“Trạm thu mua đều áp dụng giá thu mua thống nhất, thu mua dưa theo cân, dưa ngon hay dưa dở cơ bản đều một cái giá.”
Suy nghĩ một chút, Từ Nhâm đề nghị:
“Hay là, mình chở đến khu dân cư bán đi.
Trời nóng, người mua dưa chắc chắn sẽ không ít."
“Có được không đó?"
Tư tưởng của mẹ Từ vẫn còn dừng lại ở quá khứ, nghe đến chuyện buôn bán cá nhân liền lo lắng bị bắt.
Từ Nhâm kể về tình hình bán hàng rong ở bên Đồng Thành, cuối cùng nói:
“Mẹ, bên mình cũng có người bày hàng rong đấy thôi, chỉ là mình không biết đấy thôi."
Mẹ Từ không quyết định được, nhìn về phía cha Từ:
“Ông nó, ông thấy sao?"
“Nghe con gái đi."
Cha Từ nói.
Dưa ngon như thế này, cả đời ông cũng mới trồng ra được lần đầu, bán theo giá thống nhất cho trạm thu mua đúng là có chút không cam tâm.
“Vậy cứ quyết định thế đi."
Từ Nhâm chốt hạ, “Ngày mai thu hoạch cá xong, con đi tìm sư phụ Vu mượn máy kéo."
Ngày hôm sau, nhà họ Từ bắt đầu tháo nước ruộng lúa để bắt cá.
Bốn mẫu ruộng nước, chỉ có một mẫu là nuôi cá, rất rõ ràng, mẫu lúa này bông lúa kết hạt đầy đặn hơn ba mẫu còn lại.
Từ Nhâm nói đây chính là công lao của cá lúa.
Mẹ Từ lại một lần nữa hối hận, lúc trước không nghe lời con gái nuôi thêm nhiều cá, không chỉ mẫu này nuôi thêm vài con, mà ba mẫu ruộng còn lại nếu cũng nuôi cá lúa thì năm nay thật sự là một vụ mùa bội thu.
Người hối hận đâu chỉ có mẹ Từ.
Cả làng đều đang hối hận.
Nếu như trước đó, nhìn thấy mấy nhà khác thu hoạch được một mẻ cá lúa nặng trung bình sáu bảy lạng chỉ là ngưỡng mộ nhiều, hối hận ít;
Thì hôm nay, nhìn thấy nhà Quốc Thuận không chỉ thu hoạch được một con cá vương nặng ba cân, mà còn có một mẫu bông lúa trĩu nặng đầy đặn hơn bất kỳ nhà nào khác, sự hối hận đó tuôn trào như thác lũ, đ.ấ.m ng-ực dậm chân cũng không thể giải tỏa, chỉ hận không thể quay ngược thời gian trở về lúc gieo mạ mùa xuân.
Đáng tiếc, trên đời không có thu-ốc hối hận, muốn cá lúa bội thu, chỉ có thể đợi vụ sau.
“Quốc Thuận à, vụ sau nhà tôi cũng định nuôi cá lúa, đến lúc đó có chỗ nào không hiểu tôi lại đến xin chỉ giáo anh nhé."
“Chú Quốc Thuận, cá nhà chú nuôi thế nào vậy?
Sao mà nuôi khéo thế!
Con nào con nấy sống động, ngoài thức ăn cho cá ra, còn phải chú ý điều gì nữa không?"
Đàn ông vây quanh cha Từ, phụ nữ thì kéo lấy Cảnh Kim Hoa.
“Chị Kim Hoa, chị có phúc thật đấy, con trai con gái đều giỏi giang, con gái lại thông minh."
“Thím Kim Hoa, nhà thím gặt lúa còn thiếu người không?
Tôi đến giúp một tay."
“Đúng đúng, chúng tôi đến giúp."
“..."
Mẹ Từ từ chối, người gặt lúa bà đã thuê từ trước rồi, giống như năm ngoái.
“Vậy cấy mạ tôi qua giúp."
“Tôi cũng qua.
Cấy xong là đến thả cá giống đúng không, chị Kim Hoa, nhà chị đã đặt cá giống chưa?"
Mẹ Từ trước giờ cứ cảm thấy mình quên mất điều gì, khoảnh khắc này cuối cùng cũng nhớ ra:
“Tiêu đời!
Cá giống vẫn chưa đặt!”
“Nhâm Nhâm —"
“Không sao không sao, có con đây!"
Từ Nhâm bị mẹ hét lớn một tiếng làm giật b-ắn mình, cứ tưởng xảy ra chuyện gì lớn.
Nghe xong là cá giống thả vụ lúa mùa muộn vẫn chưa có nơi, cô bĩu môi:
“Yên tâm đi mẹ, cầm tiền đi mua, còn sợ không mua được sao?
Giao cho con!"
Chẳng phải vừa hay phải đến nông trường tìm sư phụ Vu, tiện thể nhận nhiệm vụ mua cá giống luôn.
Trong nông trường đương nhiên có hồ nuôi trồng thủy hải sản, chẳng qua sản lượng ưu tiên cung cấp cho các nhà ăn công cộng, tiếp theo mới giữ lại cho công nhân viên có phiếu mua hàng nội bộ, cuối cùng mới đưa ra thị trường.
Nếu không phải cô từng thực tập lao động ở đó, thì thật sự không biết trong nông trường lại có hồ nuôi trồng.
Cô cứ tưởng nông trường chủ yếu sản xuất lương thực, dưa quả rau củ, tiện thể nuôi vài con heo chứ.
Từ Nhâm đạp xe điện, ghi-đông xe treo hai con cá chép lớn, ghế sau buộc một cái giỏ tre lớn, bên trong là hai quả dưa hấu nặng hai ba mươi cân, hướng thẳng đến nông trường.
Cũng thật khéo, sư phụ Vu đang ngồi ở cổng, hút thu-ốc trò chuyện với ông lão gác cổng.
Từ Nhâm nhảy xuống xe, chào ông:
“Sư phụ Vu!
Cháu đến thăm ông đây."
Sư phụ Vu cười vui vẻ:
“Không có chuyện gì không lên điện Tam Bảo, nói đi, tìm ta có việc gì?"
“Ông nói thế là xa lạ rồi, cháu đây là thấy cá và dưa nhà mình chín rồi, mang chút đến cho ông nếm thử."
“Đây là cá nhà cháu tự nuôi?
Lớn thế này cơ à?"
Sư phụ Vu vô cùng kinh ngạc, “Nhà cháu bao giờ thầu hồ cá thế?"
Lần trước đến cũng không nghe nói mà.
“Hì hì, đây không phải nuôi trong hồ cá, là nuôi ở ruộng lúa nhà cháu ạ."
Từ Nhâm thuận thế tuyên truyền một đợt về cá lúa nhà mình.
“Thử nghiệm lần đầu, không dám nuôi nhiều, chỉ nuôi hơn hai trăm con.
Nhưng không phải con nào cũng lớn thế này đâu ạ, hai con này là trong đợt lớn nhất, phần lớn chỉ tầm bảy tám lạng, một cân rưỡi hai con thôi ạ."
“Thế cũng không nhỏ đâu."
Sư phụ Vu thực sự chấn động, “Từ lúc lúa nước xả nước cấy mạ đến giờ mới được bao lâu?
Ta nhìn còn lớn hơn cả cá nuôi trong hồ chúng ta cả năm đấy.
Có bí quyết gì không?"
Từ Nhâm cười không đáp.
Sư phụ Vu chỉ chỉ cô:
“Được, đây là cách kiếm tiền của cháu, ta không hỏi nữa.
Hôm nay qua đây, thật sự là đặc biệt mang mấy thứ này cho ta à?"
“Vâng, nhưng đúng là cũng có việc muốn nhờ ông giúp ạ."
Từ Nhâm cũng không khách khí với ông, trực tiếp nói rõ ý định.
“Mượn máy kéo?
Được thì được, nhưng phải đợi chỉ tiêu nhiệm vụ của nông trường hoàn thành mới cho mượn được."
Đây là quy định nhất quán, nếu không ai ai cũng ra ngoài kiếm thêm thu nhập, thì đất của nông trường ai cày?
“Hay là, cháu cày giúp ông nhé?
Chỉ cần hoàn thành chỉ tiêu là được đúng không ạ?"
Cô cày nhanh, tiết kiệm thời gian, nhân tiện cũng muốn kiếm chút năng lượng cho mình.
Sư phụ Vu cười:
“Cháu sẵn lòng thì tốt quá.
Đi, lên chỗ ta ngồi chút, dưa hấu này cũng là nhà cháu trồng à?"
“Vâng ạ, cha cháu cấy giống tỉ mỉ, mùi vị ngon lắm, cháu dám cá, dưa hấu của nông trường không quả nào so được với nhà cháu đâu."
“Ôi?
Khẩu khí lớn thế nhỉ?"
“Ông không tin thì so sánh thử xem."
Kết quả so sánh, đương nhiên là thu hoạch được một đám khách quen trung thành.
Các tài xế máy kéo cùng văn phòng với sư phụ Vu đều vây lại, hỏi Từ Nhâm dưa hấu nhà cô có bán không.