, chuyện riêng của người khác, tìm hiểu rõ ràng làm gì!
Đến giờ rồi tôi phải đi ngủ đây, các cô về đi!”
La Hân và Thủy Thanh:
“...”
Được rồi, cùng ăn dưa với nghệ sĩ hệ bảo dưỡng, còn phải chờ theo thời gian của cô ấy nữa.
Thu đi xuân đến, vạn vật hồi sinh.
Chỉ trong vòng nửa năm, làng giải trí đã có không ít chuyện mới mẻ.
Điều khiến Từ Nhâm trợn mắt há mồm nhất chính là ảnh hậu Sầm, cô ấy thế mà lại xào CP chị em với Lạc T.ử Đào, còn lên một show hẹn hò có độ hot khá cao, công khai yêu đương trước mặt khán giả cả nước.
Trong show, ảnh hậu hóa thân thành vợ nhỏ, chẳng những vào bếp nấu nướng mà còn gắp thức ăn đút cho Lạc T.ử Đào.
Cư dân mạng cũng rất xấu tính, @ Tạ Hành, bạn trai cũ của ảnh hậu này ở ngay dưới chủ đề đó.
Hôm sau, truyền thông liền tung ra ảnh Tạ Hành và vị hôn thê ăn tối dưới ánh nến tại nhà hàng xoay.
Thật sự là người này vừa hát xong người kia đã lên sân khấu.
“Không ngờ Lạc T.ử Đào lại thành một đôi với Sầm Mộ Mộ...
Chênh lệch tuổi tác của hai người này không nhỏ đâu nhỉ?
Không biết là thật hay thuần túy là hợp tác thôi.”
La Hân không nhịn được cảm thán, “Tôi xem một tập show hẹn hò của hai người họ, cảm giác thế nào nhỉ... hình như Sầm Mộ Mộ chủ động hơn thì phải, Lạc T.ử Đào... may mà hồi đó cô không xào CP với anh ta.”
Từ Nhâm gật đầu không phản bác.
Cô vẫn nên làm một quần chúng ăn dưa đơn thuần thì hơn.
Ngoài giờ làm việc thì ăn dưa, ăn dưa xong thì quản lý vườn rau quả của mình, cuộc sống nhỏ như vậy chẳng phải rất thơm sao?
Tháng ba xuân về hoa nở, căn cứ rau quả chính thức cung cấp rau củ theo mùa cho các hội viên.
Đạo diễn Hồ gọi điện đến hỏi:
“Gần đây cô có thông cáo nào không?”
Từ Nhâm:
“Tuần này thì không.”
“Vậy thu xếp đi, đến cái vườn rau của cô ở vài ngày, chị Song nhà cô muốn đi đạp thanh, tôi nghĩ chi bằng đến trấn Dương Thụ, có núi có nước.
Chẳng phải nói dâu tây chín rồi sao?
Còn có thể hái dâu tây nữa.”
“...
Đạo diễn Hồ, ở đó ngoài một trà liêu ra thì không có chỗ ở.”
“Không sao, tôi lái xe qua, đến lúc đó đặt khách sạn trong huyện, ban ngày quanh quẩn ở vườn rau, tối về khách sạn.”
“...”
Được rồi, ngài vui là được.
Kết quả vừa định ra cửa, người đại diện đã gọi điện đến giục giã:
“Nhanh nhanh nhanh!
Siêu phẩm tiên hiệp “Đăng Tiên" IP bạo hot kia dời lịch phỏng vấn đến chiều nay hai giờ rồi, cô nhanh sửa soạn đi, tôi ăn cơm xong sẽ đến đón cô, địa điểm phỏng vấn ở khách sạn Ninh Hằng.”
Từ Nhâm:
“...”
Đành phải gọi một cuộc điện thoại cho đạo diễn Hồ, cô không đi được nữa rồi.
“Được, cô bận việc của cô đi, tôi và chị Song cô tự đi!
Dù sao cũng quen thuộc lắm rồi.”
Đạo diễn Hồ sảng khoái đáp....
Hiện trường phỏng vấn của “Đăng Tiên".
Từ Nhâm không phải là nghệ sĩ duy nhất nhận được tin dời lịch phỏng vấn gấp rút chạy đến.
Khu vực chờ đầy những nghệ sĩ chạy vào thở hồng hộc, sau đó luống cuống tay chân chỉnh lại kiểu tóc, lấy bộ đồ trang điểm ra dặm lại phấn.
Ninh Lý cũng ở đó, cô ấy đến phỏng vấn vai nữ ba.
“Nhâm Bảo, sao giờ này cô mới đến?
Người phỏng vấn vai nữ chính đã vào từ lâu rồi.”
“Hả?”
Từ Nhâm và La Hân nhìn nhau, “Vào rồi?
Chẳng phải nói hai giờ chiều mới bắt đầu sao?”
“Nữ chính cũng là hai giờ à?”
Ninh Lý thắc mắc, “Nhưng đạo diễn và những người đó một giờ đã đến rồi, sau đó có người ra gọi người phỏng vấn nữ chính, mấy người vào rồi đấy, vào cũng được gần nửa tiếng rồi.”
La Hân chợt nghĩ ra điều gì đó, tim đập thịch một cái, nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Nhâm:
“Những chuyện khác không nói nữa, cô nhanh vào đi!
Hỏi đến thì bảo tôi thông báo muộn.”
Từ Nhâm gõ cửa phòng phỏng vấn, nhân viên công tác giơ ngón trỏ lên môi, làm động tác im lặng.
Nhưng vẫn bị ban giám khảo chú ý tới.
“Sao giờ mới đến?”
Người hỏi là đạo diễn ngồi ở vị trí trung tâm của ban giám khảo.
Từ Nhâm vội vàng giải thích:
“Xin lỗi, nhận được thông báo là hai giờ, nên đến muộn.”
“Hai giờ?
Cô đến phỏng vấn nữ hai hay nữ ba?”
“...
Không, tôi đến phỏng vấn nữ chính.”
“Nữ chính là một giờ, ai nói với cô là hai giờ?
Bản thân làm việc hồ đồ nhớ sai thời gian còn trách người thông báo à?”
Đạo diễn đang đầy bụng lửa giận, người đến phỏng vấn vai nữ chính không ai đạt yêu cầu của ông, lửa giận không có chỗ phát, vừa đúng lúc đụng phải Từ Nhâm là kẻ xui xẻo, mắng xối xả một trận.
Từ Nhâm mở miệng muốn giải thích.
Đạo diễn mặt sa sầm, gầm lên mắng:
“Cô có biết cả đời này tôi ghét nhất cái gì không?
Chính là kiểu người như các cô làm việc lề mề không có khái niệm thời gian, xong rồi còn đùn đẩy trách nhiệm.
Quay phim thì lề mề, phỏng vấn cũng lề mề, không có lúc nào là không lề mề!
Được rồi, đến muộn coi như bỏ cuộc, không có việc gì thì ra ngoài đi, đóng cửa lại!
Người tiếp theo!”