“Alo?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói cực kỳ thiếu kiên nhẫn của Ôn Hách Đình.

“Ôn, Ôn...”

“O vo cái gì mà o vo!

Cô là muỗi kêu đấy à!”

Ôn Hách Đình nhìn cuộc gọi đến thấy không quen biết, liền tùy ý nhấn nút kết thúc, “cạch" một tiếng ném điện thoại lên bàn.

Hắn đang ở trong văn phòng bác sĩ trút giận lên bác sĩ điều trị chính:

“Cái gì gọi là không có cách nào?

Các ông là bệnh viện đa khoa lớn nhất thành phố rồi, mà ngay cả một nguồn thận tương thích cũng không có sao?

Lừa trẻ con ba tuổi chắc!”

“Thực sự là không có!”

Bác sĩ điều trị chính kiên nhẫn giải thích với hắn:

“Nguồn thận hiện có thực sự không tương thích, việc này bệnh viện chúng tôi cũng không có cách nào khác.

Cậu về nhà có thể huy động người thân trực hệ xem sao, biết đâu lại có người tương thích.

Thực sự không được thì chỉ có thể lọc m-áu trước rồi xếp hàng đợi nguồn thận thôi.”

Bác sĩ nói đến đó thôi, an ủi vỗ vỗ vai Ôn Hách Đình:

“Là một bác sĩ, tôi có thể hiểu được tâm trạng của người nhà các cậu.

Chỉ cần có một tia hy vọng mỏng manh nào chúng tôi cũng sẽ không từ bỏ.

Nhưng nguồn thận khan hiếm, điều kiện khách quan hạn chế, thực sự là không có cách nào.”

Nói xong, ông rời đi để đi thăm khám các phòng bệnh.

Ôn Hách Đình ôm đầu, một mình ngồi thẫn thờ rất lâu.

Đầu dây bên kia, Trương Thanh nín thở nghe xong hết, rụt rè nhấn nút kết thúc cuộc gọi, lúc này mới thở phào một hơi dài.

Ôn Hách Đình chắc là không biết anh ta chưa cúp máy đâu nhỉ?

Trời ạ!

Người nhà anh ta ai bị bệnh mà lại phải thay thận vậy?

Chẳng lẽ vì nguyên nhân này nên Từ Nhâm mới từ bỏ việc theo đuổi anh ta sao?

Cái cô Từ Nhâm này cũng quá là thực dụng rồi đấy!

Trương Thanh thầm mắng Từ Nhâm một trận.

Đột nhiên cô ta nảy ra một ý định, biết cách tiếp cận Ôn Hách Đình rồi.

Từ Nhâm còn chưa biết những thao tác gây sốc của Trương Thanh, sau khi cất điện thoại đi cô liền tập trung vào việc đọc sách.

Thường thì buổi sáng cô sẽ xem nội dung trọng tâm đã được khoanh vùng tối hôm trước, buổi chiều làm bài tập, buổi tối tiếp tục khoanh vùng trọng tâm, cứ thế xoay vòng.

Việc học khiến cô cảm thấy tràn đầy năng lượng, việc học khiến cô vui vẻ.

Nhưng cứ có người muốn đến làm gián đoạn việc học tập tập trung của cô.

Nhìn thấy đó là một số điện thoại lạ, suy nghĩ một chút cô liền bắt máy, biết đâu là người giao hàng thì sao, mấy ngày trước cô đã mua không ít đồ trên mạng.

“Xin chào.”

“Không chào gì hết.”

Giọng nói có phần suy sụp của Ôn Hách Đình truyền đến từ đầu dây bên kia, nghe bối cảnh dường như là ở một tầng hầm trống trải nào đó.

“Cô dám chặn số tôi à?”

Nhắc đến chuyện này hắn liền nghiến răng nghiến lợi, số này là hắn mượn điện thoại của tài xế để gọi đấy.

Từ Nhâm nghe ra là hắn, ngay lập tức muốn cúp máy.

“Cô dám cúp máy xem!”

“Đây là anh nói đấy nhé!”

Từ Nhâm dứt khoát nhấn nút kết thúc cuộc gọi, tiện tay chặn luôn cả số điện thoại này.

Ngoài cửa sổ, ông nội Từ dường như đang trò chuyện với hàng xóm đối diện:

“Suỵt —— Ông nói nhỏ tiếng chút, Nhâm Nhâm đang ở nhà ôn thi cao học đấy!”

“Nhâm Nhâm ở nhà à? hèn gì mấy ngày nay thấy ông cười tươi rói, con trai con dâu ông về nhà cũng không thấy ông vui như thế này.”

“Con trai con dâu sao hiếu thảo bằng Nhâm Nhâm chứ!

Ông không biết đâu, mấy ngày trước tôi bị ho, con bé ấy à, vừa đưa tôi đi bệnh viện, vừa pha trà bách hợp cầm ho cho tôi, còn bảo là phải tự trồng bách hợp cho tôi pha trà uống để dưỡng phổi, nói là cái đó tốt cho phổi...”

Nghe ông nội Từ khoe khoang một cách khí thế dồi dào mà lại cố tình hạ thấp giọng, Từ Nhâm mỉm cười, cúi đầu đẩy điện thoại sang một bên, tiếp tục vùi đầu vào đống sách.

Phía bên kia, Ôn Hách Đình bị cúp điện thoại:

“...

Đệch!”

Hắn không cam tâm gọi lại một lần nữa, phát hiện không thể kết nối được, rõ ràng là —— hoặc lại bị chặn rồi, hoặc là biết rõ là hắn nên cố tình không nghe.

Cái đồ đáng ch-ết!

Người đàn bà này phát điên cái gì vậy không biết!

Theo đuổi hắn bốn năm trời, đến cuối cùng lại là thái độ này sao?

Chỉ dựa vào cái này mà còn muốn hắn thích cô ấy á, nằm mơ đi!

Vốn dĩ vì chuyện Hân Nhã bị chẩn đoán suy thận khiến hắn vô cùng đau khổ, muốn tìm ai đó để tâm sự nên mới nhớ đến cô.

Bị cô làm cho một trận như vậy, Ôn Hách Đình còn đâu chút ý định tâm sự nào nữa, tức giận đá vào lốp xe vài cái, ném trả điện thoại cho tài xế:

“Về nhà!”

Vừa lên xe thì điện thoại lại reo.

Hắn tưởng là Từ Nhâm gọi lại để xin lỗi nên vừa bắt máy đã nói:

“Cô còn dám gọi lại à?”

“Ôn, Ôn Hách Đình, là, là tớ!”

Trương Thanh lấy hết can đảm, nhắm mắt nói một hơi:

“Tớ là Trương Thanh, lớp Văn 2 hồi cấp ba đây, hiện tại tớ đang học cùng khoa với Từ Nhâm, nghe nói người nhà cậu bị bệnh, có gì giúp được thì cậu cứ nói nhé, tớ nhất định sẽ giúp!”

“Trương Thanh?”

Ôn Hách Đình hoàn toàn không nhớ ra là ai, nhưng nhắc đến việc giúp đỡ, hắn cười lạnh một tiếng:

“Bảo cô hiến thận cô có sẵn lòng không?

Không sẵn lòng thì cút đi!”

“Tớ sẵn lòng!”

Trương Thanh lớn tiếng đáp lại.

Ôn Hách Đình:

“...”

Người này bị dở hơi à!

Hắn đưa điện thoại ra xa một chút, màng nhĩ suýt nữa thì bị rung hỏng.

“Thật đấy!

Tớ sẵn lòng!”

Trương Thanh đã bắt đầu thì không còn sự lo lắng lúc trước nữa, cô ta tuôn ra một tràng:

“Tớ, tớ thích cậu lâu lắm rồi, thích cậu còn sớm hơn cả Từ Nhâm nữa.

Chỉ là tớ không dũng cảm bằng cậu ấy thôi...

Nhưng trái tim tớ dành cho cậu luôn không đổi, chỉ cần là vì cậu thì dù làm gì tớ cũng sẵn lòng!”

Ôn Hách Đình im lặng một lúc lâu, ngay khi Trương Thanh nghĩ rằng anh ta sẽ từ chối thì chỉ nghe anh ta cười khẽ một tiếng:

“Được thôi!

Vậy cô qua đây đi!”...

Ngày hôm đó, sau khi làm xong bài tập trong ngày, Từ Nhâm vươn vai một cái, đi ra vườn sau dưới ánh hoàng hôn rực rỡ để tuần tra ruộng hoa của mình.

Chiếc điện thoại cục gạch của ông nội Từ reo lên.

Ông đã đi dạo sang nhà cụ Cố rồi nên không mang theo điện thoại.

Đến hồi chuông thứ ba, Từ Nhâm mới chạy lại nghe máy.

“Alo alo?

Lão già kia?

Sao trong nhà lại có đàn bà vậy?”

Từ Nhâm cạn lời:

“Bà nội, là cháu ạ.”

Bà nội của nguyên thân từ khi đứa cháu trai mập mạp ra đời đã chăm sóc cho đến tận khi nó tốt nghiệp tiểu học, trong thời gian đó bà luôn sống ở Nam Thành, ngay cả Tết cũng chưa từng quay về một lần nào.

Mấy năm trước là vì cháu trai còn quá nhỏ, lo lắng đi đường dài vất vả ngộ nhỡ bị ốm thì biết làm sao, sau khi cháu trai lên tiểu học lại bảo là có quá nhiều lớp năng khiếu bận rộn không dứt ra được, hôm nay thì hiếm khi thấy gọi điện về.

“Ồ, là cháu à, thật là!

Làm bà giật cả mình...

Ông nội cháu đâu rồi?”

“Ông nội sang nhà cụ Cố chơi rồi ạ.”

“Lão già ch-ết tiệt!

Chẳng có ngày nào chịu ở nhà cả...”

Bà cụ mắng mỏ một hồi:

“Đợi ông ấy về cháu bảo ông ấy là ba ngày nữa cả nhà mình bay về Yên Kinh.

Xem ba cháu đối xử tốt với ông nội cháu chưa kìa, sinh nhật bảy mươi tuổi mà nhất định phải quay về tổ chức cho ông ấy, còn bảo là phải đặt tiệc sinh nhật ở khách sạn nữa đấy.”

Chương 390 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia