Ơ, nói thế này sao giống “vua không vội mà cái gì vội” nhỉ? Hừ! Sau này không làm thế nữa! Để cậu ấy tự đi mà lo!
Ba gia đình, ngoại trừ bản thân Từ Nhâm, thêm một mẹ Lục vì yếu tố “tâm lý” mà đặt cược cho Từ Nhâm, còn lại không một ai tin tưởng Từ Nhâm, đều cho rằng Lương Ngữ Tình chắc chắn sẽ nghiền nát Từ Nhâm.
“Từ Nhâm Từ Nhâm mình nói cậu nghe, mẹ mình thế mà lại đặt cược vào cậu đấy!” Lục Vân Nhiễm sang nhà Từ Nhâm mua rau không nhịn được cười, “Mình suýt chút nữa bị bà ấy làm cho cười c.h.ế.t, chỉ vì cậu tâm lý tốt nên bà ấy đặt cược vào cậu. Cậu cố lên nhé! Đừng để mẹ mình thua t.h.ả.m quá ha ha ha...”
Từ Nhâm liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý: “Bạn học Lục Vân Nhiễm, nếu mình thắng, mình sẽ đưa dì đi ăn buffet hải sản ở nhà hàng xoay, đám các cậu đặt cược mình thua thì cứ đứng đấy mà chảy nước miếng nhìn hai đứa mình ăn nhé! Hừ!”
“Phụt...” Lục Vân Nhiễm cười không dứt được: “Cậu lo mà ôn tập đi! Bớt mơ mộng hão huyền đi nhé. Mình tin là với thực lực hiện tại của cậu, vượt qua mốc 250 là không thành vấn đề, nhưng muốn vượt qua Lương Ngữ Tình thì vẫn còn gian nan lắm đấy. Cơ mà, mẹ mình nói không sai, tâm lý của Từ Nhâm đúng là rất khá, ha ha ha ha...”
“...”
Thế mà lại bị Lục Vân Nhiễm trêu chọc như vậy sao?
Từ Nhâm nghiến răng kèn kẹt, quyết định không làm con cá muối trong chuyện học hành nữa!
Ban đầu chỉ dự định trước khi ngủ lướt qua kiến thức cấp hai một lượt, giờ thì, đã cá cược rồi, đương nhiên phải mang tinh thần dốc toàn lực ra, nếu không cho dù có đuổi kịp Lương Ngữ Tình, phụ huynh các nhà cũng chưa chắc đã tin đó là thực lực của cô, lại cứ tưởng Lục Vân Nhiễm – người ra đề này tiết lộ đề ấy chứ.
Thế là gần đây, thời gian biểu của cô đã có sự điều chỉnh: Buổi sáng chỉ ngâm mình trong vườn rau hai mươi phút, không thể nhiều hơn, thời gian còn lại dùng để học tập.
Buổi chiều tối đi cùng mẹ ra chợ đêm bày sạp cũng sẽ mang theo tài liệu ôn tập, có một lần mải xem ghi chép quá, vốn dĩ là phun sương cho rau củ, kết quả phun thế nào lại phun lên dưa hấu.
Dưa hấu sau khi được phun sương, giống như vừa vớt từ suối mát lên vậy, lớp vỏ xanh mướt mọng nước, dây dưa tươi rói đầy sức sống. Ngày hôm đó, dưa hấu trên sạp rau nhà họ Từ chẳng cần Từ Uyển Bình mời chào khách, đã có người tranh nhau mua.
“Bà chủ, dưa hấu nhà bà thực sự rất khá, hôm qua tôi mua một quả về, con trai tôi một mình nó đ.á.n.h chén hết nửa quả.”
“Bà chủ, cân cho tôi một quả dưa hấu, càng to càng tốt. Tôi phát hiện ra dưa vẫn cứ là quả to mới ngon, quả nhỏ cứ cảm thấy không đủ nước, khô khốc sao ấy.”
Từ Uyển Bình bận rộn xong mấy đơn hàng, đợi lúc rảnh rỗi hỏi con gái: “Giá nhập dưa to và dưa nhỏ thực sự giống nhau sao? Sao mọi người đều nói dưa to ngon hơn, hay là sau này chỉ nhập dưa to thôi, đừng lấy dưa nhỏ nữa.”
Từ Nhâm: “...”
Không nhập dưa 8424 ở chợ bán buôn thì dưa 8424 trong kho hệ thống của cô làm sao trà trộn vào được?
“Mẹ ơi, dưa nhỏ chẳng phải cũng bán hết rồi sao? Luôn có người chê dưa to đắt, thích chọn quả nhỏ mà.”
“Cũng đúng, vậy thì cứ bán cả to lẫn nhỏ vậy.”
Từ Uyển Bình lại nói: “Hay là con cứ ở nhà đi, đừng đi theo nữa, một mình mẹ lo được mà. Ở đây ồn ào quá, con có học vào đầu được không?”
“Không sao đâu, con muốn học thì ở đâu cũng học được.”
Một vị khách đang ngồi xổm trước sạp rau nhà cô chọn cà chua nghe thấy vậy, chân thành khen ngợi: “Bà chủ, đây là con gái bà à? Thành tích chắc hẳn rất khá nhỉ? Môi trường ồn ào thế này mà cũng học vào đầu được. Chẳng bù cho con trai tôi, cho nó môi trường yên tĩnh nó còn chẳng ngồi yên được, đúng là lo c.h.ế.t tôi rồi.”
Từ Uyển Bình chưa kịp nói gì, bà cụ Hầu hàng xóm đi ngang qua sạp rau, bĩu môi xen vào một câu: “Con gái nhà Tiểu Từ xem không phải là mấy thứ học hành đâu nhỉ? Có phải tiểu thuyết không đứng đắn không? Học giỏi thì thi vào lớp mười sao lại chỉ được 250 điểm chứ?”
Vị khách mua cà chua lúc này mới biết mình hiểu lầm, còn tưởng đối phương là học bá cơ đấy, cười ngượng nghịu, vội vàng lấy mấy quả cà chua trả tiền rồi đi thẳng.
Từ Uyển Bình lườm bà lão hàng xóm một cái: “Nhâm Nhâm nhà tôi thi được bao nhiêu điểm chẳng liên quan gì đến bà.”
“Ô kìa! Con gái bà học không giỏi, tôi nói vài câu thật lòng cũng không được à? hèn chi dạy bảo con cái chẳng ra gì, làm mẹ thái độ đầu tiên đã có vấn đề rồi.”
Bà lão lý lẽ hùng hồn nói.
Mấy ngày nay trong khu chung cư có rất nhiều người đến nhà Từ Uyển Bình mua dưa hấu, nói dưa nhà bà vừa giòn vừa ngọt nhiều nước, cái duy nhất không tốt chính là 3 tệ một cân không mặc cả, hàng xóm tự mình tìm đến mua cũng giá đó, cùng lắm là bớt đi phần lẻ.
Điều này khiến bà không khỏi lẩm bẩm trong lòng: Ở sát vách nhau, đi ra đi vào đều gặp mặt, cho dù có tặng một quả dưa hấu cho họ nếm thử cũng không quá đáng, bỏ tiền ra mua mà đến chút chiết khấu cũng không cho, đúng là keo kiệt!
Chính vì vậy, nghe người khác khen con gái Từ Uyển Bình, bà liền không nhịn được mà muốn phản bác vài câu.
Vả lại bà nói đều là sự thật mà, con gái nhà Tiểu Từ thành tích quả thực chẳng ra làm sao.
“Tôi ấy mà tính tình thẳng thắn, cái gì cần nói thì phải nói, cái gì cần mua thì vẫn cứ mua.” Bà lão dùng giọng điệu như ban ơn nói: “Tiểu Từ, bà chọn cho tôi một quả dưa hấu, phải quả ngon vào nhé, hôm nay gia đình con trai tôi đến chỗ tôi ăn cơm, cháu nội tôi thích ăn dưa hấu.”
Từ Uyển Bình thực sự không muốn làm ăn với bà ta, nhưng nghĩ lại bà lão này là cư dân cũ trong khu chung cư, chồng bà ta là giáo viên già đã nghỉ hưu của trường cấp hai vùng này, mẹ con mình chỉ là người thuê nhà, quan hệ láng giềng mà căng thẳng thì người chịu thiệt chỉ có nhà mình, thế là nén cơn giận trong lòng định chọn dưa hấu cho đối phương.
Từ Nhâm đứng bật dậy: “Bà Hầu, bà nói đúng, loại học tra như cháu bán dưa thực sự không xứng để bước vào cửa nhà bà. Bà vẫn nên đi chỗ khác mà mua đi, đi thong thả, không tiễn!”
“...”
Thấy bà lão vừa đi vừa c.h.ử.i đổng, Từ Uyển Bình lo lắng nhìn con gái một cái: “Chúng ta ở ngay sát vách bà ấy, đắc tội quá mức thế này có phải không tốt lắm không?”
Từ Nhâm nhún vai: “Dù sao cũng là nhà thuê, cùng lắm thì chuyển nhà thôi.”
Từ Uyển Bình nghẹn lời: “Chẳng phải con nói thích cái sân nhỏ này không muốn chuyển đi sao? Còn nói rau trồng sắp ăn được rồi, giờ mà chuyển đi chẳng phải hời cho người thuê sau à?”
Từ Nhâm: “...”
Tự đào hố, tự chôn mình.
Bà cụ Hầu không nuốt trôi cục tức này, ở cổng khu chung cư gặp bà cụ Phương, liền gọi bà ấy lại:
“Bà Phương ơi, bà phân xử giúp tôi với. Ngay sát vách nhà tôi có cái nhà bán rau đó, tôi tốt bụng muốn ủng hộ việc làm ăn của nó, muốn mua một quả dưa của nó, chẳng qua chỉ nói một câu con gái nó học kém thôi, con gái nó đã hếch mặt lên bảo không làm vụ làm ăn này của tôi nữa. Bà xem có tức không chứ?”