“Hắt xì!"
Lưu - người giàu bị cướp - oan ức - lão bản ở tận trong thành phố đang uống bia ăn tôm hùm đất tận hưởng cuộc sống về đêm phồn hoa đô hội, bỗng nhiên hắt hơi một cái rõ to....
Một đêm, trong nhà có thêm mười vạn, lại nhận được sự ủng hộ của hai đứa con, Từ Nghĩa Sơn không còn do dự nữa, sáng sớm hôm sau liền tìm ủy ban làng đóng dấu, lên khu phố làm thủ tục thầu ao cá.
Chủ yếu là vì Từ Nhâm nói, cô không muốn lên huyện đứng quầy bán hàng nữa, lương thấp đã đành, lại chẳng có ý nghĩa gì.
“Bố, hay là con xin nghỉ việc, về nhà cùng bố thầu ao cá nhé."
Từ Nghĩa Sơn lúc đó còn chưa phản ứng kịp, Từ Xuyên suýt chút nữa rơi cả hàm:
“Chị, chị, chị không bị sốt đấy chứ?"
Từ Nhâm tặng cho cậu một cái lườm cháy mắt, không thèm để ý đến cậu, tự nói với bố Từ:
“Bố, con nói thật đấy.
Công việc đứng quầy bán hàng này ấy mà, trước đây con thấy oai lắm, có thể trưng diện xinh đẹp cho người khác ngắm.
Nhưng làm một năm rồi, con thấy chán ngắt, chẳng có hàm lượng kỹ thuật gì đã đành, lương lại thấp tịt, thu nhập mỗi tháng của con còn không đủ cho mình con tiêu xài nữa.
Hơn nữa, bố thầu ao cá rồi, nếu không nuôi cá, chỉ đ.á.n.h bắt cá thì chẳng phải quá lãng phí sao?
Nhưng nuôi cá là việc đòi hỏi kỹ thuật, thay vì bỏ tiền thuê kỹ thuật viên hướng dẫn, chẳng thà thuê con này.
Hồi con ở trường, con có đọc mấy cuốn sách về nuôi cá ở thư viện..."
Từ Xuyên cười phun cả nước:
“Chị, chị muốn về nhà không muốn đứng quầy, thì cũng tìm cái lý do nào đáng tin một chút đi, chị mà vào thư viện đọc sách á?
Wow!
Chị đến cái cổng thư viện trường chị quay hướng nào chắc còn chả biết ấy chứ?"
Từ Nhâm nghiến răng kèn kẹt:
“Thằng ranh con này!”
“Khụ, bố, con đi học thì không ra gì, nhưng con thích đọc sách tạp nham.
Thật đấy!
Bố đừng tin Từ Xuyên nói linh tinh, hồi con ở trường nghề, rảnh rỗi là con lại vào thư viện đọc sách tạp nham, không tin con nói cho bố nghe...
Việc nuôi cá này ấy mà, có nhiều điều để nói lắm, các chuyên gia nuôi cá khoa học đúc kết ra 'Bát tự tinh dưỡng pháp' (8 chữ nuôi cá tinh hoa), đó là Thủy, Chủng, Nhị, Mật, Hỗn, Luân, Phòng, Quản.
Nước được đặt lên hàng đầu là vì nước quan trọng nhất.
Trong nghề cá có câu ngạn ngữ là 'Nuôi cá chính là nuôi nước'..."
Bố Từ bị một tràng kinh nghiệm nuôi cá có vẻ như là “chi hồ giả dã" của cô làm cho quay cuồng.
Nhưng vốn dĩ ông đã định thầu ao cá rồi, con gái muốn nuôi ít cá giống cũng không phải là không được.
Biết đâu có việc chính sự để làm, có thể khiến nó bớt dồn tâm trí vào khuôn mặt đó hơn.
“Được được được, bố đi làm thủ tục ngay đây, hai cha con mình cùng làm!"
Ao cá rộng năm mươi mẫu trước cửa nhà họ Từ, thầu ba mươi năm, nộp một lần mười lăm vạn.
Đừng thấy chỉ có mười lăm vạn, đây đã là toàn bộ tiền tiết kiệm của nhà họ Từ (không tính mười vạn Từ Nhâm vừa mang về tối qua).
Cũng chính vì có mười vạn mới có được tối qua, Từ Nghĩa Sơn mới dứt khoát quyết định thầu ao cá.
Nếu không hai vợ chồng họ đã bàn bạc xong:
“Số tiền này để dành cho con trai học đại học, chuẩn bị hồi môn cho con gái, làm gì dám đi đ.á.n.h cược với tương lai.”
Giờ có mười vạn con gái đưa cho gia đình, không đến nỗi gặp chuyện gì lại không có tiền tiêu, hai vợ chồng mới không còn nỗi lo sau lưng nữa.
Hành động tích cực của Từ Nghĩa Sơn, đối với khu phố mà nói, chắc chắn là đang ủng hộ công việc của họ, liền khen ngợi cán bộ ủy ban làng của họ dẫn dắt tốt, quản lý tốt, không giống như những làng khác, vì chuyện này mà ồn ào không dứt, khiến các bộ phận cấp trên vô cùng đau đầu.
Ủy ban làng được khu phố khen ngợi, mừng quá, liền bật đèn xanh cho Từ Nghĩa Sơn:
“Muốn thầu vùng nước nào cứ việc tự chọn.”
Từ Nghĩa Sơn không nói hai lời, chọn ngay vùng hồ trước cửa nhà mình, ra khỏi cửa là ao cá nhà mình luôn, tiện biết bao!
Những người khác trong làng thấy Từ Nghĩa Sơn có khí phách như vậy thì kinh ngạc không ít, thấy ông từ khu phố trở về, liền vây quanh hỏi:
“Nghĩa Sơn, hôm qua ông còn bảo phải cân nhắc, sao hôm nay đột nhiên quyết định luôn thế?"
“Chú Từ, chú phát tài rồi à?
Đó là mười lăm vạn đấy, không sợ mất trắng sao?"
Hai hộ gia đình mở cửa hàng trực tuyến trước đó, thấy nhà họ Từ bỗng chốc thầu được vùng nước thuận tiện đ.á.n.h cá nhất trước cửa nhà, lập tức cảm thấy chua xót.
Họ đã nếm được vị ngọt của việc bán khô cá tôm trên mạng, tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng chắc chắn là muốn thầu.
Nhưng thầu rồi chỉ đ.á.n.h cá thì tiền thầu e là không kiếm lại được; làm chăn nuôi đi, nghe nói giai đoạn đầu cần đầu tư không ít tiền, các loại chi phí cộng lại nghe nói phải mất mấy vạn một năm.
Lại thấy các dân làng đều có vẻ phẫn nộ, không chừng còn có thể thương lượng giảm giá thầu xuống một chút, thế nên mới chần chừ chưa đi làm thủ tục.
Không ngờ sự chần chừ này đã khiến Từ Nghĩa Sơn trở thành người đầu tiên ăn cua trong làng —— lặng lẽ thầu ngay vùng nước thích hợp nhất cho việc nuôi trồng trước cửa nhà.
Điều này làm sao không khiến người ta chua xót cho được?
“Chú Từ, sao chú đột nhiên nghĩ đến việc thầu vậy?
Chẳng phải trước đó bảo giá thầu cao quá, chú không muốn thầu sao?"
Từ Nghĩa Sơn cười hì hì nói:
“Tối qua bàn bạc với mẹ sắp nhỏ một lát, cảm thấy cái hồ trước cửa này nếu tôi không thầu, sau này bị người khác thầu mất, đi tới đi lui trước cửa nhà mình thì không được yên tĩnh cho lắm, chi bằng nhà mình tự thầu luôn cho rồi.
Đắt thì đắt thật, nhưng những ba mươi năm kia mà, Từ Nhâm nhà tôi bảo phí thầu sau này chỉ có đắt hơn chứ không rẻ đi đâu."
“..."
Chúng tôi chẳng lẽ không biết phí thầu chỉ có tăng dần theo năm tháng chứ không giảm sao?
Điều chúng tôi bực bội là sao ông lại thầu mất vùng nước tốt nhất chứ.
Điều này khiến những người vốn định thầu cảm thấy như vừa bỏ lỡ một trăm triệu vậy.
Cùng một mức phí thầu, những vùng nước còn lại không tìm thấy chỗ nào tốt hơn vùng trước cửa nhà họ Từ này.
Vùng nước trước cửa nhà họ Từ này chính là cái “răng" của hồ Nguyệt Nha, hơn nữa còn nằm ngay đoạn giữa khá bằng phẳng và lặng nước, không phải là góc khuất hay đoạn cua.
Người ta vẫn bảo “Nước rộng nuôi cá lớn", có thể thấy được tầm quan trọng của diện tích ao cá.
Diện tích lớn thì mặt đón gió lớn, dễ dàng khiến mặt nước tạo ra sóng, thuận tiện cho oxy trong không khí hòa tan vào nước, tăng hàm lượng oxy hòa tan trong nước, đồng thời thúc đẩy sự đối lưu trên dưới của nước hồ.
Cá sống trong môi trường như vậy làm sao có thể không khỏe mạnh và năng động cho được?
Nhưng cũng không phải diện tích càng lớn càng tốt.
Ví dụ như giữa hồ mênh m-ông, thức ăn ném xuống cá không dễ dàng ăn được, gây lãng phí quá nhiều.
Hơn nữa khu vực giữa hồ thường là nơi nước sâu nhất, tác dụng quang hợp dưới đáy hồ yếu, lượng oxy hòa tan cũng không đủ, đối với việc nuôi cá mà nói là một trở ngại không nhỏ.