“Chị ơi chị bắt cá ở đâu thế?
Chị có cần câu không?"
“Cá?
Oa!
Còn có cua nữa!"
Tiêu Kha vốn dĩ đang hầm hầm tức giận, nhìn thấy hải sản liền hai mắt sáng rực, “Ở đây có thể bắt được cá sao?
Tốt quá rồi!
Từ Nhâm lát nữa cô còn đi bắt không?
Tôi đi cùng cô, cô dạy tôi cách bắt đi.
Bắt nhiều một chút mang về, như vậy chúng ta có phải là không thiếu đồ ăn nữa không?
Trời ạ!
Mong muốn bây giờ của tôi thật là đơn giản quá đi!"
Từ Nhâm cười nói:
“Mọi người đều giống nhau mà, mỗi thời kỳ có một mục tiêu theo đuổi khác nhau.
Nhìn này, tôi còn cạy được hàu nữa.
Tiểu Lộ dừa của em tìm thấy thật đúng lúc, lát nữa đưa gáo dừa cho chị, chị nấu cho các em một nồi canh hải sản."
“Em đi bổ dừa đây.
Em biết trên xâu chìa khóa của lão Phương có con d.a.o quân đội Thụy Sĩ, trước đây lão bủn xỉn lắm không cho em nghịch, bây giờ em dùng dừa dụ dỗ lão, xem lão coi trọng con d.a.o quý báu hay là thèm thuồng nước dừa, hi hi hi..."
Tiểu Lộ đi tìm Phương PD mượn d.a.o quân đội, Từ Nhâm đem cá và cua mang tới dưới bóng cây, đeo găng tay dùng một lần vào, nhanh nhẹn xử lý.
Vảy cá, nội trọng và mang cua, tìm một chỗ đào cái hố chôn xuống.
Sau này đây chính là chỗ ủ phân thiên nhiên rồi.
Cô đang cân nhắc hệ thống đã bảo cô trồng trọt trên đảo hoang này thì thời gian chắc hẳn sẽ không ngắn, phải nhân lúc có cơ hội bí mật rải ít hạt giống rau củ quả xuống mới được, nếu không cứ ăn hải sản mãi thì làm sao chịu nổi.
Nhưng cô nghi ngờ đất trên đảo có lẽ đều là đất mặn, chẳng qua là đất gần bờ biển độ mặn cao hơn, giữa đảo thì đỡ hơn một chút.
Cô tâm trí phân đôi, một bên xử lý cá, một bên đăng nhập kho hệ thống dọn dẹp ra vài loại hạt giống phù hợp với đất mặn:
dưa hấu, dứa, bí đỏ, rau chân vịt, cải bắp, cải trắng, củ cải, cỏ băng, cần tây, tỏi, hướng dương... hơn nữa còn tìm thấy vài loại cây lương thực chịu mặn:
sắn, khoai môn, lúa nước biển.
Cũng may, các loại hạt giống phù hợp với đất mặn cũng không ít.
Cô dự định lát nữa ăn cơm xong đi thăm dò đảo tìm địa điểm thích hợp nhất để dựng nhà trên cây, trên đường đi sẽ bí mật rải những hạt giống này xuống, có thể sống được bao nhiêu thì tùy chúng, chờ sau khi chúng mọc lên bị mọi người phát hiện rồi thì tập trung dời vào trồng một chỗ, lúc đó lại bón phân sau.
“Hàu xử lý thế nào?
Cô dạy tôi đi."
Lúc này Lục Thần Cẩn đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
Trước ngày hôm qua, người có bệnh sạch sẽ nhẹ như anh dù có đi giày cũng tuyệt đối không muốn đi trên bãi đá ngầm, bây giờ lại có thể thản nhiên ngồi bệt xuống đất.
Có thể thấy từ “cầu kỳ" cùng với câu “sao không ăn thịt" thuộc về cùng một tông phái.
Từ Nhâm đồng tình nhìn anh một cái:
“Đợi tôi xử lý cá xong sẽ dạy anh cách cạy hàu."
Ngừng một chút, cô có chút nuối tiếc nói:
“Tiếc là không có trứng gà, nếu không tôi làm cho anh món hàu chiên trứng cho biết vị.
Anh chắc chắn chưa từng ăn đâu nhỉ?"
Lục Thần Cẩn lắc đầu, quả thực chưa từng ăn.
Loại đồ ăn vặt đường phố này anh xưa nay rất ít chạm tới.
Bởi vì là cơ thể dễ bị dị ứng, từ nhỏ tới lớn chuyện ăn uống của anh gia đình kiểm soát rất nghiêm ngặt.
Nhưng bây giờ ở một hòn đảo hoang muốn gì không có nấy thế này, không để bụng đói đã là tốt lắm rồi, quản chi nhiều vậy.
Nghe Từ Nhâm mô tả hương vị thơm ngon của hàu chiên trứng, anh không những không bài xích mà thậm chí còn có mấy phần thầm mong đợi.
Tiếc là không có trứng gà...
“Trứng chim được không?"
Tiểu Lâm đi tìm dừa cùng Tiểu Lộ như khoe báu vật móc ra mấy quả trứng chim trong túi quần.
Từ Nhâm mừng rỡ nhướn đôi mày thanh tú:
“Cũng được đấy chứ!
Bọn em tìm thấy nơi chim biển cư trú rồi à?"
Tiểu Lâm hi hi cười nói:
“Tiếc là bọn em nhát gan không dám bắt chim.
Trứng cũng chỉ dám lén lút lấy vài quả, sợ bị chúng đuổi theo mổ.
Chim biển kích thước to thật đấy!
Trước đây nhìn chúng bay xa xa không cảm thấy gì, lúc đậu trên bờ phát hiện to thật!
To hơn gà nuôi nhà nhiều."
Từ Nhâm cũng chưa từng tiếp xúc gần với chim biển, nhưng trên đảo có một khu chim biển cư trú là rất tốt, không có gì ăn thì lấy vài quả trứng chim lót dạ, ít nhất là không ch-ết đói được.
Thực đơn kết hợp giữa trứng và hải sản thì nhiều vô cùng, ví dụ như món hàu chiên trứng vừa nói, ví dụ như hấp trứng cùng với cua, lại ví dụ như trong cháo hải sản bỏ thêm ít sợi trứng...
Cô liệt kê vài loại khiến mọi người nghe mà thèm nhỏ dãi.
“Chị Nhâm, sau này ngày nào em cũng đi tìm trứng chim hoặc tìm đồ ăn khác, có thể góp gạo thổi cơm chung với chị được không?"
Tiểu Lâm nuốt nước miếng, ướm hỏi.
Từ Nhâm ha ha cười nói:
“Hoan nghênh hoan nghênh!"
Lục Thần Cẩn liếc nhìn cô một cái.
Từ Nhâm lập tức hiểu ý:
“Tính cả phần anh, tính cả phần anh."
Anh thu hồi tầm mắt, hàng mi rủ xuống che đi đôi mắt sáng như ngọc thạch đen, nhưng lại không che được khóe miệng hơi nhếch lên.
“Chị Nhâm!
Chị Nhâm!
Gáo dừa không đập ra được thì làm thế nào?
Tốn bao nhiêu sức mới dùng d.a.o nhỏ đục được một cái lỗ, nước dừa uống được nhưng không làm nồi được."
Tiểu Lộ ôm hai quả dừa đục một lỗ nhỏ thở hổn hển chạy về.
Phía sau cô là Phương PD cũng chạy tới mức thở không ra hơi:
“Tiểu Lộ, sao em nói lời không giữ lấy lời thế?
Đã nói là mượn d.a.o nhỏ của tôi bổ dừa, sau đó chia cho tôi một ly nước dừa cơ mà...
Tôi nói này... em chạy cái gì mà chạy chứ!
Nước dừa còn chưa đưa cho tôi...
Tôi còn giúp em bổ dừa, vừa cho mượn d.a.o vừa tốn sức, thù lao ít nhất cũng phải thực hiện chứ!
Một ly không có thì nửa ly cũng được, tôi khát sắp ch-ết rồi, khát tới mức đi không nổi nữa rồi đây..."
Cảnh này quả thực khiến không ít người bật cười.
Từ Nhâm nhận lấy quả dừa, hỏi Phương PD:
“Cốc nước hoặc chai nước khoáng rỗng có không?"
“Có có có."
Đối phương đưa cốc nước tới, vẻ mặt nịnh nọt cười lấy lòng, “Vẫn là Nhâm Nhâm tốt nhất!"
Từ Nhâm cười cười, rót cho ông nửa cốc.
Phương PD:
“..."
Tôi chỉ là khách sáo một chút thôi, sao cô lại tưởng thật vậy?
Ông u oán liếc Tiểu Lộ một cái, nói là một ly giờ thành nửa ly, đồ l.ừ.a đ.ả.o!
Tiểu Lộ giả vờ như không thấy, nhìn trời nhìn đất ngắm phong cảnh.
“Dừa trên cây không dễ hái, mấy quả này là nhóm Tiểu Lộ nhặt được dưới gốc cây, người đông dừa ít mọi người tạm bợ uống trước, quay đầu hái được dừa trên cây rồi sẽ có nhiều nước dừa uống hơn."
Từ Nhâm nói như vậy, trong lòng Phương PD thấy dễ chịu hơn hẳn.
“Nhâm Nhâm à, vẫn là cô có bản lĩnh."