“Tuy nhiên, sau khi gả vào hào môn mới biết làm con dâu hào môn không hề dễ dàng như vậy.”

Mẹ chồng cô tuổi tác không lớn nhưng con người lại cổ hủ như một kẻ phong kiến vậy, ăn cơm là nhất định phải để con dâu đứng bên cạnh hầu hạ, dâng trà rót nước, gắp thức ăn múc cơm cho bà.

Đi hưởng tuần trăng mật về chưa đầy ba ngày là Từ Duyệt đã không chịu nổi rồi.

Nhưng khi cô về nhà mẹ đẻ kể với mẹ Từ thì mẹ Từ lại trách cô không biết nắm bắt lòng mẹ chồng, còn bảo cô nên thổi gió bên gối nhiều hơn, hy vọng nhà họ Thi có thể giúp đỡ nhà họ Từ một tay.

Mấy năm nay vài ngành nghề mà nhà họ Từ đầu tư đều không mấy khả quan, đặc biệt là bất động sản, sụt giảm theo từng năm, thị trường chứng khoán giảm hết lần này đến lần khác, cứ tiếp tục thế này thì e là sẽ phá sản.

Từ Duyệt lại cảm thấy mẹ Từ không yêu cô, không quan tâm cô mà chỉ quan tâm đến việc kinh doanh của nhà họ Từ.

Trong lòng bực bội nên không muốn về nhà mẹ đẻ nữa.

Thà ở nhà làm nô tì cho mẹ chồng còn hơn là phải nghe mẹ ruột càm ràm.

Mỗi lần nhìn thấy trên vòng bạn bè có các đạo diễn hay các nhân vật tầm cỡ ảnh đế ảnh hậu khoe ảnh suối nước nóng trên ngọn tre của nhà họ Từ là trong lòng cô lại cảm thấy rất không thoải mái.

Luôn cảm thấy cuộc đời của cô không nên như thế này....

Trong giới giải trí biết bao nhiêu người muốn đến nhà trúc suối nước nóng của nhà họ Từ, tiếc là trang đặt phòng luôn ở trạng thái đã hết phòng.

Các đạo diễn không đặt được vé thì còn có thể nhờ vả cửa sau của ảnh đế họ Phó, còn những diễn viên hạng mười tám chưa có danh tiếng gì thì hết cách rồi, chỉ có thể nhìn ảnh các đạo diễn khoe mà thèm thuồng cho đỡ ghiền.

Ảnh đế họ Phó có một phòng khách dài hạn ở nhà trúc suối nước nóng, không còn phòng nào khác để tiếp đãi những vị đạo diễn, đồng nghiệp hay nhà đầu tư đi cửa sau của anh nên anh đã nhường phòng của mình ra.

“Căn phòng đó của anh sau này không cần để dành nữa đâu.”

“Sao vậy?”

Từ Nhâm đang ôm máy tính cầm tay tính toán thu chi tháng này, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh.

Anh vừa mới tắm xong, đang cầm khăn lau tóc, cúi người hôn cô một cái, những giọt nước trên ngọn tóc văng đầy mặt cô.

Từ Nhâm:

“...”

Phó Hàn Cẩn cười không ngớt, dùng đầu ngón tay cái lau đi những giọt nước cho cô, thuận tay nhéo nhéo cái má mịn màng mềm mại của cô:

“Ngốc!”

“Anh bảo ai ngốc cơ!”

“Bảo bà xã anh đấy.”

“...”

“Anh có bà xã rồi thì tại sao còn phải ngủ phòng khách đơn nữa chứ?

Anh bị ngược đãi à?”

Từ Nhâm lườm anh một cái rồi quay người tiếp tục tính sổ sách.

Phó Hàn Cẩn dấn tới, ôm lấy eo cô, đặt cằm lên hõm vai cô:

“Hôm qua mẹ còn hỏi anh là hai đứa mình định khi nào tổ chức đám cưới đấy.”

“Ba mẹ anh về rồi à?”

“Đâu có, anh đang nói là mẹ vợ anh mà.

Ba mẹ anh chuyến này ra khỏi cửa, e là phải nhìn thấy thiệp mời đám cưới của hai đứa mình thì mới nỡ về.”

“...”

Giám định:

“Cái tên này đúng là mặt dày.”

“Nói thật đấy.”

Phó Hàn Cẩn kéo một chiếc ghế tre ngồi xuống cạnh cô, chống khuỷu tay lên bàn làm việc, nghiêng đầu nhìn cô:

“Đã đến lúc cho anh một cái danh phận rồi chứ nhỉ?”

Từ Nhâm liếc xéo anh:

“Hồi đó anh đã nói rồi mà, thời gian thử thách cả đời anh cũng không để tâm.

Mới có ba năm mà đã không chịu nổi rồi sao?”

“...”

Đây có được coi là tự mình bê đá đập chân mình không nhỉ?

Đám cưới của hai người cuối cùng cũng được tổ chức vào năm đó.

Ba mẹ của Phó Hàn Cẩn quả nhiên đúng như những gì con trai họ dự đoán, sau khi nhận được thiệp mời đám cưới của con trai đã vội vàng kết thúc chuyến du hành Nam Phi còn dang dở để quay về uống chén trà con dâu kính.

Uống trà xong mẹ Phó cười híp mắt đưa cho Từ Nhâm một chiếc túi gấm màu đỏ thêu kim tuyến.

Bên trong là một túi kim cương.

Đúng vậy, một túi!

Trong túi gấm màu đỏ nằm im lìm chín viên kim cương thô Nam Phi to bằng quả trứng bồ câu mang ngụ ý trường trường cửu cửu.

Sự hào phóng này đã làm chấn động những người thân và bạn bè phía nhà gái đến uống rượu mừng.

Đừng nói là trưởng thôn hay những người khác, ngay cả cha mẹ Từ cũng đến lúc này mới biết:

“Con gái mình không chỉ gả cho một vị ảnh đế có giá trị tài sản hàng tỷ tệ mà ngay cả ba mẹ của ảnh đế cũng giàu có như vậy, đúng là một hào môn ẩn mình!”

Bên này vẫn chưa thoát khỏi cú sốc lớn như vậy thì bên kia ông chủ Quách đã khua chiêng gõ trống mang đến một tấm biển hiệu.

“Ông chủ Từ!

Tôi đến để mang niềm vui nhân đôi đến cho nhà cô đây!”

Vương Lượng đứng bên cạnh phụ trách quay phim hơi di chuyển chiếc máy quay trên vai về phía tấm biển hiệu mà ông chủ Quách mang tới.

Ban đầu anh ta là một tay săn ảnh, chuyên săn lùng những scandal hay đời tư của các ngôi sao, thu nhập lúc cao lúc thấp, lại còn thường xuyên bị cảnh cáo bằng thư luật sư.

Một ngày nọ anh ta nhận được điện thoại của Từ Nhâm hỏi anh ta có hứng thú làm bán thời gian giúp cô quay một số tư liệu không.

Lúc đó anh ta đã kinh ngạc lắm rồi.

Năm đó khi Từ Nhâm phát hiện anh ta chụp lén ở cổng bệnh viện huyện Ôn Phổ đã xin anh ta một tấm danh thiếp, anh ta đã thấp thỏm lo âu suốt mấy ngày vì sợ bị bạo lực mạng, ngay cả thư luật sư cũng không nghiêm trọng bằng chuyện này.

Tuy nhiên anh ta đã chờ rất lâu cũng không thấy gì, cho đến ngày hôm nay cô lại gọi điện đến hỏi anh ta có muốn kiếm thêm thu nhập không?

Cho nên nói lúc đó cô bảo “khi nào cần sẽ tìm anh” là thật sao?

Vương Lượng ngơ ngác chấp nhận đề nghị của Từ Nhâm rồi đến thôn Thanh Trúc làm thợ quay phim bán thời gian của cô.

Hai năm nay những tư liệu quay phim qua tay anh ta đã được làm thành các biển quảng cáo, thành công mang lại hết đợt khách này đến đợt khách khác cho đồ đan tre và du lịch của thôn Thanh Trúc, hôm nay lại càng vinh dự được theo sát quay phim hiện trường đám cưới của cô và ảnh đế họ Phó.

Một tay săn ảnh vô dụng luôn phải bôn ba khắp nơi, thấp thỏm lo âu và thu nhập không ổn định đã lột xác một cách lộng lẫy, từ nay về sau anh ta không còn là tay săn ảnh vô dụng bị đội trưởng đội săn ảnh dày dạn kinh nghiệm mắng c.h.ử.i hay bị cư dân mạng chế giễu nữa, sau này hãy gọi anh ta là Vương · Nữu Cốt Lộc thợ quay phim · Lượng.

“Khụ.”

Vương Lượng bị sự mặt dày của chính mình làm cho xấu hổ, anh ta hắng giọng một cái rồi chĩa ống kính vào tấm biển hiệu mà quay.

Lúc này ông chủ Quách đã vén tấm lụa đỏ phủ trên biển hiệu ra, lộ ra bảy chữ lớn được khắc một cách vô cùng mạnh mẽ —— “Trúc d.ư.ợ.c kết duyên tẩu thiên hạ”.

Ông chủ Quách hớn hở nói:

“Ông chủ Từ, sau này rừng trúc thảo d.ư.ợ.c nhà cô chính là căn cứ học tập được chính phủ treo bảng rồi đấy.”

Từ Nhâm lúc này mới biết:

“Chính quyền huyện Ôn Phổ đã báo cáo sự việc trồng xen kẽ thảo d.ư.ợ.c trong rừng trúc của nhà cô lên trên khiến cô được bình chọn là Thanh niên kiệt xuất của thành phố, thành phố lại tiếp tục báo cáo lên trên và cô đã lọt vào danh sách ứng cử viên vòng thẩm định lại của Top 10 thanh niên kiệt xuất cấp tỉnh.”

Bất kể cuối cùng có bình chọn được Thanh niên kiệt xuất cấp tỉnh hay không thì đối với huyện Ôn Phổ đây đã là một vinh dự không hề nhỏ.

Chương 599 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia