“Con đã nói với Từ Nhâm rồi, sau này rau nhà mình ăn cứ đến nhà bạn ấy mua!”

“Được được được, con muốn ăn gì, sau này cứ tự mình đến nhà Từ Nhâm mà mua.”

Mẹ Lục cảm thấy đồng chí cảnh sát nói đúng:

“Phải để trẻ con ra ngoài đi lại nhiều hơn, đừng chỉ ru rú ở nhà đọc sách học bài, tiếp xúc với đủ loại người rồi, trái tim con người cũng sẽ theo đó mà mạnh mẽ lên.”

Đứa trẻ Từ Nhâm này, nếu là trước đây, mẹ Lục tuyệt đối sẽ không coi trọng, thậm chí còn ngăn cản con gái tiếp xúc với cô, chỉ sợ cô sẽ làm hư con gái mình.

Lần này nếu không phải nể mặt đối phương là ân nhân cứu mạng của con gái bà, e là bà còn chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.

Nhưng sau khi tiếp xúc gần, bà phát hiện đứa trẻ này không hề tệ hại như vẻ bề ngoài hay như lời hàng xóm phản ánh, ngược lại, cô bé rất nghĩa khí, lạc quan và hiếu thảo.

Mười sáu tuổi, nói trắng ra vẫn còn là một đứa trẻ con thôi, nhưng có đứa trẻ nào giống như Từ Nhâm, nửa đêm rạng sáng đạp xe ba gác băng qua nửa thành phố chở mẹ đi chợ đầu mối lấy hàng?

Có đứa trẻ nào lúc mẹ ra ngoài bày hàng lại thu dọn nhà cửa trong ngoài sạch sẽ, còn tự mình khai khẩn một mảnh vườn trong sân để giúp gia đình giảm bớt gánh nặng kinh tế?

Lại có đứa trẻ nào như Từ Nhâm —— đối thoại với người lớn thì ăn nói chững chạc, hào phóng tự nhiên, cứ như thể điểm thi trung học không phải 250 mà là 520 vậy...

Qua chuyện này, mẹ Lục phát hiện ra rằng, những đứa trẻ thuộc tầng lớp bình dân, tuy thành tích học tập văn hóa không tốt, nhưng năng lực sinh tồn xã hội và tinh thần trách nhiệm với gia đình mạnh hơn nhiều so với những đứa trẻ có điều kiện khá giả.

Hai bên hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Nghĩ thông suốt điểm này, cộng thêm việc hai ngày trước bà có đi chùa cầu một quẻ cho con gái, bậc thầy giải quẻ nói, năm nay Nhiễm Nhiễm có một đại nạn, nhưng cũng có một tia hy vọng gặp được quý nhân, vượt qua được thì tương lai sẽ tươi sáng, không vượt qua được thì...

Bậc thầy không nói quá rõ ràng, nhưng mẹ Lục lại thầm hiểu ý.

Đại nạn?

Chẳng phải chính là lần con gái nghĩ quẩn đó sao?

Quý nhân?

Rõ ràng là Từ Nhâm rồi.

Mẹ Lục càng khuyến khích con gái đi tìm Từ Nhâm chơi nhiều hơn.

Thế là, nhà Từ Nhâm dạo gần đây ngày nào buổi sáng cũng có một vị khách nhỏ ghé thăm, Từ Nhâm xới đất cho vườn rau thì cô ấy giúp tưới nước; Từ Nhâm dọn dẹp nấu cơm thì cô ấy đưa cái giẻ lau, bưng cái đĩa; lúc về nhà thì thuận tay xách theo một túi rau tươi ngon với giá hữu nghị.

Thấy trạng thái của con gái ngày càng tốt hơn, tảng đá trong lòng mẹ Lục dần dần hạ xuống, bà cũng đối xử tốt với Từ Nhâm hơn, trong nhà có món gì ngon đều bảo con gái mang cho Từ Nhâm một ít.

Cũng như vậy, Từ Uyển Bình tuần này ngày nào tâm trạng cũng tốt, giống như mùa hè ăn kem, mùa đông sưởi lò than, thoải mái vô cùng!

Bởi vì sạp rau của bà dạo gần đây xuất hiện một nhóm khách hàng trung thành lâu dài, hầu như ngày nào cũng đến chỗ bà mua rau, dưa chuột, cà chua, xà lách, rau muống, thỉnh thoảng rau muống đổi thành rau diếp thơm, tóm lại mỗi ngày chỉ bán bốn loại rau nhưng việc buôn bán còn tốt hơn cả mấy sạp rau đa dạng chủng loại xung quanh.

Buổi sáng chở nửa xe rau ra cổng chợ nông sản, trước đây phải bán mất nửa ngày, giờ chưa đầy hai tiếng đã bán hết sạch, hơn tám giờ là có thể về nhà, trước bữa trưa còn có thể ngủ bù một giấc.

Buổi tối chở nửa xe rau ra chợ đêm, tốc độ còn nhanh hơn, chưa đến sáu giờ đã bán xong rồi, hai mẹ con không cần phải vội vã làm cơm ăn cơm trước khi ra sạp nữa, dọn hàng về nhà thong thả làm vẫn kịp.

Từ Nhâm thừa dịp mẹ mình kiếm được tiền tâm trạng đang tốt, đã hẹn thời gian đưa bà đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Từ Uyển Bình lúc đầu không chịu đi, nói cơ thể vẫn khỏe mạnh đi bệnh viện làm gì, phí tiền vô ích.

Từ Nhâm bèn lấy cho bà vài ví dụ, nói có những bệnh giai đoạn đầu không nhìn ra được, đợi đến khi có triệu chứng thì đã là giai đoạn cuối, không kịp nữa rồi...

Phải khuyên nhủ hết lời, tốn bao nhiêu công sức mới lôi được mẹ mình đến bệnh viện.

Cũng may là một loạt các hạng mục kiểm tra đều không có vấn đề gì, Từ Nhâm suy nghĩ bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày của bà Từ trong nguyên tác đa phần là do giai đoạn sau vì tiết kiệm tiền mà toàn ăn rau héo, quả hỏng dẫn đến.

Bây giờ vẫn chưa mắc phải thì yên tâm rồi.

Nhưng những lời nhắc nhở cần thiết thì không thể thiếu:

“Mẹ, con nghe bác sĩ nói, ở độ tuổi của mẹ là dễ bị u.n.g t.h.ư tìm đến nhất, đặc biệt là u.n.g t.h.ư dạ dày, phần lớn là do ăn uống mà ra.

Sau này lá rau khách vứt lại, chỉ cần có một chút héo úa hay thối rữa thì mẹ tuyệt đối đừng có nhặt về ăn.

Hoa quả cũng vậy, những thứ bị mốc hỏng rất dễ gây u.n.g t.h.ư đấy.

Mẹ nghĩ xem, số tiền mấy cái lá rau héo với số tiền chữa bệnh sau này, cái nào nhiều hơn?”

Từ Uyển Bình dở khóc dở cười:

“Mẹ tất nhiên biết tiền chữa bệnh tốn nhiều hơn rồi, nhưng có những lá rau vẫn còn tốt lắm, vứt đi thì phí quá.”

“Nếu còn tốt thì khách đã không vứt rồi.

Mẹ cứ thu gom lại để con ủ phân, nhưng đừng có tự mình ăn.”

“Được rồi được rồi, nghe con hết, giờ về nhà được chưa?”

Từ Uyển Bình vẫn đang sốt ruột chuyện chợ sớm, kiểm tra yêu cầu sáng sớm phải để bụng rỗng, thế nên vừa đi lấy hàng về đã bị con gái chở thẳng đến bệnh viện, vẫn chưa kịp dọn hàng ra bán.

Thực ra theo ý Từ Nhâm thì chợ sớm không đi cũng được, một xe rau thì chợ đêm hoàn toàn có thể tiêu thụ hết, nhưng mẹ cô cảm thấy khách hàng của chợ sớm và chợ đêm không cùng một nhóm, chợ đêm có những khách quen chỉ tin tưởng mua của bà, chợ sớm cũng có.

“Không thể vì bây giờ buôn bán tốt mà bỏ chợ sớm được, ngộ nhỡ sau này chợ đêm buôn bán không tốt như trước nữa thì sao?”

Từ Uyển Bình lo xa nói.

Từ Nhâm đành tùy bà.

Nhưng cô âm thầm nhỏ một ít nước Linh Lộ vào nước uống hoặc canh của hai mẹ con.

Trước đây nước Suối Linh của Linh Hư Tông, dùng vài lần là có thể nâng cao khả năng miễn dịch của cơ thể, huống hồ là Linh Lộ có linh khí nồng đậm này.

Qua sự điều dưỡng âm thầm của Từ Nhâm, dù là thể chất hay tinh thần của Từ Uyển Bình đều ngày càng tốt lên.

Bản thân Từ Uyển Bình cũng cảm nhận được, nhưng bà lại cho rằng đó là do sạp rau buôn bán hưng thịnh, người ta chẳng vẫn thường bảo có hỷ sự thì tinh thần sảng khoái đó sao.

Lưu đại nương ở sạp bên cạnh thấy sạp rau của Từ Uyển Bình ngày càng buôn may bán đắt, trong lòng nảy sinh lòng đố kỵ.

Nhưng bà ta cũng chỉ đi chợ đầu mối phía nam thành phố có một lần, sau đó dù có dỗ dành con trai đi cùng mình lấy hàng thế nào đi chăng nữa, con trai bà ta cũng không chịu, nói là chút tiền chênh lệch đó còn chẳng bõ tiền xăng, bảo bà ta cứ lấy ở mấy nhà bán buôn nhỏ gần nhà là được rồi.

Ông nhà của Lưu đại nương cũng khuyên bà ta:

“Bà cũng già cả rồi, việc gì phải hành xác thế làm gì, ngày nào cũng nửa đêm rạng sáng chạy xuống phía nam thành phố, bà chịu thấu không?”

Những lời hai cha con họ nói bà ta tất nhiên biết rõ, nhưng mỗi khi thấy sạp rau của Từ Uyển Bình buôn bán tốt như vậy, bà ta lại không nhịn được mà nảy sinh lòng ghen ghét.

Chương 675 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia