“Những tên tù lưu đày mới đến nếu giống như Petri lúc đầu là một kẻ cứng đầu, thì cũng chỉ có họ mới trấn áp được.”

Còn về những người khác, vì không có lực chiến gì, đi theo Từ Nhâm thì làm được gì?

Có khi còn là làm vướng chân thêm thôi.

Cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu dành cả một mùa lạnh hì hục đục đẽo ván gỗ làm ra mấy con thuyền độc mộc, mấy bộ xe trượt tuyết bằng gỗ, đợi đến khi băng tan, cậu liền một mình khởi hành.

“Anh Từ!"

Caen đuổi theo cậu một đoạn đường, “Anh nhất định phải trở về an toàn đấy!"

“Yên tâm đi!

Về sẽ mang quà cho em!"

“Ngoắc tay nào!"

Caen đưa ngón tay út ra, chiêu này là học từ Từ Nhâm đấy.

“Ngoắc tay treo cổ, một trăm năm không được đổi!"

Từ Nhâm mỉm cười ngoắc tay với cậu bé, ngẩng đầu nói với những người khác đang tiễn đưa:

“Mọi người bận việc đi thôi!

Biết đâu tôi sẽ sớm quay lại đấy."

Cậu nghĩ nhanh thì một hai tháng, chậm thì nửa năm một năm, mùa này năm sau kiểu gì cũng quay lại được rồi.

Không ngờ, chỉ riêng việc băng qua rừng trùng thú thôi đã mất tận nửa năm trời.

Cậu bọc kín mít từ đầu đến chân, đội mũ bảo hiểm và đeo kính bảo hộ, xịt cả một chai tinh dầu thảo d.ư.ợ.c đuổi côn trùng và thú rừng, thuận theo con sông nhỏ do đuôi con cá sấu khổng lồ kéo ra mà chèo thuyền độc mộc đi vào vùng lõi rừng trùng thú.

Vốn dĩ định trực tiếp băng qua hồ đầm lầy để đi về phía đông, không ngờ lại nhìn thấy một bụi Long Huyết Kiệt được mệnh danh là “thần d.ư.ợ.c hoạt huyết", cậu liền thay đổi kế hoạch đi thẳng định sẵn, mở ra chuyến hành trình khám phá cứ đi đi dừng dừng, đào thảo d.ư.ợ.c tích trữ thảo d.ư.ợ.c.

Ngoài Long Huyết Kiệt, Mạn Đà La, cậu còn phát hiện ra “tiên thảo cứu mạng" Thạch Hộc hoang dã, phần dùng làm thu-ốc còn to hơn cả cánh tay cậu.

Những cây Linh Chi hoang dã khổng lồ thì càng có thể thấy ở khắp mọi nơi.

Nếu không phải lo lắng nơi thực vật tươi tốt dễ có trùng thú xuất hiện, cậu đã muốn lập một mái ấm ở đây rồi.

Tích trữ được một đống thảo d.ư.ợ.c quý hiếm hiếm thấy ở hiện thế suốt dọc đường, cậu mãn nguyện băng ra khỏi rừng trùng thú, đó đã là chuyện của nửa năm sau.

Đập vào mắt cậu là một vùng sa mạc mênh m-ông vô tận —— cũng giống như đất đai ở Đào Nguyên Độ khi chưa canh tác, bị nén c.h.ặ.t nghiêm trọng, một ngọn cỏ cũng không mọc nổi.

Từ Nhâm từ đó bắt đầu chuyến hành trình trồng trọt dài dằng dặc.

Cậu đang nghĩ, nhiệm vụ dài hạn mãi vẫn chưa hoàn thành, có phải chỉ xây dựng một Đào Nguyên Độ thôi là chưa đủ, mà cần phải phủ xanh toàn bộ tinh cầu này mới được tính?

May mà cậu có một chiếc xe nhà di động năng lượng mới, chỉ cần có ánh sáng sạc điện là có thể khởi động.

Cậu lái xe, cứ đến một nơi, lại kích hoạt 【 Phù Quang Yên Vũ 】, sau một trận mưa, đất đai trở nên mềm mại, cậu bắt đầu khai hoang trồng trọt.

Vì còn phải tiếp tục đi về phía trước khám phá, không dự định ở lại lâu, cho nên trồng những thứ khác không thích hợp, dù sao cũng không có nhiều thời gian để chăm sóc tỉ mỉ, cậu dứt khoát trồng cỏ chăn nuôi.

Dù sao hạt giống cỏ linh lăng trong tay cậu cũng không thiếu.

Hồi kiếp làm nhà vô địch thế giới với nỗ lực nuôi dưỡng ra loại thịt bò thịt cừu sinh thái có hương vị ngon nhất, cậu đã nuôi trồng mấy đợt cỏ chăn nuôi chất lượng cao, mỗi đợt cỏ đều sẽ giữ lại một phần hạt giống.

Qua từng năm tháng, cậu đã tích trữ được không ít.

Cậu học theo phương pháp chăn thả bò cừu của các đồng cỏ tự nhiên:

“Khai khẩn một miếng đất để trồng cỏ, sau đó lại khai khẩn miếng đất thứ hai để trồng cỏ...”

Cứ như vậy, khi khai khẩn đến miếng đất thứ mười mấy thì cỏ trên miếng đất đầu tiên đã mọc xong;

Khi khai khẩn đến miếng đất thứ hai mươi mấy thì đợt cỏ đầu tiên đã nở ra những đóa hoa đỏ vàng trắng, đung đưa tự tại trong gió;

Khi khai khẩn đến miếng đất thứ ba mươi mấy thì hạt giống của đợt cỏ đầu tiên đã có thể thu hoạch được rồi...

Cứ tuần hoàn như vậy, vùng sa mạc này sớm muộn gì cũng sẽ mọc thành một đồng cỏ tự nhiên mà bò cừu yêu thích nhất.

Đến lúc đó, biết đâu những con trùng thú có hình dáng giống bò cừu trong rừng trùng thú sẽ dần dần rút ra khỏi rừng, đến vùng thảo nguyên rộng lớn vô biên này sinh sống.

Từ Nhâm vừa đắm mình trong phong cảnh thảo nguyên tương lai, vừa tiếp tục khai hoang mở đất.

Phía sau cậu là sắc xanh ngày càng đậm nét.

Theo bước chân cậu tiến về phía trước, dải lụa xanh từ từ lan tỏa.

Vùng lục địa này hình như là vùng nhiệt đới, lúc nào cũng cho cảm giác như mùa xuân mùa hè, thuận tiện cho cậu trồng cỏ chăn nuôi bất cứ lúc nào.

Ước chừng trồng được khoảng một năm trời, cậu mới phủ xanh toàn bộ vùng sa mạc trong tầm mắt bằng loại cỏ chăn nuôi chất lượng cao.

Cùng lúc đó, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy điểm cuối của con đường sa mạc mênh m-ông, nhìn thấy một dãy núi nhấp nhô trập trùng.

Cất chiếc xe nhà di động vào kho hệ thống, cậu đi bộ tiến về phía thung lũng.

Phía trên thung lũng khói bếp nghi ngút, chứng tỏ có người cư trú.

Lẽ nào là cư dân bản địa của tinh cầu này?

Người xưa có câu:

“Trông núi chạy ch-ết ngựa.”

Rõ ràng núi ngay trước mắt mà đi mãi mới đến chân núi.

Người đầu tiên nhìn thấy Từ Nhâm tỏ ra vô cùng ngạc nhiên:

“Anh bạn, cậu cũng từ rừng trùng thú trốn đến đây sao?"

Từ Nhâm đã hiểu:

“Những người sống ở đây không phải là cư dân bản địa, mà là những người chạy từ bên kia rừng trùng thú sang.”

Đối phương cười khổ lắc đầu:

“Hồi đó chúng tôi tưởng phía bên kia rừng có lẽ sẽ tốt hơn một chút, nên đã liều mạng băng qua địa bàn của con Cự Thú Răng Kiếm Miệng Rộng để đến đây, không ngờ cuộc sống ở đây còn tệ hơn bên kia, không chỉ không có gói nhu yếu phẩm để tranh giành, mà ngay cả một con cự thú lớn một chút cũng không tìm thấy.

Lúc mới bắt đầu thực sự tệ hại vô cùng!

Nếu không phải vì con cự thú khổng lồ kia trấn giữ vùng lõi rừng, chúng tôi đã muốn quay về rồi."

Từ Nhâm nhìn quanh một vòng:

“Trong núi không có gì để ăn sao?"

Cậu thấy trên núi hình như có không ít cây cối, chắc hẳn sẽ có quả dại các loại chứ.

“Có thì có, nhưng chỉ là mấy con trùng thú nhỏ, rất khó bắt, còn quả dại thì... mùi vị đó thực sự không ra làm sao cả, nhưng cũng phải hái một ít, sống qua ngày mà, không còn cách nào khác."

Nghe lời phàn nàn của anh ta, Từ Nhâm không khỏi nhớ lại hồi đầu mới gặp Caen, cậu bé cũng liên tục phàn nàn, nói quả đỏ khó ăn, cá biển tanh hôi, thịt cự thú có mùi lạ, cuối cùng chẳng phải là —— thơm phức sao!

Từ Nhâm bèn nói:

“Tôi đúng là từ bên kia rừng băng qua đây, con Cự Thú Răng Kiếm Miệng Rộng ở vùng lõi rừng đã ch-ết rồi, chỉ cần làm tốt công tác phòng hộ, tránh những côn trùng độc và cây cỏ độc, không bị lún xuống đầm lầy, thì việc ra vào rừng đã không còn quá nguy hiểm nữa.

Các anh muốn quay về thì có thể quay về."

“Thật sao?

Vậy tôi sẽ quay về bàn bạc với họ xem sao."

Đối phương vui mừng khôn xiết, trong lúc dẫn Từ Nhâm đi về phía nơi họ ở đã tự giới thiệu:

“Tôi tên là Monkelie, anh bạn tên là gì?

Thực ra hồi đó chúng tôi rời khỏi bên kia cũng là vạn bất đắc dĩ, cậu thấy thân hình của tôi rồi đấy, tôi thuộc tộc người lùn của tinh cầu Bianwu, vóc dáng gầy nhỏ thấp bé, không tranh nổi gói nhu yếu phẩm với người khác, trùng thú lớn cũng không dám săn, đằng nào cũng là con đường ch-ết, nên mới nghĩ đến việc liều mình vượt qua vùng lõi.

Không ngờ lại may mắn thoát ch-ết.

Hiện giờ ở bên này đã dần dần thích nghi rồi, quay về ngược lại không biết sống thế nào..."

Chương 466 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia