Mẹ bà tức đến lộn ruột:
“Tôi chẳng phải là vì chị sao!
Đến lúc đó tiền tiêu hết rồi, người cũng chẳng còn, xem chị tính sao!”
Nói xong, hậm hực bỏ đi, không bao giờ đến nữa.
Phùng Thúy Cầm qua chuyện này đã hoàn toàn thất vọng về nhà mẹ đẻ.
Hôm qua lúc đưa Từ Nhâm đi tìm em gái của cháu dâu để đi nhờ xe, suốt dọc đường bà đã dặn đi dặn lại con gái:
“Bên phía ông bà ngoại con, chúng ta đừng có mơ tưởng gì, cho dù có phải đập nồi bán sắt, mẹ cũng sẽ không hỏi vay họ một xu nào đâu.”
Từ Nhâm lúc đó gật gật đầu:
“Vâng, cùng lắm thì đem đôi vòng vàng mẹ tặng con đi bán để cứu cấp.
Sau này con sẽ mua cho mẹ đôi khác dày hơn, to hơn.”
Phùng Thúy Cầm lúc đó đã mỉm cười, cười đến trào nước mắt...
Trên đường lên núi, Từ Nhâm đã xâu chuỗi rõ ràng những mối quan hệ họ hàng thân thích này của nhà họ Từ, chậm rãi thở ra một hơi dài:
“Cũng may cũng may, không có ai quá cực phẩm cả.
Chí ít gia đình bốn người nhà mình, còn có cô ruột, anh họ đều là những người tốt.”
Không giống như tiểu thế giới trước, vừa mở đầu đã tặng cho cô một cặp bố mẹ lười biếng cần được cải tạo, thực sự đã làm cô tốn không ít tế bào não.
Tiểu thế giới này, chỉ cần trụ vững để không bị làm bia đỡ đạn, dẫn dắt những người thân cùng tiến bước, dựa vào núi ăn núi, khai phá rừng tre, phát đại tài thì không dám nghĩ, nhưng đạt đến mức tiểu phú thì lẽ nào còn không bằng những năm bảy mươi sao?
Từ Nhâm vừa suy nghĩ, vừa theo con đường núi quanh co uốn lượn, trèo lên đỉnh núi.
Phóng mắt nhìn xa, đâu đâu cũng là màu xanh.
Hít một hơi thật sâu, không khí thật tuyệt!
Vòng qua núi, phía dưới là một thung lũng nhỏ hình loa, ngọn núi ở phía bên kia thung lũng cũng là của nhà cô.
Ngoại trừ thung lũng cỏ dại mọc um tùm, hai ngọn núi đều là những cây tre mao trúc thẳng tắp xanh tốt.
Từ Nhâm xuống thung lũng, phát hiện cỏ dại đã mọc cao đến đầu gối rồi.
Sở dĩ ngay cả cỏ dại cũng có thể mọc tươi tốt như vậy là vì ở góc thung lũng có một dòng suối nhỏ róc rách chảy ra, chắc là nước ngầm thấm ra từ kẽ vách núi.
Có dòng suối nhỏ tưới tiêu quanh năm suốt tháng, cây cỏ có thể không tươi tốt sao?
Cô lấy một chiếc liềm từ trong kho hệ thống ra, trước tiên cắt hết cỏ tranh đi, ngày mai lại đến lật đất một lượt, trồng ít cỏ linh lăng, đến lúc đó dùng để nuôi gà.
Gà rừng tre thuần sinh thái, mang lên mạng bán, chắc sẽ có thị trường chứ nhỉ?
Nhưng như vậy, có phải cô nên mở hai cửa hàng trực tuyến không?
Một cửa hàng chuyên bán đồ tre tinh xảo; một cửa hàng bán nông sản, ví dụ như măng, măng khô, nấm tùng nhung, nấm mối, dưa măng khô, gà rừng tre, v.v.
Nghĩ là làm!
Sau khi về nhà, cô liền nói với Từ ông nội là ngày mai muốn ra thành phố chọn một chiếc máy tính, sau đó chạy qua mấy bộ phận để làm xong giấy phép vệ sinh các thứ.
Chỉ bán đồ tre thì không cần phải đến tận nơi, duyệt qua mạng là xong rồi.
Nhưng nếu bán thêm cả thực phẩm để ăn vào miệng thì còn phải đến tận nơi để làm thủ tục.
Cụ già biết cô có dự định mở cửa hàng trực tuyến nên rất ủng hộ cô.
“Mua máy tính chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?
Này!
Cầm lấy!”
Cụ già đem số tiền quan tài tích góp được ra, “Trước đây đưa cho mẹ cháu mà nó nhất quyết không chịu lấy, vậy thì đưa cho cháu.”
Từ Nhâm đâu có chịu lấy:
“Con có tiền mà!
Không giấu gì ông, trước đây con đóng phim, quay điện ảnh đấy!
Ông biết một bộ thù lao có bao nhiêu không?
Ít nhất cũng phải con số này ạ!”
Cô dùng ngón tay ra hiệu một con số.
Từ ông nội vui vẻ:
“Hê chà!
Nhìn không ra đấy!
Thế Nhâm Nhâm này, cháu nói xem nếu lão già này đi đóng phim thì kiếm được bao nhiêu?”
“...”
Ông đây là rõ ràng không tin con mà!...
Sáng sớm hôm sau, Từ Nhâm dậy thật sớm.
Không ngờ Từ ông nội còn dậy sớm hơn cô, hơn nữa đã làm xong bữa sáng và đang đan giỏ hoa rồi.
“Ông nội ơi, cái này không vội đâu ạ, ông không cần phải gấp gáp như vậy, đừng để hỏng mắt ạ.”
Mấy ngày nay Từ ông nội không biết là do cháu gái ruột trở về nên tâm trạng thoải mái, hay là do loại trà cháu gái tặng uống vào đặc biệt tỉnh táo, tóm lại là tinh thần rất tốt, nghe vậy cười hơ hơ nói:
“Yên tâm đi, không đan hoa văn, chỉ đ.á.n.h đáy thôi thì ông nhắm mắt cũng đan được.
Chẳng phải cháu định ra thành phố sao?
Mau ăn bữa sáng đi.”
“Vâng ạ.”
Từ Nhâm húp một bát cháo kê, ăn một chiếc bánh trứng hương hành.
“Ông nội ơi, bánh trứng ông chiên ngon quá ạ!”
“Ngon thì mai ông lại làm cho cháu!”
Từ Nhâm nhớ đến gà rừng tre, ướm hỏi:
“Ông nội ơi, nhà mình sao không nuôi thêm mấy con gà ạ?
Rừng tre rộng như thế, thả một đàn vào trong núi, nuôi lớn rồi còn có thể bán lấy tiền.”
Từ ông nội không cho là đúng nói:
“Trong thôn nhà nào nhà nấy đều nuôi gà, ai mua chứ?
Người trên thị trấn đều ra chợ mua cả.
Ở đó có gà từ trại nuôi gà chở đến, vừa béo vừa rẻ.”
“Nhưng gà từ trại nuôi gà ra sao ngon bằng gà thả rông được ạ!”
“Cái đó thì đúng.”
Cụ già vô cùng đồng tình, “Thế nên nhà mình chưa bao giờ ra chợ mua, toàn tự nuôi để ăn thôi.”
Từ Nhâm:
“...”
Cảm giác như vừa trò chuyện với một người giả vậy.
Thôi vậy, chuyện nuôi gà vẫn còn sớm, thung lũng vẫn chưa dọn dẹp xong, để hôm khác bàn tiếp.
Ăn xong bữa sáng, cô đạp chiếc xe ba bánh của Từ ông nội ra thị trấn, bắt xe buýt liên huyện đến bến xe phía Nam, sau đó chuyển sang xe buýt đi đến phố máy tính của huyện Ôn Phổ.
Dọc đường cô cân nhắc xem có nên mua một chiếc xe đi lại không.
Nhưng hình như cô không thấy nhà ai trong thôn có xe hơi cả, thấy nhiều nhất là xe ba bánh điện, tiếp theo là xe đạp điện.
Giống như Từ ông nội thuộc thế hệ cũ thì quen với xe ba bánh dùng sức người.
Hơn nữa cho dù có mua xe thì hình như cũng không đi được đến tận cửa nhà mình.
Đường từ đường thôn vào nhà cô là một con đường lát đá rộng một mét.
Từ Nhâm suy đi tính lại, cuối cùng quyết định mua một chiếc xe máy điện nhỏ để đi lại.
Thế là, sau khi xuống xe ở phố máy tính chọn mua xong máy tính, cô đeo bao đựng máy tính chạy thẳng đến cửa hàng xe đạp điện.
Kết quả, còn chưa vào cửa hàng, cô đã bị những chiếc xe mô tô được bán ở cửa hàng bên cạnh làm cho mê mẩn.
Cô bỗng nhớ ra, lúc thu dọn một đống đồ dùng cá nhân của nguyên thân, dường như có một cuốn bằng lái xe mô tô.
Hình như là trước đây nhận một bộ phim cần biết lái xe mô tô, nên đã thi tạm thời để lấy bằng.
Vậy thì dứt khoát mua một chiếc xe mô tô luôn cho rồi.
Dù sao xe máy điện bất kể là về quãng đường đi được hay khả năng chở người chở đồ đều không bằng xe mô tô.
Từ Nhâm dừng bước, chuyển sang cửa hàng xe mô tô bên cạnh.