“Thầy yên tâm đi hiệu trưởng, em biết mà."

Kể từ đó, Từ Nhân trở thành bảo bối của lớp... chính xác mà nói, cái tay của cô đã trở thành bảo bối của lớp.

Từ Nhân đi đến đâu cũng có người quan tâm hỏi han:

“Chị Nhân ơi tay chị thế nào rồi?

Không sao rồi chứ ạ?"

“Đại ca, chị viết ít chữ thôi, có gì cần viết cứ để em!"

“Dẹp đi!

Chữ ông như gà bới ấy, ai mà đọc nổi?

Chị Nhân ơi để em!

Hồi nhỏ em có học thư pháp rồi."

“Chị Nhân ơi có phải chị sắp soạn đề cho cả khối 10 không?

Hay là để em làm trợ lý cho chị nhé, em sẽ giúp chị nhập liệu vào máy tính."

Hứa Thiên Ý đi lấy cho Từ Nhân một ly nước trước, quay lại gạt hết đám bạn đang nịnh nọt ra, vẻ mặt hơi đắc ý nói:

“Thành tích của tớ có thể không bằng người khác, nhưng bàn về tốc độ tay thì ở Đông Minh này không ai dám tranh hạng nhất với tớ đâu.

Thậm chí tính cả thành phố Dương Thành này, tớ tự tin lọt vào top 50 không thành vấn đề."

“(ˉ▽ ̄~) Xìii~~" Cả lớp đồng thanh la ó.

Tốc độ tay chơi game nhanh không có nghĩa là tốc độ gõ máy tính nhanh đâu ông bạn!

Hứa Thiên Ý cười mắng:

“Cút hết đi!"

“..."

Từ Nhân đỡ trán:

“Tay mình khỏe mà...

Ý mình là, tay mình viết vẽ gõ phím đều không vấn đề gì."

Tuy nhiên, qua sự tự tiến cử của các bạn, cô phát hiện ra trong lớp có không ít người có năng khiếu:

“Thư pháp, hội họa, ca hát, nhảy múa, cầu lông, bóng bàn, bơi lội...”

Nếu chỉ xét về năng khiếu, học sinh trường nghề chẳng hề thua kém gì học sinh trường điểm đâu nhỉ.

“Nào nào nào, mọi người ai có sở trường gì thì cứ ghi lại hết đi, sau này mình sẽ để ý giúp mọi người, có cuộc thi nào liên quan là mọi người cứ đi tham gia hết cho mình."

“..."

Không phải đâu chị Nhân ơi, tụi em rõ ràng đang lo lắng cho tay của chị, sao chị lại đi làm khảo sát sở trường thế kia?

Lại còn khuyến khích tụi em đi thi nữa?

Nhưng ba cái vụ viết vẽ này thi đại học đâu có được cộng điểm đâu ạ!

“Nói thế không đúng, biết đâu sở trường của các cậu sau này lại trở thành cần câu cơm của các cậu đấy."

“..."

Ngày hôm sau, Từ Nhân đem bản thống kê sở trường đã hoàn thành đưa cho thầy Thái, nhờ thầy để mắt giúp.

Thầy Thái lúc đầu không hiểu:

“Lớp luyện thi thường chỉ cắm đầu vào học thôi, không tham gia thi đấu mấy cái này đâu.

Đi thi đã có lớp thể d.ụ.c, lớp hướng nghiệp rồi.

Không chỉ trường mình mà bên trường phổ thông bình thường họ cũng làm vậy, thi đấu là để các học sinh năng khiếu đi, học sinh bình thường học còn chẳng kịp nữa là, lấy đâu ra thời gian ra sân đấu chứ.

Hơn nữa nhiều cuộc thi cần phải có giáo viên hướng dẫn, tập huấn trước khi thi, lấy đâu ra nhiều thời gian vậy."

Từ Nhân lại có cái nhìn khác:

“Thầy Thái này, thầy cũng có thể xem thi đấu như một cách điều tiết sau những giờ học khô khan mà.

Đi thi đấu cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian, ngược lại có thể mang vinh quang về cho trường, mang lại danh dự cho bản thân, đây chẳng phải là một công đôi việc sao!

Hơn nữa chúng ta luôn nói:

Học tập là một quá trình tuần tự từng bước, chú trọng kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, như vậy cơ thể và tâm lý của chúng ta cũng giống như thành tích học tập, có thể phát triển lành mạnh và bền vững..."

“..."

Thầy Thái phát hiện ra mình hoàn toàn không nói lại được cô học trò này, vả lại nể mặt lớp trưởng cũng là điều nên làm, thế nên thầy đành đồng ý.

“Tuy nhiên thầy cũng có một điều kiện, chúng ta cứ thử trước một học kỳ xem sao, hễ phát hiện thành tích có dấu hiệu đi xuống là từ học kỳ sau trở đi, những cuộc t.h.i t.h.ể thao, nghệ thuật không liên quan đến việc học này sẽ không được tham gia nữa.

Nếu không thầy lo phía phụ huynh sẽ có ý kiến."

Học sinh thành tích kém, không vào được trường phổ thông bình thường, mà phụ huynh vẫn chưa muốn từ bỏ nên mới có lớp luyện thi đặc sắc của Đông Minh.

Nếu để phụ huynh biết con em mình ở trường không cắm đầu vào học để liều mạng thi đại học mà ngược lại thường xuyên bị trường lôi đi tham gia cuộc thi này cuộc thi nọ, họ sẽ nghĩ thế nào?

Vì vậy mà có ý kiến với trường rồi đi rêu rao Đông Minh không tốt khắp nơi, trường khóa sau làm sao tuyển sinh được nữa?

Từ Nhân gật đầu:

“Vâng, vậy cứ thử một học kỳ xem sao ạ."

Chớp mắt đã đến giữa học kỳ, phía trường nghề Trường Thuận đến hỏi Đông Minh có tham gia kỳ thi liên thông giữa kỳ của 25 trường nghề ở Dương Thành hay không.

Đây là lần đầu tiên 25 trường nghề ở Dương Thành tiến hành liên thông thống nhất kiểm tra tình hình học tập vào giữa học kỳ.

Trước đây dù có liên thông thì cũng là vào kỳ cuối, thi giữa kỳ không mấy được coi trọng.

Bây giờ đang học tập các trường phổ thông bình thường, kỳ thi giữa kỳ cũng được chú trọng hơn, để bộ phận học sinh mặc dù đang ở trường nghề nhưng lòng vẫn hướng về đại học có thể nhận ra rõ hơn những thiếu sót và khiếm khuyết của bản thân, từ đó nỗ lực đuổi kịp vào nửa sau học kỳ, rút ngắn khoảng cách với học sinh trường phổ thông và tiến gần hơn đến ngôi trường đại học mơ ước.

Kỳ thi liên thông cần tập trung các giáo viên có kinh nghiệm, có thâm niên của các trường lại để cùng ra đề, tóm lại chính là chia sẻ tài nguyên, ai bảo nguồn giáo viên dạy các môn văn hóa ở trường nghề lại thiếu hụt như vậy cơ chứ.

Hiệu trưởng Cát cười híp mắt nói:

“Tham gia chứ!

Đương nhiên là tham gia rồi."

Phía trường Trường Thuận thầm mỉa mai:

“Năm nào cũng tham gia, năm nào cũng đội sổ, đúng là chẳng thấy ngại chút nào mà!...”

Trường nghề Đông Minh năm nay đến lượt tổ chức Toán cử người đi ra đề thi liên thông, thầy Lý —— người có thâm niên cao nhất và kinh nghiệm giảng dạy phong phú nhất của tổ Toán —— đã nhận nhiệm vụ này.

Trước khi đi, thầy đặc biệt tìm Từ Nhân để nói chuyện, chủ yếu là muốn hỏi cô xem liệu cô có phiền không nếu thầy đem một số câu hỏi mà cô từng cho học sinh luyện tập trước đó vào đề thi liên thông dưới hình thức “bình mới rượu cũ", vì thầy cảm thấy mấy câu đó vừa mới mẻ lại vừa linh hoạt.

Từ Nhân đương nhiên là không phiền rồi.

“Nhưng những câu em ra đó là để củng cố kiến thức nền tảng cho mọi người nên tương đối đơn giản, nếu muốn tăng thêm độ khó thì thầy Lý có thể đào sâu thêm mấy câu hỏi nhỏ nữa, ví dụ như..."

Cô nêu ra cho thầy Lý vài ý tưởng.

Thầy Lý vừa nghe vừa gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng đúng!

Quả thực có thể ra đề theo hướng đó, tuyệt quá!

Từ Nhân này, thầy đều muốn đề nghị với hiệu trưởng sau ba năm nữa giữ em lại tổ Toán của chúng ta luôn đấy, em hoàn toàn có khả năng dạy Toán khối 10 một cách hệ thống mà."

Từ Nhân:

“..."

Vạn lần xin thầy đừng!

Em còn muốn học ngành y, học Đông y nữa cơ!

Thầy Lý mang theo mạch tư duy mới mẻ cho đề thi, bừng tỉnh đại ngộ, đi bế quan ra đề.

Từ Nhân không hề đưa các dạng đề mà thầy Lý định ra vào các bài kiểm tra tuần hay kiểm tra tháng sắp tới, ngược lại cô còn cố ý tránh né các dạng đề đó, muốn xem các bạn trong lớp đã thực sự nắm vững kiến thức hay chưa.

Dù sao thì phương pháp giải các dạng đề đó cô đã dạy mọi người không dưới một lần rồi.

Chương 711 - Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia