“Chị hai!”

Từ Lan nhìn thấy cô liền quăng luôn cái làn, chạy 'lạch bạch' tới.

Chủ yếu là bị người đàn ông trên lưng Từ Nhâm làm cho kinh hãi.

Từ Lan vừa chạy vừa kinh ngạc:

“Chị hai thật bạo gan, dám học theo Trư Bát Giới (cõng người).”

Khi chạy lại gần thì càng kinh ngạc hơn:

“Thầy Hứa?

Chị hai sao chị lại cõng thầy Hứa?

Thầy Hứa bị sao vậy ạ?”

“Đây chính là thầy Hứa mà ngày nào em cũng treo đầu cửa miệng đấy à?

Thầy ấy bị trẹo chân, chắc là gãy xương rồi, nếu không thì không bị sốt thế này đâu.

Chị ra trạm xá một chuyến, em về nhà bảo với bố mẹ là có thể chị sẽ về muộn chút nhé.”

Từ Nhâm không dừng lại, vừa nói vừa chạy về phía ban quản lý đại đội.

“Vâng vâng...”

Từ Lan ngơ ngác nhìn chị hai cõng thầy Hứa chạy biến đi trong nháy mắt.

Trong lòng thoáng hiện một ý nghĩ:

“Xong rồi!

Thầy Hứa bị chị hai chiếm hời rồi!”

Hứa Thừa Cẩn khi bị Từ Nhâm kéo lên lưng cõng đi vậy mà không hề có bất kỳ sự bài xích hay phản cảm nào.

Ngược lại khi ngửi thấy mùi hương tao nhã trên người cô, cả người dường như được kéo vào một môi trường vô cùng an toàn.

Ý thức đã đến giới hạn cuối cùng, loáng thoáng nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và em gái cô, tinh thần anh hoàn toàn thả lỏng, mặc cho bản thân rơi vào hôn mê...

“Ôi chao!

Chuyện gì thế này?

Trẹo nặng thế này cơ à?”

Trạm xá của đại đội Thất Tinh chỉ có một bác sĩ ngồi khám, là một thầy lang vườn từ những năm trước, tuổi tác đã khá cao, Từ Nhâm từng nghe Trần Lôi và mấy thanh niên khác gọi ông là ông nội Phùng.

Thế là cô cũng gọi theo:

“Ông nội Phùng, chắc anh ấy bị gãy xương rồi, ông biết nắn xương không ạ?”

“Để tôi xem nào.”

Bác sĩ Phùng nắn nắn cái chân bị thương của Hứa Thừa Cẩn, vẻ mặt nghiêm nghị, hơi dùng sức một chút chỉ nghe thấy một tiếng 'rắc' nhẹ, cái xương bị lệch đã quay về vị trí cũ.

“Cũng được, tay nghề vẫn chưa bị cùn!”

Từ Nhâm nghe vậy thì trên đầu hiện ra một vạch đen:

“Hóa ra trước khi bắt tay vào làm ông còn chẳng chắc chắn à?

Thế thì thà để tôi làm còn hơn!”

“Xong rồi, xương đã về vị trí cũ, tiếp theo dán cao vài ngày, đừng vội đi lại là được.

Nhưng cái cơn sốt này...”

Bác sĩ Phùng đo nhiệt độ cho Hứa Thừa Cẩn, phát hiện sốt đến 40 độ, ông nhíu c.h.ặ.t mày nói:

“Gãy xương đúng là sẽ gây phát sốt, nhưng không đến mức sốt cao thế này đâu.”

Từ Nhâm hỏi:

“Ông nội Phùng, uống thu-ốc hạ sốt có tác dụng không ạ?”

“Có tác dụng chứ, nhưng ở chỗ tôi hết thu-ốc Analgin rồi.”

Bác sĩ Phùng dang hai tay thở dài, “Thằng nhỏ Hồ ở đại đội Song Kiều hứa mang giúp tôi nhưng mãi chẳng thấy tăm hơi đâu, cũng không biết đã mang về chưa...”

“Có tác dụng là được rồi, cháu có thu-ốc đây ạ.”

Từ Nhâm lúc này không quản được nhiều nữa, móc ra một viên thu-ốc hạ sốt.

Cứ sốt tiếp thế này sợ là thành kẻ ngốc mất.

Bác sĩ Phùng:

“...”

Ông nhếch môi chẳng nói gì, đưa cái ca tráng men của mình cho Từ Nhâm mượn.

Từ Nhâm rót một chén nước, thực chất đã hoán đổi thành nước suối Linh Hư Tông, nhẹ nhàng nâng đầu Hứa Thừa Cẩn dậy đút cho anh uống thu-ốc.

Cũng may anh tuy đang hôn mê nhưng phản ứng nuốt theo bản năng vẫn còn, việc đút thu-ốc diễn ra thuận lợi.

Cao dán thì Từ Nhâm có loại tốt hơn, nhưng thu-ốc hạ sốt bé xíu như hạt đỗ có thể giả vờ móc từ túi quần ra, còn cao dán thì móc kiểu gì?

Đành phải dùng loại của bác sĩ Phùng ở đây trước.

Ngoài ra cô còn chưa biết anh ở đâu nữa.

Nhưng cho dù có hỏi thăm được chỗ ở của anh thì cô cũng không yên tâm đưa anh về lúc này.

Cái cô Triệu Tuyết Phương trên núi kia chắc hẳn vẫn đang rình rập, đưa anh về chẳng khác nào đưa cừu vào miệng cọp.

“Cho nên tôi mới nói đẹp trai quá cũng là một cái tội mà!”

Cô vừa dán cao cho anh vừa lẩm bẩm.

Bác sĩ Phùng:

“...”

Cháu có phải quên mất là ta vẫn còn ở đây không đấy?

Đúng lúc này nghe thấy tiếng 'rầm' một cái, Từ lão tam đẩy cánh cửa khép hờ của ban quản lý đại đội, hùng hổ xông vào.

“Nhâm Nhâm, sao bố nghe Lan Lan bảo con cõng một người đàn ông từ trên núi xuống vậy?”

Từ Nhâm:

“...”

Cái con bé này rốt cuộc truyền tin kiểu gì thế không biết?

“Có phải thằng ranh này không?”

Từ lão tam nhìn rõ người đàn ông đang nằm trên giường tre thì ngẩn ra một lúc, giọng điệu cũng dịu lại:

“Sao lại là cậu ta?”

Từ Nhâm ngạc nhiên hỏi:

“Bố, bố quen anh ấy ạ?”

“Cũng không hẳn là quen, chỉ là hôm đó lúc lương thực mới chia xong bố chẳng phải gánh thóc đi giã gạo rồi suýt ngã sao?

Chính là cậu ta đã giữ bố lại, cứu bố và một sọt thóc đấy, cậu ta chắc là thanh niên trí thức được phân về tiểu đội sản xuất số một.”

“Lão tam anh nói đến thanh niên trí thức tôi mới nhớ ra.”

Bác sĩ Phùng vỗ đùi bừng tỉnh nói, “Tôi bảo nhìn cái mặt này thấy quen quen, hóa ra là thanh niên trí thức Hứa dạy lớp khối lớn ở trường tiểu học đại đội mình, được bọn trẻ con quý lắm đấy.”

“Cậu ta bị làm sao vậy?”

Từ lão tam ghé sát nhìn Hứa Thừa Cẩn một cái, “Hay là con gái, con đã làm gì cậu ta rồi?”

Từ Nhâm lườm một cái:

“Con là người cứu anh ấy mà!”

“À, bố lại tưởng con đang vội tìm rể, thấy ai đẹp trai là bắt về luôn.”

“...”

Đây có phải bố ruột không vậy trời?

“Bố, anh ấy vẫn chưa tỉnh, bác sĩ Phùng sắp tan làm rồi, hay là cõng về nhà mình nhé?”

Từ lão tam nghe Từ Nhâm nói vậy liền nhìn cô một cái:

“Con thật sự không nhìn trúng cậu ta chứ?

Không định bắt cậu ta đi ở rể chứ?”

Từ Nhâm cạn lời:

“Cho dù con muốn thì người ta chưa chắc đã chịu đâu, anh ấy là thanh niên trí thức bố quên rồi à?”

Từ lão tam lẩm bẩm:

“Thanh niên trí thức thì sao chứ?

Thanh niên trí thức chẳng phải cũng xuống nông thôn làm ruộng sao?”

“Thôi được rồi bố, khoan nói chuyện đó đã, bố đi mượn giúp con cái xe bò đi.”

“Con chẳng phải cõng được sao?

Còn mượn xe bò làm gì cho phiền phức ra.”

“...”

Từ Nhâm ngửa mặt lên nhìn trời, cái ông này chắc chắn không phải bố ruột rồi.

Bác sĩ Phùng cũng có cái nhìn trực quan hơn về sự lười biếng của Từ lão tam.

Chả trách trước đây mọi người cứ hay bảo:

“Nếu đại đội Thất Tinh mà bình chọn đệ nhất lười biếng thì Từ lão tam mà nhận số hai thì chắc chẳng ai dám nhận số một.

Có chăng thì chỉ có vợ ông ta thôi.

Cặp đôi này mà kết hợp lại thì đúng là đứng đầu danh sách cặp vợ chồng lười nhất đại đội Thất Tinh.”

Nhưng mà gần đây cũng ít nghe thấy mọi người nhắc đến chuyện này nữa, trái lại ai cũng bảo vợ chồng Từ lão tam đã thay da đổi thịt, làm lại cuộc đời rồi.

Nhưng không ngờ cái m-áu lười vẫn ăn sâu vào tận xương tủy như vậy, ngay cả danh tiết của con gái cũng chẳng màng tới.