“Khu vực bồi dưỡng tinh phẩm trên đỉnh núi Quần Phương hiện chỉ mới bồi dưỡng sáu loại hoa cỏ đến từ vườn bách hoa của thế giới tu chân nhỏ.”

Loài hoa đen như mực mà Hồng Thiến nói, chính là một trong hai loại hoa đầu tiên được bồi dưỡng vào mùa xuân năm ngoái, được cô đặt tên là “Cát Tường", đến tiết Thanh minh năm nay mới kết nụ hoa nhỏ.

Ngày nào cô cũng leo núi lên xem chúng, vậy mà mãi chẳng thấy nở hoa.

Gần đây bận rộn chế tạo hương liệu phòng thân, mấy ngày không ra khỏi cửa, vậy mà lại nở rồi.

“Trưởng thôn nói, thấy 'Cát Tường' nở hoa, những người thợ trồng hoa đang làm việc bên dưới muốn đến gần để xem kỹ, kết quả là như bị trúng tà, không chỉ múa tay múa chân cười ngô nghê, mà còn cứ luôn mồm gọi cái gì mà 'Vợ ơi, vợ ơi, em mặc thế này thật đẹp, giống như nương nương thần tiên trong vở kịch ấy'..."

Lời này để một cô nương chưa chồng như Hồng Thiến thuật lại, không khỏi có chút đỏ mặt tía tai.

Từ Nhâm lập tức nghĩ đến việc loài hoa này có thể tự mang hiệu ứng gây ảo giác.

Lại nghĩ:

“Tại sao lúc cô ở vườn bách hoa, ngày ngày tiếp xúc, thu thập những bông hoa và hạt giống đó mà lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào?”

Liệu có phải vì lúc đó cô chỉ tồn tại dưới dạng nguyên thần hay không?

“Đi!

Lên xem thử!"

Từ Nhâm thay một bộ đồ đi chơi có tay áo rộng rãi, bỏ vào tay áo một số thứ có thể dùng đến, dẫn theo Hồng Thiến đi thẳng lên đỉnh núi Quần Phương.

Trưởng thôn đang sắp xếp cho người thợ trồng hoa kia ở lán trà lưng chừng núi, người thợ đó vẫn đang nói nhảm, cười ngô nghê không ngớt, thấy Từ Nhâm rảo bước đi lên núi, ông vội vàng hét lớn:

“Cô nương!

Loài hoa đen trên đỉnh núi kia tà môn lắm, cô nương nghìn vạn lần đừng có lại gần chúng!"

Từ Nhâm thấy ông ở đây liền đi tới:

“Trưởng thôn, Hồng Thiến nói có người vì loài hoa này mà xuất hiện ảo giác sao?"

“Chẳng thế thì sao, lúc này vẫn còn đang ngẩn ngơ đây này, cũng không biết là bị nhất thời hay bị lâu dài nữa.

Nếu mà bị lâu dài..."

Vẻ mặt trưởng thôn trở nên nghiêm trọng.

Nếu cứ bị ngớ ngẩn như thế này lâu dài thì thực sự có lỗi với gia đình người ta.

Dù sao lúc đầu cũng là do ông thuê về.

Một người đang làm việc bình thường bỗng chốc trở thành kẻ ngốc, ai mà chịu nổi đòn giáng này chứ.

Từ Nhâm suy nghĩ một chút, từ trong tay áo lấy ra một lọ sứ, đổ ra hai viên thu-ốc dưỡng thân được sắc từ nước linh lộ, đưa cho trưởng thôn:

“Đây là viên thu-ốc có thể khiến đầu óc tỉnh táo, không có tác dụng phụ, ông cho anh ta uống xem có thuyên giảm không."

Trưởng thôn lúc này cũng chỉ có thể chọn cách còn nước còn tát, nhận lấy rồi cho người dân làng đang cười ngô nghê kia uống tại chỗ.

Những người nông dân vùng núi khác đang làm việc gần đó nghe thấy chuyện này cũng đều vây lại xem.

“Cô nương, đó rốt cuộc là hoa gì vậy?

Sao có thể khiến người ta đột nhiên trở nên ngốc nghếch như vậy?"

“Loài hoa này..."

Cô cũng không biết nữa, sớm biết nguy hiểm như vậy đã không trồng ở đây rồi.

Cho dù có muốn trồng thì cũng phải kéo một hàng rào bảo vệ, thuê người trông giữ mới được.

“Anh ta không phải trở nên ngốc nghếch, mà là xuất hiện ảo giác."

Cô giải thích, “Trên đời này có một số loại thực vật có thể khiến con người ảo giác.

Ví dụ như một số loại nấm độc, cũng ví dụ như phấn hoa, hương hoa của một số loài hoa.

Tóm lại, gặp phải những loài hoa cỏ mà chúng ta không biết thì nghìn vạn lần đừng lại gần để ngửi."

“Hả?

Không biết thì không được ngửi sao?

Con bé nhà tôi leo núi thấy hoa dại là hái lên ngửi ngay, trước đây có ai lưu ý những chuyện này đâu, chuyện hôm nay làm tôi sợ ch-ết khiếp, về nhất định phải mắng nó một trận tơi bời mới được."

“Con nhóc nhà tôi chẳng phải cũng thế sao, thấy hoa là cứ như bướm, như ong ấy, hận không thể lao vào chúng, đừng nói là hái để ngửi, còn hái để ăn nữa đấy!"

Những người nông dân vùng núi rôm rả bàn tán.

“Được rồi!

Được rồi!"

Lúc này, trưởng thôn từ lán trà chạy ra, vui mừng nói với Từ Nhâm:

“Anh ta uống thu-ốc cô nương đưa cho đã hết ngốc rồi!

Còn hỏi tôi tại sao anh ta lại ở đây, chẳng phải đang làm việc gần đỉnh núi sao, ha ha ha!

Hóa ra những chuyện xảy ra lúc ngớ ngẩn là hoàn toàn không có ấn tượng gì nữa."

“Anh ta không có ấn tượng, nhưng chúng ta đều nhớ rõ đấy!

Có người đi gọi vợ anh ta rồi, lát nữa đợi vợ anh ta đến, không chừng sẽ nện anh ta một trận, mất mặt quá cơ."

“Ha ha ha ha!"

Thấy không sao nữa, mọi người bắt đầu trêu đùa vui vẻ.

Từ Nhâm thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Viên thu-ốc dưỡng thân sắc từ nước linh lộ có hiệu quả đối với các loài hoa cỏ gây ảo giác là tốt rồi.

Như vậy thì không sợ bị thương nhầm nữa.

Ơ?

Cô bỗng nảy ra một ý tưởng, biết cách điều chế hương liệu phòng thân rồi!......

“Cô nương!

Cô nương!

Hay là để nô tỳ cho?"

T.ử Diên và Hồng Thiến lo lắng kiễng chân, đứng ngoài sợi dây lụa đỏ được kéo tạm thời làm rào chắn bảo vệ, sốt ruột gọi lớn.

“Yên tâm đi!

Ta chẳng phải vẫn đang khỏe mạnh đây sao!

Yên tâm, bản cô nương quý mạng lắm."

Cô đã chuẩn bị đầy đủ, trang bị kỹ càng mới đến đây——

Khẩu trang tự chế bằng vải bông mịn năm lớp và mũ trùm mặt, còn uống trước hai viên thu-ốc dưỡng thân nước linh lộ nữa.

Nếu thế này mà còn dính đòn thì loại hương liệu phòng thân kia cũng chẳng cần điều chế làm gì, điều chế xong cũng không dám dùng.

Từ Nhâm ngồi xổm trước ba cây hoa mực “Cát Tường" gây ảo giác kia, dùng bàn chải nhỏ nhẹ nhàng quét phấn hoa màu vàng vào lọ lưu ly, không chắc chắn thứ gây ảo giác là phấn hoa hay hương hoa, cô dự định chia làm hai lần để làm thí nghiệm.

Thu thập phấn hoa trước, nếu thí nghiệm phấn hoa thất bại, cô sẽ thử chưng cất hoa rồi chiết xuất tinh chất cô đặc để điều chế hương.

Tuy nhiên, trước khi làm thí nghiệm thứ hai, cô phải đặt làm thêm một bộ thiết bị chưng cất cỡ nhỏ chỉ dùng cho vài bông hoa lẻ tẻ mới được.

Hai nha hoàn vẫn không yên tâm:

“Nhưng mà cô nương..."

“Sắp xong rồi.

Hai em đứng xa ra một chút, đừng có lại gần nữa."

Trong lúc nói chuyện, cô đã thu thập xong phấn hoa.

Vừa chuẩn bị rời đi, ở mảnh vườn bồi dưỡng bên cạnh, cùng thời điểm gieo hạt ươm mầm với “Cát Tường", nhưng muộn hơn “Cát Tường" nửa tháng mới kết nụ hoa, ba cây “Thụy Tường" lúc này lặng lẽ nở rộ.

“Cô nương, cô nương!"

Người đầu tiên phát hiện hoa nở là Hồng Thiến, cô nương nhỏ ngạc nhiên reo hò:

“Hoa trắng nở rồi!

Chính là ba cây kết nụ trắng như tuyết 'Thụy Tường' đó, nó nở hoa rồi!

Oa!

Cánh hoa to thật đấy!"

Từ Nhâm quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy nụ hoa to bằng quả bóng bàn, sau khi từ từ nở ra, đài hoa vậy mà to bằng đường kính quả bóng rổ.

Những cánh hoa đã mở ra trắng như tuyết, mỏng như cánh ve, một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa rung rinh, Từ Nhâm ngửi thấy một mùi hương thanh mát như bạc hà, khiến đầu óc cô lập tức trở nên tỉnh táo.

Chương 636 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia