“Cô dựa vào ngọn núi phía sau nhà, đó mới là giang sơn mà cô cần cai quản.”

Còn có những ngọn núi mà Phó Hàn Cẩn đã thầu, đã giao toàn quyền cho cô quản lý thì cô cũng không khách sáo nữa.

Tiền bán kim tuyến liên đợt cuối, cha mẹ Từ nhất định không chịu lấy, Từ Nhâm dứt khoát rút hết ra, dùng để mua các loại hạt giống thảo d.ư.ợ.c phù hợp để trồng xen kẽ trong rừng trúc.

Cô có đất tinh của Đào Nguyên tinh, có nước suối núi của tông môn Linh Hư, không sợ trồng không sống.

Ngoài ba loại ban đầu, năm nay còn thêm một đợt hạt giống thạch hộc thiết bì, dự định sẽ trồng thạch hộc thiết bì theo kiểu giả lập môi trường hoang dã trong rừng trúc.

Chu kỳ sinh trưởng của thạch hộc thiết bì so với hoàng tinh, tam diệp thanh còn dài hơn một chút, từ lúc gieo hạt đến lúc thu hoạch ít nhất cũng phải ba năm mới bắt đầu.

Từ Nhâm cũng không vội, cô dẫn theo em họ thong thả trồng.

Sau khi bộ phim mới của Phó Hàn Cẩn đóng máy, anh tạm thời không nhận lịch trình nào khác, để người quản lý và trợ lý ở lại nơi ở, thỉnh thoảng lộ diện để thu hút cánh săn ảnh, còn một mình anh lái xe đến huyện Ôn Phổ.

Lần này anh đã khôn ra, đặc biệt mua một chiếc xe Phaeton có vẻ ngoài bảo thủ và kín đáo.

Dân làng dù có thiếu hiểu biết đến đâu cũng đều biết nhãn hiệu Volkswagen này, vốn hay thấy ở thị trấn Thanh Sơn nên không đến mức tò mò mà kéo đến xem.

Phó Hàn Cẩn đỗ xe ở bãi đất trống phía trước ủy ban thôn, đẩy vali đến nhà bạn gái.

So với lần đầu tiên, tâm trạng lần này hoàn toàn khác biệt, tràn đầy sự háo hức và vui sướng.

Từ Nhâm vừa nhìn thấy anh đã vui rồi.

Cái tên này hôm qua trong điện thoại còn bảo phải mấy ngày nữa, hóa ra là muốn dành cho cô một bất ngờ sao?

“Anh không sợ em có việc ra ngoài không có nhà à?”

“Thế thì cũng không sao, nhà trúc chẳng phải để dành cho anh đó ư?”

Cũng đúng.

Từ Nhâm giúp anh nhận lấy vali.

Lần này anh mang theo ba chiếc vali, nhưng cái của riêng anh thì vẫn chỉ có một.

Hai chiếc còn lại toàn là quà mua cho gia đình họ Từ.

“Chiếc này bên trong đều là cho em đấy.”

Anh đưa chiếc vali màu trắng sữa cho Từ Nhâm:

“Mang lên phòng em đi.”

Trong chiếc vali màu đen còn lại đựng tẩu thu-ốc, ấm trà t.ử sa tặng ông nội Từ, cũng như một hũ trà đặc cấp tặng cha Từ, yến sào, khăn lụa, mỹ phẩm dưỡng da tặng mẹ Từ.

Từ Nhâm nhìn anh một cái, mỉm cười:

“Đến thăm nhà gặp phụ huynh à?”

“Ừ.”

Anh cảm thấy đã đến lúc rồi.

Anh là người có chuẩn bị mà đến, nhưng gia đình họ Từ ngoại trừ Từ Nhâm ra, ai nấy đều bị dọa cho giật mình.

Gì cơ?

Nhâm Nhâm yêu rồi sao?

Đối tượng chính là Phó tiên sinh năm ngoái đã tiêu sáu vạn tệ ở nhà trúc suối nước nóng sao?

Hai người này ở bên nhau từ khi nào vậy?

Chẳng thấy có biểu hiện gì cả.

Phùng Thúy Cầm tranh thủ lúc Phó Hàn Cẩn đang hàn huyên với hai người đàn ông lớn tuổi trong gia đình ở gian chính, đã kéo con gái vào phòng.

“Nhâm Nhâm, con với cậu ta là thật sao?”

Từ Nhâm còn tưởng mẹ cô định nói gì với cô, hóa ra là chuyện này, không khỏi dở khóc dở cười:

“Tất nhiên là thật rồi, nếu là giả thì con có mang về nhà không?”

“...”

Mẹ Từ thầm nghĩ năm ngoái lần đầu đến còn chưa quen biết mà, chẳng phải con cũng mang về nhà đó sao.

“Mẹ.”

Từ Nhâm ôm cánh tay mẹ Từ, nghiêng đầu dụi dụi vào vai bà:

“Bọn con là nghiêm túc, chắc chắn là đang tìm hiểu với mục đích kết hôn, mẹ cũng đừng quá căng thẳng, cứ tự nhiên như trước là được rồi.”

Phùng Thúy Cầm vỗ con gái một cái, lườm nguýt nói:

“Chuyện này sao có thể giống nhau được chứ.”

Trước đây là khách hàng lớn sáu vạn tệ, bây giờ là... khụ, con rể mới.

Nói như vậy thì dường như cũng gần giống nhau, vẫn phải khách sáo thì phải khách sáo thôi, dù sao vẫn chưa kết hôn mà.

Bên ngoài gian chính, Phó Hàn Cẩn làm mẫu cho ông nội Từ và cha Từ một hồi về cách dùng ấm trà t.ử sa để pha trà.

Ông nội Từ từ lâu đã nghe nói dùng ấm t.ử sa pha trà không chỉ trà thơm mà còn tốt cho sức khỏe.

“Cha, cha còn nhớ không?

Năm ngoái chú Tiểu Tường, người anh họ ngồi cùng bàn ăn với chúng ta, chẳng phải cũng dùng cái này để uống trà sao?”

Từ Vệ Quốc nói với ông cụ.

Ông nội Từ có ấn tượng:

“Đúng vậy, nhà người anh họ kia điều kiện khá tốt, mười năm trước thỉnh thoảng chúng ta còn đi lại thì ông ấy đã ôm cái ấm t.ử sa để uống trà rồi.”

“Sau này ông nội cũng dùng cái này để uống.”

Phó Hàn Cẩn dạy ông cụ cách sử dụng xong liền dùng trà mới của năm nay pha một ấm cho ông cụ:

“Ông nội nếm thử xem.”

“Được, được, được!”

Ông nội Từ vui đến mức đôi mắt cười híp lại thành một đường.

Phó Hàn Cẩn cũng pha cho cha Từ một ly.

Nhưng lần này loại ấm t.ử sa này chỉ có một cái, anh mua cho cha Từ một chiếc ly giữ nhiệt t.ử sa cùng loại chất lượng.

“Chú ạ, cháu đã hẹn với thầy thợ rồi, khi nào rảnh ông ấy sẽ giúp cháu làm thêm một bộ nữa, đến lúc đó chú cũng có thể dùng ấm t.ử sa uống trà giống như ông nội vậy.”

“Không cần phiền phức như vậy đâu.”

Từ Vệ Quốc xua xua tay liên hồi, nâng chiếc ly t.ử sa lên ngắm đi ngắm lại:

“Cái ly này nhìn đẹp thật đấy, chất lượng cũng rất tốt, chắc phải mấy trăm tệ nhỉ?

Cái của người anh họ kia thô hơn cái này nhiều mà đã mất bốn trăm rưỡi rồi, cái này của tôi còn to hơn ấm t.ử sa cơ, chắc chắn là không rẻ đâu đúng không?”

Phó Hàn Cẩn bình thản nói:

“Cháu có người quen giới thiệu nên lấy được giá chiết khấu nội bộ, không đắt đến thế đâu ạ.”

Từ Nhâm từ trong phòng đi ra vừa vặn nghe thấy cuộc đối thoại giữa bạn trai và cha mình, cô quay mặt đi lén cười một cái.

Hay thật đấy!

Những chiếc ấm t.ử sa, ly t.ử sa thuộc hàng sưu tầm trị giá hàng vạn tệ, qua miệng cha cô lại trở thành hàng phổ thông giá vài trăm tệ, mấu chốt là bạn trai cô còn rất khiêm tốn nói rằng không đắt đến thế...

Lúc đi cùng anh đến nhà trúc để cất vali, cô mỉm cười trêu chọc anh:

“Anh không nói cho họ biết, ông nội em, cha em còn tưởng cái ấm trà, ly trà cầm trên tay uống trà thật sự chỉ có một hai trăm tệ, anh không thấy lỗ à?

Còn mẹ em nữa, hũ yến sào đó bà lại cứ tưởng là mộc nhĩ trắng, còn bảo là mộc nhĩ này nhìn mã ngoài không được tốt cho lắm...”

Phó Hàn Cẩn thấy cô cười không dứt được thì cũng bất đắc dĩ mỉm cười:

“Bậc cha chú đều như vậy cả, nếu em bảo một món đồ này trị giá hàng vạn tệ thì có lẽ ông ấy sẽ coi như báu vật gia truyền mà cất đi, không nỡ chạm vào một cái nữa, cứ như bây giờ vui vẻ nâng chén uống trà, coi như yến sào ngân nhĩ hầm lên ăn chẳng phải rất tốt sao?

Chỉ cần họ thích thì món quà này đã có giá trị rồi.”

Từ Nhâm giơ ngón tay cái về phía anh:

“Like cho bạn trai em một cái!”

Có lẽ là gia đình họ Từ có ấn tượng khá tốt với chàng trai Phó Hàn Cẩn này, hoặc có lẽ họ tôn trọng sự lựa chọn của Từ Nhâm, tóm lại là họ đón nhận chàng con rể mới này rất tốt, chung sống hòa hợp.

Chương 597 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia