“Cô à, đừng khách sáo quá."

Từ Nhâm bảo ba cô đi dạo loanh quanh, cô kéo cô vào trong nhà, nói rõ mục đích đến đây.

Từ Kim Phượng vẻ mặt xúc động, nắm lấy cánh tay Từ Nhâm hỏi:

“Nhâm Nhâm, những gì con nói là thật sao?

Con có thể chữa khỏi bệnh cho A Chí à?"

“Không phải con có thể chữa, là con tình cờ có loại rượu thu-ốc về phương diện này thôi."

“Bất kể là cái gì.

Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho A Chí, cô quỳ xuống lạy con cũng được!

Chỉ cần A Chí khỏi bệnh, đời này cô không còn mong cầu gì khác nữa... hu hu hu..."

Mẹ cô nói không sai, cô cô hễ nhắc đến bệnh của em họ A Chí là lại gạt nước mắt.

Từ Nhâm thở dài một tiếng, đỡ bà ngồi xuống ghế.

“Cô à, trên tay con có vài bình rượu thu-ốc thật, nhưng rượu thu-ốc cũng chia làm rất nhiều loại.

Con không rõ em họ A Chí rốt cuộc là gặp vấn đề ở phương diện nào, tốt nhất cô đưa giấy chẩn đoán của bác sĩ cho con xem, con mới biết nên cho em ấy uống loại rượu thu-ốc nào.

Nếu không uống không đúng bệnh thì cũng vô ích thôi, đây cũng là lý do hôm nay con tìm đến cửa."

“Giấy chẩn đoán của bác sĩ phải không?

Được được được!

Cô đi lấy ngay đây."

Từ Kim Phượng lau khô nước mắt, đi vào phòng ngủ tìm bệnh án.

Để đề phòng lúc người ngoài đến nhà nhìn thấy, rồi đồn đại bệnh của A Chí ra ngoài, bà cất giữ bệnh án, chẩn đoán các thứ rất cẩn thận và kín đáo.

Hôm nay Từ Nhâm đến có mang theo vài bình rượu thu-ốc có thể dùng đến.

Đây đều là những loại rượu mà cô đã nghiên cứu chế biến sinh học trong thời gian học cao học ở kiếp làm kẻ ăn theo đó.

Dù uống không hỏng người, nhưng d.ư.ợ.c hiệu có sự khác biệt.

Chỉ có uống đúng bệnh thì mới có hiệu quả với tình trạng bệnh.

Uống không đúng bệnh thì cũng chẳng khác gì rượu thông thường, cùng lắm là có vài phần hiệu quả bồi bổ sức khỏe mà thôi.

Nhưng nếu chỉ là hiệu quả bồi bổ sức khỏe thôi thì chẳng thà uống rượu linh chi, rượu nhân sâm cho xong.

Thế là những bình rượu thu-ốc này cứ thế được tích trữ trong kho hệ thống, giữ lại cho đến tận bây giờ.

Cô không bê cả vò sang, mỗi loại đều được chiết vào những bình rượu nhỏ loại 200ml.

Đợi cô cô tìm đủ hết các giấy chẩn đoán bác sĩ cấp trong vòng hai năm qua thì em họ A Chí cũng đã về, nghe theo lời dặn của mẹ, cậu ta ra cửa hàng tạp hóa đầu thôn xách hai chai nước ngọt về, rồi sau đó cúi đầu ngồi ở một góc, không nói một lời nào.

Có lẽ vì mắc phải căn bệnh khó nói này mà chàng trai trẻ lẽ ra phải ở độ tuổi hai mươi sôi nổi hoạt bát nay lại trở nên trầm mặc và hướng nội.

Trong lòng Từ Nhâm thở dài một tiếng, không chủ động nói gì với em họ mà xem giấy chẩn đoán trước, sau khi xem xong liền lấy ra một bình rượu thu-ốc và một gói giấy nhỏ.

Trong gói giấy là bột nhung hươu mà cô thu hoạch được ở hành tinh Đào Nguyên đã được nghiền mịn.

“Rượu thu-ốc mỗi ngày trước khi đi ngủ uống một chén nhỏ, một chén là đủ rồi, uống nhiều cũng vô ích.

Bột thu-ốc thì ba ngày pha với trà kỷ t.ử một lần.

Trong nhà có kỷ t.ử không cô?"

“Có có có."

Từ Kim Phượng vội vàng gật đầu.

Không có thì đi mua, kỷ t.ử còn sợ không mua được sao?

Từ Nhâm giao hai thứ này cho cô cô, ngẩng đầu nhìn em họ:

“Bình thường A Chí làm những gì?"

Trần Viễn Chí cúi đầu, đôi môi mấp máy một chút nhưng không lên tiếng.

Từ Kim Phượng tiếp lời:

“Nó ấy à, học hành chẳng ra sao, tốt nghiệp cấp hai là ở nhà rồi, trước đó nhờ cô nó tìm cho một việc ở trang trại cá, đợt trước trang trại đó bị đóng cửa, hình như là do thức ăn cho cá có vấn đề, may mà A Chí chỉ là một người trông cá bình thường nên không liên quan gì đến chuyện đó, chỉ là phải tìm việc mới thôi.

Đây chẳng phải đang nhờ người giúp đỡ sao, bây giờ phí môi giới cũng đắt đỏ, vừa phải tặng quà vừa phải đưa tiền, nếu không phải anh hai đến kịp lúc thì tôi đã định đi vay lãi cao rồi."

“Vậy A Chí có muốn đến chỗ chị làm việc không?"

Từ Nhâm hỏi.

Vốn dĩ cô định mời dượng đến trông rừng trúc, nhưng dượng đã đi Quảng Thành làm thuê rồi, thời gian ngắn không về được, đúng lúc em họ cũng đang tìm việc, vả lại tính cách cậu ta hướng nội, không thích những nơi đông người náo nhiệt, không thích giao thiệp với người khác, công việc tuần tra bảo vệ rừng khá phù hợp với cậu ta.

Sau này dựng một gian nhà tre trực ban ở khu vực trồng xen canh, lắp một thiết bị báo động kết nối với đồn cảnh sát, rồi trang bị thêm một lô thiết bị an ninh thì an toàn cũng được đảm bảo.

Từ Nhâm ghi lại từng thứ một trong đầu, ngẩng đầu hỏi em họ:

“A Chí có hứng thú đến giúp chị không?

Công việc bên chị bình thường sẽ không quá bận rộn, chỉ là lúc d.ư.ợ.c liệu sắp đến kỳ thu hoạch thì cần phải cảnh giác hơn một chút, buổi tối cần phải đi tuần tra đêm.

Chị sẽ trả lương cho em, đóng đầy đủ bảo hiểm xã hội, em cân nhắc một chút đi."

Từ Kim Phượng không đợi con trai mở miệng đã cuống quýt giục cậu ta:

“Còn cân nhắc cái gì nữa!

Mau đồng ý với chị họ con đi!

Chỉ là trông núi thôi mà, chẳng phải cũng tương tự như việc trông đầm nuôi cá sao?

Nhưng tiền lương chị họ con trả cao hơn trông đầm cá nhiều, còn đóng bảo hiểm xã hội cho con nữa, chuyện tốt như vậy tìm đâu ra được chứ!

Vì là người nhà nên con bé mới tìm đến con đấy, nếu không thì đâu đến lượt con, còn không mau đồng ý đi!"

“Cô à, cô cứ để em họ tự quyết định đi, cân nhắc xong rồi cho con câu trả lời cũng chưa muộn."

“Em, em đồng ý."

A Chí cúi đầu lí nhí lên tiếng.

Từ Nhâm mỉm cười nói:

“Đồng ý là tốt rồi, yên tâm, chị cũng ở đó mà, có chuyện gì cứ tìm chị."

A Chí bẽn lẽn gật đầu.

“Tốt quá rồi!"

Từ Kim Phượng còn vui hơn cả con trai.

Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn, bệnh của con trai có hy vọng cứu chữa, lại còn tìm được một công việc tốt.

Bà đứng dậy mài d.a.o xoèn xoẹt:

“Cô đi g-iết con gà."

“Không cần đâu cô ơi."

“Cần chứ cần chứ!

Hôm nay là ngày cô vui nhất trong mấy năm qua, nhất định phải g-iết gà ăn mừng!"

“..."

Từ Nhâm bảo em họ ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, thu dọn hành lý đợi cô đến đón.

Hôm nay cô còn phải chở ba Từ về nữa.

“Không cần đón đâu."

Từ Kim Phượng nói, “Cứ để nó tự đi xe sang là được mà."

Ba Từ vội vàng nói:

“Để anh lái xe, Nhâm Nhâm chở A Chí đi.

A Chí con mau thu dọn hành lý, hôm nay đi cùng bác luôn."

Từ Nhâm thấu hiểu mỉm cười với ba mình.

Từ Vệ Quốc gãi gãi đầu.

Ông thật sự không dám ngồi xe con gái nữa, mặc dù cô lái rất vững nhưng tốc độ lúc nhanh lúc chậm khiến ông ngồi sau suýt thì nôn thốc nôn tháo, thà tự mình lái còn hơn.

Mệt thì mệt thật nhưng tay lái nằm trong tay mình vẫn thấy yên tâm hơn nhiều.

Từ Nhâm mà biết được lời phàn nàn trong lòng ba mình chắc chắn sẽ trề môi:

“Chẳng phải chính ông hễ thấy cô tăng tốc một chút là lại hét “chậm chậm chậm" đó sao?

Cứ nhanh nhanh chậm chậm như vậy thì sao mà không nôn cho được....”

Về đến nhà trời cũng đã sập tối, mẹ Từ trưa nay nhận được điện thoại của con gái đã dọn dẹp một căn phòng sương ra cho A Chí ở.

Đợi dựng xong nhà trực thì mới chuyển lên núi sau.

Chương 581 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia