Vì vậy, người phụ trách nông trường nghĩ ra ý này:
Dàn ra một chiếc máy cày, để thầy thợ dẫn học sinh lái thử;
Sắp xếp thêm một hai mảnh đất, gọi vài nhân viên công tác, dạy học sinh trồng rau;
Bên mục trường cũng sắp xếp một bộ phận học sinh quan sát vắt sữa, cắt lông cừu…
Tóm lại, ngoài người làm việc ra, cũng có người giảng dạy.
Đợi lãnh đạo rời đi, lại khôi phục như cũ.
Nói thật, phía nông trường thực sự không mong đợi học sinh biết cày đất, trồng rau, cắt lông cừu.
Thầy thợ hoàn hồn, nhìn nhóm học sinh báo danh máy cày một cái:
“Mấy đứa ai biết lái?”
Nếu có một hai đứa biết lái, thầy cũng đỡ phải dạy.
Để đứa biết lái dẫn đứa không biết lái đến lui cày mấy vòng đất, cho lãnh đạo thấy cảnh này là được.
Tiếc là không ai lên tiếng.
Thầy thợ nhếch mép, quả nhiên không thể đặt kỳ vọng quá lớn vào những đứa trẻ bước ra từ tháp ngà.
Gõ gõ tẩu thu-ốc nói:
“Vậy thì lên đây đi, trước xem thầy làm mẫu, lát nữa mấy đứa luân phiên luyện tập.”
Thầy thợ vừa khởi động máy cày, vừa giảng giải.
Sau đó bắt đầu cày đất.
Do thùng xe máy cày đã tháo ra, thay bằng cày, không gian buồng lái cũng không lớn, thầy thợ liền luân phiên chở học sinh cày đất.
Từ đầu này cày đến đầu kia, học sinh bị tiếng ồn của máy cày làm đau nhức cả thái dương, làm sao nghe lọt tai lời giảng của thầy thợ.
Đến mức vòng thứ nhất kết thúc, thầy thợ hỏi:
“Học được chưa?”
Không ai lên tiếng.
Được rồi, làm lại lần nữa.
Vòng thứ hai kết thúc:
“Lần này ai biết chưa?”
Vẫn… không!
Có một đứa trẻ giơ tay.
Thầy thợ mở to mắt, không ngờ lại là cô bé mà thầy không đặt kỳ vọng lúc đầu.
Lúc này, đoàn thị sát được lãnh đạo nông trường tháp tùng, đang đi về phía này, dạy lại lần nữa rõ ràng không kịp, liền chỉ Từ Nhâm:
“Vậy thì cháu thử đi.”
Từ Nhâm ngồi lên vị trí lái chính của máy cày, hít sâu một hơi, điều chỉnh bảng điều khiển hệ thống, mở chức năng “mô phỏng hiện trường” đã đổi được từ bộ phần thưởng xe đạp, chọn “lái máy cày”.
Đây là chức năng mới cô đột ngột kích hoạt khi xem thầy thợ thao tác.
Cũng giống như hai thế giới nhỏ trước, chức năng mới lần đầu đưa vào sử dụng, cần bộ vật tư hệ thống thưởng để đổi.
Vừa hay bộ xe đạp địa hình mới nhận được đối với cô nhu cầu không lớn, dứt khoát đổi thành chức năng mới.
Hiện trường mô phỏng mở ra, bảng điều khiển hệ thống như trở thành phòng điều khiển máy cày, mỗi bước đều có hướng dẫn rõ ràng.
Từ Nhâm thao tác theo trình tự.
Cảnh này rơi vào mắt thầy thợ bên cạnh, không nghi ngờ gì là người mới đang làm quen quy trình.
Nhưng rất nhanh, tốc độ của cô trở nên trôi chảy.
Máy cày phành phạch khởi động, một đường tiến về phía trước.
Nơi đi qua, đất đai bay lên, cày còn sâu hơn cả thầy thợ.
Có thể nói là vừa nhanh vừa tốt.
Từ Nhâm thấy thầy thợ không ngăn cô lại, tưởng mình thao tác vẫn chưa đủ thành thạo.
Vì vậy, sự chú ý càng tập trung hơn.
Cày xong một đường thẳng, theo hướng dẫn thao tác trên giao diện mô phỏng, cẩn thận quay đầu, tiếp tục cày xuống.
Giao diện mô phỏng còn hiển thị thời gian tiêu tốn cho một đường thẳng, xong xuôi còn đưa ra một đ.á.n.h giá cấp độ.
Cấp độ thành thục cao nhất là S, mà cô mới chớm đạt đến B+.
Thế này sao được!
Thời kỳ học sinh các loại điểm danh, cô có thể luôn là người tranh giành cấp S.
Phàm là dự án điểm danh có cấp S, đạt được A+ cũng không thấy hoàn mỹ, cho một B+ là đang nh.ụ.c m.ạ ai vậy!
Từ Nhâm không phục, thề phải đạt thời gian cày đất một vòng đạt cấp S.
Cô cày mãi cày mãi, cày xong một luống quay đầu cày luống khác.
Chưa đầy mấy phút, đã cày xong mảnh đất vốn phải mất cả tiếng đồng hồ mới cày xong.
Mấu chốt là, máy cày vẫn đang tăng tốc.
Phía sau đất đen bay lên, có thể thấy cày sâu hơn trước nhiều.
Thầy thợ ngồi ghế phụ bên cạnh tâm trạng:
“……”
Nói sao nhỉ, lúc đầu là rất vui mừng, cảm thấy mình thật lợi hại, chỉ là thao tác giảm tốc độ vài lần, cũng không cầm tay chỉ dạy, mà đã đào tạo ra một đồ đệ.
Cho đến khi máy cày nhanh như sắp bay lên, thầy không thể bình tĩnh nổi.
Muốn Từ Nhâm dừng lại, nhanh thế này thầy muốn nôn rồi, kết quả nhìn thoáng qua đoàn thị sát không xa:
“……”
Thôi bỏ đi, nhẫn nhịn!
Dù sao nhiệm vụ lãnh đạo giao quan trọng.
Như vậy, Từ Nhâm hiểu lầm tiêu chuẩn cày đất của mình vẫn chưa đạt tiêu chuẩn của thầy thợ.
Không thì sao đến cả tiếng khen cũng không có.
Cũng không thấy thầy hô dừng, rõ ràng là còn phải luyện.
Vậy thì tiếp tục cày thôi.
Cô nhìn chằm chằm vào bản đồ nhiệm vụ giao diện mô phỏng đưa ra, toàn tâm toàn ý, tiếp tục tăng tốc.
Học sinh Giáp Ất Bính Đinh Mậu đứng xem tập thể hóa đá:
“……”
Nam sinh cùng lớp:
“Vãi!
Từ Nhâm lớp chúng ta đúng là thâm bất lộ lộ (không lộ tài năng)!”
Lúc đó thấy cô báo danh cày đất bằng máy cày, còn tưởng cô muốn trốn việc chứ.
Dù sao lái máy cày là ngồi, không giống nhổ cỏ, bón phân, trừ sâu, hái rau, không những phải khom lưng, mệt ch-ết đi được, còn phải tiếp xúc với những thứ bẩn thỉu.
Nhất là bón phân, bắt sâu, con gái đều tránh không kịp.
Hóa ra không phải à!
Là tư tưởng mình hạn hẹp rồi, Từ Nhâm là vì giỏi mới chọn công việc này.
Bái phục bái phục!
Nam sinh lớp bên cạnh:
“Đi đi!
Cô gái này trông yếu đuối, không ngờ lái máy cày lại ngầu thế!”
Quả nhiên không nên trông mặt mà bắt hình dong, không thể lấy đấu mà đong nước biển!
Chỉ là làm nam sinh chúng ta thật vô dụng hu hu hu…
Cũng trố mắt đờ đẫn còn có đoàn thị sát và ban lãnh đạo nông trường đi cùng không xa.
Một hồi lâu sau, lãnh đạo đứng đầu cảm thán đầy vui mừng:
“Khăn quàng không nhường mày râu (phụ nữ không thua đấng mày râu) nha!
Nữ sinh này trường nào?
Học lái máy cày bao lâu rồi?”
Lãnh đạo nông trường lập tức đáp:
“Hôm nay đến là trường trung học số 6 huyện, vì nhiệm vụ giảng dạy mỗi kỳ đều không giống nhau…”