“Ngược lại bà ta còn hy vọng anh ta làm việc một cách chăm chỉ hơn cả Từ Nhâm nữa.”
Trong lòng thậm chí còn thoáng qua một ý nghĩ:
“Cháu ngoại chẳng lẽ chính là vị quý nhân trong mệnh của con trai sao?
Đi theo nó làm việc thì sau này mới có thể phát tài lớn gặp vận may lớn được chứ?”
Vì tốt cho con trai nên bà ta đã kiên quyết nói với anh ta:
“Không làm thì con cút ra khỏi nhà đi!
Căn nhà cũ cũng không cho con ở nữa!
Sau này nợ của con con tự đi mà lo lấy!
Sau này còn có chủ nợ tìm đến cửa mẹ sẽ bảo là con ch-ết rồi!”
“...”
Phùng Bảo Hoa phát hiện bà già nhà mình đã phản bội anh ta rồi.
Bà già khi nhẫn tâm lên thì đúng là nhẫn tâm thật đấy!
Trực tiếp ném anh ta ở nhà họ Từ mặc kệ luôn, bắt anh ta một tháng ba mươi ngày ngày nào cũng phải làm việc ở rừng trúc.
Ngược lại là đến ngày lĩnh lương mỗi tháng bà ta lại chạy đến nhanh hơn bất cứ ai khác.
Phùng Bảo Hoa:
“...”
Bị Tiểu Hoàng đuổi theo nên anh ta vừa đi vừa quay đầu lại ba lần mới quay lại được ngọn núi trúc, vừa rơi nước mắt vừa phải c.ắ.n răng chịu đựng.
Phùng Thúy Cầm mấy tháng liền không nghe nói đến việc em trai buông xuôi không làm nữa để chạy ra thị trấn tiếp tục c.ờ b.ạ.c, mỗi lần hỏi con gái đều bảo là đang làm việc trên núi đấy, măng đào ra ngày càng nguyên vẹn và không còn hở ra là bị trừ lương nữa nên bà thấy kinh ngạc lắm:
“Nó đổi tính rồi à?
Chịu chăm chỉ làm việc rồi sao?”
Từ Nhâm nghiêm túc gật đầu:
“Con ước chừng trước đây chính là vì bà ngoại quá cưng chiều cậu nên đã làm hỏng cậu rồi, rời xa bà ngoại là cậu trưởng thành ngay thôi.”
Phùng Bảo Hoa đang khổ sở đào măng mùa đông trên núi:
“Phét!
Đó là vì bên cạnh có một con ch.ó lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào lão t.ử đây này, cô cứ lôi nó ra mà xem!”
“Gâu!”
“...”
Xem kìa xem kìa, hễ định dừng lại thở dốc một chút là con ch.ó này lại bắt đầu sủa rồi.
Phùng Bảo Hoa bị ánh mắt hung dữ của Tiểu Hoàng dọa cho tim gan run lẩy bẩy, đành cam chịu tiếp tục đào măng.
Cái ngày tháng này bao giờ mới kết thúc đây...
“Tốt quá rồi!”
Phùng Thúy Cầm thì vui mừng nói:
“Cứ tưởng đời này nó cứ thế mà sống lất lưởng đến già chứ.
Vẫn là con có cách, ngay cả cậu con mà con cũng thuyết phục được.”
Từ Nhâm cười mà không nói gì, cô múc những miếng xương thịt hầm nhừ từ trong nồi áp suất ra, trước khi cho muối và gia vị vào thì cô lấy ra hai khúc xương thưởng cho vị đại công thần Tiểu Hoàng trước đã...
Vào lúc kết tinh tình yêu của Từ Nhâm và Phó Hàn Cẩn —— cô bé Phó Y Oa lên ba tuổi, vì không từ chối được sự nài nỉ hết lần này đến lần khác của vị đạo diễn chương trình thực tế hot thường xuyên đến nhà họ tắm suối nước nóng trên ngọn tre nên cả gia đình ba người đã tham gia một chương trình thực tế dành cho cha mẹ và con cái.
Trước khi chương trình bắt đầu tổ chức chương trình đã tiến hành một buổi phỏng vấn độc lập ngắn đối với mỗi vị khách mời.
Cô bé cũng có một đoạn phỏng vấn.
Đạo diễn:
“Y Oa này, tên của con đáng yêu thật đấy, là ba đặt hay mẹ đặt cho con vậy?”
Phó Hề Hề (Y Oa) nghiêng cái đầu nhỏ có thắt b.í.m tóc sừng dê và trả lời một cách ngọt ngào:
“Y Oa chính là có nghĩa là ngoài ý muốn (ý ngoại) đó ạ!
Ba nói con chính là sự ngoài ý muốn của ba và mẹ, chú đạo diễn ơi, chú có biết ngoài ý muốn là gì không ạ?”
Đạo diễn:
“...”
Ba mẹ là tình yêu đích thực, con cái là sự ngoài ý muốn sao?
Ảnh đế họ Phó ơi, vạn vạn lần không ngờ được anh lại là người như vậy đấy!
Câu hỏi thứ hai:
“Y Oa thích ai nhất nào?
Ba hay là mẹ?”
“Cố nội ạ!”
“???”
“Ba nói con không được thích mẹ nhất vì người thích mẹ nhất là ba rồi.
Con cũng không được thích ba nhất vì người thích ba nhất là mẹ rồi, cho nên Y Oa thích cố nội nhất ạ.”
“...”
Mới giữa trưa mà sao đột nhiên thấy no ngang thế này nhỉ?
Hết đợt cơm ch.ó này đến đợt cơm ch.ó khác làm cho đạo diễn nghẹn đến mức sắp trợn trắng mắt luôn rồi.
“Y Oa lần này được cùng ba mẹ tham gia chương trình con có vui không?
Tham gia chương trình làm nhiệm vụ mà hoàn thành tốt là có phần thưởng đấy, Y Oa có tự tin giành được phần thưởng không nào?”
Y Oa mạnh mẽ gật cái đầu nhỏ và trả lời thật to:
“Có ạ!
Ba nói với con là không có niềm tin thì phải tạo ra niềm tin để mà tham gia.
Ba phải chăm sóc mẹ nên nhiệm vụ giành phần thưởng chỉ có thể giao cho con thôi.
Haizz, con sẽ bận rộn lắm đây.”
“...”
Ảnh đế họ Phó ơi, rốt cuộc anh đã nhồi nhét cái gì vào đầu con mình vậy?...
Địa điểm của chương trình thực tế được ấn định trên một hòn đảo nhỏ ở phía nam, đây không phải là lần đầu tiên Y Oa nhìn thấy biển, sinh nhật Từ Nhâm năm ngoái Phó Hàn Cẩn đã lái xe RV đưa cả gia đình đi chơi ở bãi biển rồi, nhưng đây lại là lần đầu tiên bay ra đảo vào mùa đông, khi máy bay càng ngày càng gần hòn đảo thì quần áo trên người cũng càng ngày càng ít đi, Y Oa kinh ngạc vô cùng:
“Ba ơi, tại sao con không thấy lạnh nữa ạ?”
Phó Hàn Cẩn sau khi con gái biết gọi ba mẹ đã tiến hành một cuộc đối thoại giữa hai cha con:
“Có việc gì thì cứ gọi ba trước, ba không có ở đó thì mới tìm mẹ.”
Cho nên bé Y Oa hễ có vấn đề gì là lại gọi “Ba ơi”.
“Ba ơi, bình nước vịt vàng của con hết nước rồi ạ.”
“Ba ơi, tranh xếp hình khủng long của con đâu rồi ạ?”
“Ba ơi, tất của con không tìm thấy nữa rồi ạ...”
“Ba ơi, mẹ ngủ thiếp đi rồi, ba lấy cho mẹ cái chăn đi ạ.”
So với những đứa trẻ ở các gia đình khách mời khác hễ có việc hay không có việc là lại gọi mẹ thì phong cách nhà anh chắc chắn được gọi là khác biệt hoàn toàn.
Người mẹ của ba gia đình khách mời khác khi nhìn thấy cảnh này thì ghen tị đến ch-ết mất, họ lần lượt cấu vào thịt mỡ ở eo của chồng mình, cho dù vóc dáng có được giữ tốt đến mức không có thịt mỡ ở eo thì cũng phải véo một cái cho bõ tức:
“Anh nói xem sự nghiệp diễn xuất của anh không bằng ảnh đế họ Phó thì cũng thôi đi, dù sao đứng ở vị trí đầu bảng thì suy cho cùng cũng chỉ có vài người đó thôi, nhưng không nên ngay cả phương diện này cũng không bằng chứ!
Người ta là ảnh đế lúc bận rộn thì bay nam bay bắc, chạy trong nước chạy ngoài nước mà vẫn có cách làm cho con gái có việc là gọi ba, còn anh thì sao?
Một năm mười hai tháng thì có đến mười tháng ở nhà, cứ vắt chân chữ ngũ mà ngồi lướt video, chơi game, xem phim, con có khóc có quấy thì dường như cũng chẳng liên quan gì đến anh vậy.”
Khoảnh khắc này những người nam chủ nhân của mỗi gia đình đều cảm thấy mình đã trở thành đối chiếu của Phó Hàn Cẩn, địa vị gia đình vốn đã bấp bênh nay lại càng sụt giảm nghiêm trọng hơn.
Gọi ba hay gọi mẹ chẳng phải đều là do lũ trẻ tự gọi sao, chuyện này mà cũng trách lên đầu họ được ư?
Từng người một nhìn về phía Phó Hàn Cẩn với ánh mắt đầy oán niệm.
Sự chú ý của Phó Hàn Cẩn đều đặt hết lên người vợ và con gái mình, thấy vợ ngủ thiếp đi rồi anh liền tìm tiếp viên hàng không lấy một chiếc chăn và nhẹ nhàng đắp cho cô, sau đó bế con gái đặt lên đùi và giảng giải cho cô bé nghe tại sao càng đi về phía nam thì thời tiết lại càng nóng.
Cái người nhỏ bé đó cũng chẳng biết là có nghe hiểu hay không nhưng cái dáng vẻ gật đầu như thật đó làm cho các thành viên trong đoàn làm phim không thốt lên được lời nào ngoài hai chữ “đáng yêu”.