“..."
Trần Văn Lan ngẩn ra, ngày “đèn đỏ" đúng là đã quá hạn rồi.
Cô đặt tay lên bụng dưới, lẽ nào thực sự có rồi sao?
Thịnh Du Tỉ giục cô:
“Mau ăn đi, ăn xong anh đưa em đến trạm xá kiểm tra."
Trần Văn Lan thực sự m.a.n.g t.h.a.i rồi!
Trên đường từ trạm xá về, cô cảm thấy không chân thực chút nào, đôi chân như dẫm trên mây, sao mà giống như đang nằm mơ thế này?
Cô mong mỏi đứa con này đã hai năm rồi.
May mà bố mẹ chồng công tác ở thủ đô, hai cụ nhà họ Thịnh lại cách một thế hệ nên không giục giã cô mấy.
Nhưng người nhà mẹ đẻ thì cứ gặp cô lần nào là giục lần đó.
Từ đầu năm đến nay, mẹ cô còn quá đáng hơn khi đi khắp nơi tìm phương thu-ốc dân gian, chỉ lo cô không biết đẻ rồi bị nhà chồng bỏ.
Dù miệng cô cứng, nói nhà chồng mà dám bỏ cô vì không có con thì cô sẽ bỏ Thịnh Du Tỉ trước, nhưng trong lòng làm sao không lo âu cho được?
Việc không m.a.n.g t.h.a.i được giống như một ngòi nổ chôn sâu trong lòng cô, nảy sinh ra tim nổ, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào, hễ cháy là sẽ nổ bùm bùm.
Cho đến nửa tháng cô đến trang trại chăn nuôi kiểm toán, không có ai bên tai lải nhải thường xuyên, ban ngày làm việc, buổi tối xem Từ Nhâm dùng nguyên liệu sẵn có biến hóa đủ món ngon, tâm trạng vui vẻ lại thư thái.
Sau khi từ trang trại về, uống trà hoa nhài Từ Nhâm tặng, ban ngày tinh thần tốt, buổi tối ngủ ngon, thần kinh không còn căng thẳng như trước, chứng đau nửa đầu cũng lâu rồi không phát phát tác.
Gần đây lại luôn thấy ngủ không đủ, hễ rảnh rỗi là buồn ngủ, không ngờ lại là mang thai.
“Thịnh Du Tỉ, em thực sự m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?
Anh cho em nhéo một cái nào."
Cô đưa tay vặn một cái vào eo người đàn ông.
Thịnh Du Tỉ đau đến nhăn nheo mặt mày:
“Vợ ơi, em thực sự có rồi, không phải nằm mơ đâu."
“Chắc là anh cũng không nghe nhầm chứ?"
“Em nghi ngờ thính lực hay chỉ số thông minh của anh thế?"
“..."
Ngày hôm sau, Thịnh Du Cẩn trên đường đi giao hàng đi ngang qua trang trại chăn nuôi, mang cho Từ Nhâm một giỏ trứng nhuộm đỏ và lạc đỏ.
“Chị dâu cả của anh có tin vui rồi, ông bà nội đều nói là nhờ phúc khí em mang đến, bảo anh mang cho em giỏ trứng đỏ và lạc này."
Từ Nhâm dở khóc dở cười:
“Công lao này em không dám nhận đâu."
“..."
Nói đi cũng phải nói lại, vừa mới m.a.n.g t.h.a.i đã đi phát trứng mừng, quả mừng rồi sao?
Cô cứ ngõ là phải sinh con xong mới phát chứ.
“Đúng là phải sinh xong mới phát, nhưng đây chẳng phải là để cảm ơn em sao.
Ông bà anh vui quá, nên muốn em cũng được chung vui."
Thịnh Du Cẩn khóe miệng ngậm cười nhìn cô, “Đối tượng của anh giỏi thật đấy, không chỉ biết đỡ đẻ cho lợn, mà còn biết thúc đẻ cho phụ nữ nữa."
“..."
Thật muốn đá cho anh một cái!
Nếu anh đã mang trứng đỏ, lạc đỏ đến rồi thì cô cũng nhận lấy, đáp lễ cho anh một giỏ khoai tây và khoai lang vừa mới đào dưới đất lên.
“Có lẽ vẫn còn hơi non, nhưng non có vị của non, anh có thể bảo bà nội làm bánh khoai tây nướng hành cho anh ăn."
Thịnh Du Cẩn nhân lúc xung quanh không có người, không nhịn được hôn “chụt" một cái vào khóe miệng cô, rồi nhảy lên xe tải lớn chạy mất.
Từ Nhâm nhìn dáng vẻ đắc ý sau khi đạt được mục đích của anh, vừa giận vừa buồn cười:
“Lần sau đừng đến nữa nhé?"
“Đến chứ!
Đối tượng của anh ở đây, sao có thể không đến được!"
“..."
Đợi xe của anh khuất bóng, Từ Nhâm mới xách trứng đỏ, lạc đỏ về trại, nhiều thế này một mình cô cũng không ăn hết, bèn chia cho các đồng nghiệp.
Cô không nói là chị Trần mang thai, cô nhớ có phong tục ở địa phương, m.a.n.g t.h.a.i chưa đầy ba tháng thì tốt nhất nên giấu kín đừng nói ra ngoài, chỉ bảo là đối tượng mang đến tặng.
“Đối tượng của em tốt với em thật đấy!
Trứng mừng, quả mừng người thân sinh con mà cũng đặc biệt mang đến cho em."
Chị Điền và những người khác thay phiên nhau khen ngợi Thịnh Du Cẩn.
“Cậu ấy có phải còn giúp bón phân cho ruộng rau của em mấy lần không?
Củ cải em trồng thật giòn và ngon."
Sống ở đây ai mà chẳng trồng rau, thời gian bỏ ra cho ruộng rau không ít, nhưng so với rau Từ Nhâm trồng ra, họ đều chịu thua tâm phục khẩu phục.
Từ Nhâm trước đó đã mang một củ cải trắng lớn đến văn phòng, gọt vỏ, cắt lát, bảo họ cứ ăn như trái cây, mỗi người chia một lát.
Cho nhiều hơn cô cũng tiếc, còn phải để dành cho lợn ăn nữa!
Chỉ một lát này thôi đã khiến chị Điền và những người khác thèm thuồng không thôi.
Mùi vị ngon không nói, quan trọng là nó to như vậy, nhất là củ cải trắng kia, thật sự giống như cái chày gỗ.
Thế là họ rủ nhau đến tìm Từ Nhâm xin kinh nghiệm.
Từ Nhâm chỉ đợi họ hỏi câu này, mỉm cười nói:
“Đây chính là công lao của bã khí đấy ạ!
Nó chứa rất nhiều nguyên tố dinh dưỡng, vi sinh vật có lợi, có thể cải tạo đất rất tốt, hiệu quả bón thúc cực kỳ tuyệt vời.
Trước đây em đã đề xuất với trạm trưởng rồi, bã khí dùng tốt hơn bất kỳ loại phân bón nào, đợi trang trại mình trồng cây ăn quả, cứ cách hai ba tháng bón thúc một lần, trái cây trồng ra chắc chắn vừa to vừa ngọt, nhất định sẽ bán chạy, còn dư thì có thể phát phúc lợi cho nhân viên trang trại mình..."
Trong thời đại lương bổng cố định, nhân viên thích nghe điều gì nhất?
Tất nhiên là phát phúc lợi rồi.
Thế là mọi người đều đi thúc giục trạm trưởng:
“Trạm trưởng, bã khí có rồi, khi nào thì trồng cây ăn quả ạ?"
“Trạm trưởng, ngài đã thấy củ cải do Tiểu Từ trồng ra chưa?
Giống như cái chày gỗ vậy, mẫu mã không chê vào đâu được.
Trước đây củ cải to thế này chắc chắn là bị xốp ruột, nhưng củ cải Tiểu Từ trồng ra ngọt lịm mọng nước, hầm tuy không bằng thịt kho tàu, nhưng lúc không có thịt ăn, ăn nó cứ như ăn thịt vậy."
“Trạm trưởng, Tiểu Từ nói đúng đấy ạ, trồng sớm thu lợi sớm, sau này trang trại mình cũng có nghề phụ kiếm thêm rồi, lễ tết phát phúc lợi thì lo gì không giữ chân được người?"
Trạm trưởng Tề nghe mọi người nói vậy, cũng rất tò mò về củ cải Từ Nhâm trồng:
“Thực sự vừa to vừa ngon sao?"
Trong lòng ông thầm nghĩ đám người này chẳng lẽ vì thèm ăn trái cây nên mới cố ý nói vậy chứ?
Tâng bốc củ cải như là dưa hấu vậy.
Củ cải nhạt thếch, có gì ngon đâu?
Loại to lại càng khó ăn, phần xốp khô khốc, nhai còn có xơ.
“Biết ngay là ngài không tin mà!"
Có nhân viên đặt hai lát củ cải trắng mang theo lên nắp cốc trước mặt trạm trưởng, “Vợ tôi lấy nửa quả bí đao đổi với Tiểu Từ lấy một củ cải, tôi cắt hai lát mang đến cho ngài nếm thử.
Ngài đừng có nói ra ngoài nhé, nếu không về nhà tôi bị vợ đ.ấ.m chắc luôn."
Trạm trưởng Tề:
“..."
Diễn sâu thật.