“Nghe thấy tin nhắn từ Thanh Lục truyền đến, tay hắn run lên, hình nhân nhỏ liền hỏng mất.”
Hắn cũng chẳng kịp quan tâm chuyện khác.
Mở cửa xông ra ngoài.
Thanh Lục:
“...”
Đây là lần đầu tiên cô ta thấy chủ t.ử vội vàng như vậy.
Bình thường luôn mang vẻ vân đạm phong khinh, dường như chẳng có chuyện gì để vào mắt cả.
Cô ta nhanh ch.óng đuổi theo.
Lục Ngạn vội hỏi:
“Cô ấy làm sao vậy?
Ban ngày có ăn thứ gì khác thường không?”
“Không có ạ, chỉ là đột nhiên ngủ dậy liền đòi tìm hoàng thượng cho bằng được, mồ hôi đầy đầu, mặt cũng có chút tái nhợt...”
Lục Ngạn càng nghe sắc mặt càng trầm xuống, chỉ hận không thể gắn thêm bánh xe phong hỏa vào chân.
“Đã thông báo cho hoàng thượng chưa?”
“Bích Liễu đi thông báo rồi ạ.”
Lục Ngạn khựng lại một chút, chân vẫn không ngừng bước.
Hắn biết Hứa Tri Ý bình thường không thích nhiều người hầu hạ, cho nên dù sau này có sắp xếp thêm người cho cô, đa số cũng đều hầu hạ bên ngoài.
Nội thị chẳng qua cũng chỉ có hai cung nữ mà thôi.
Hai cung nữ tin cậy nhất của mình đều đi rồi, một mình cô ấy chắc hẳn phải sợ hãi lắm.
“Lần sau lúc Bích Liễu không có ở đó, cô hãy báo người khác đến tìm ta.”
Nói xong lại tăng tốc độ lên lần nữa.
Khi hắn chạy tới nơi thì hoàng đế cũng vừa mới tới.
Hắn vội hành lễ với hoàng đế một cái.
Hai người vội vã cùng bước vào Toái Ngọc Hiên.
Vì hắn chịu trách nhiệm về an toàn của Hứa phi nên đương nhiên cũng đi theo vào nội thất.
Vừa vào trong hoàng đế đã sốt sắng hỏi:
“Thế nào rồi?
Thái y sao vẫn chưa tới?”
Thái y ở xa hơn họ, hai người họ đã là tăng tốc chạy tới đây rồi, thái y chắc là còn phải đợi một lát.
Hoàng đế vừa lên đã vén chăn đệm của Hứa Tri Ý ra.
Trước kia phi tần của ông ta sảy t.h.a.i phía dưới đều chảy m-áu.
Ông ta nhanh ch.óng nhìn qua một lượt, phía dưới không có m-áu.
Hơi hơi yên tâm một chút.
Lại nhìn thấy vẻ mặt Hứa phi tái nhợt, mất đi sắc hồng hào thấy lúc ban ngày, mồ hôi cũng thấm ướt tóc mai, thêm một phần vẻ đẹp mong manh dễ vỡ.
Hứa Tri Ý thấy hoàng đế tới liền nhào vào lòng hoàng đế.
Oa oa khóc lên.
Lục Ngạn đứng bên cạnh nhìn mà chỉ hận không thể tách ra để mình ôm lấy.
Bản thân còn có thể bắt mạch cho Hứa Tri Ý.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Hoàng đế bình tĩnh lại, dọc đường cũng đổ một thân mồ hôi hôi hám, lúc tới không mặc quần áo t.ử tế, hiện giờ dù trong phòng có đốt than vậy mà cũng cảm thấy hơi lành lạnh.
Hứa Tri Ý khóc lóc đầy ấm ức:
“Thiếp nằm mơ, mơ thấy một bé trai và một bé gái đang đuổi theo thiếp, chúng muốn nhận thiếp làm mẹ, thiếp đang định ôm lấy chúng thì đột nhiên hai đứa trẻ đó bị người ta bế đi mất, thiếp đau lòng quá, người đó nói phải bảo thiếp đến chùa Cô Tô thắp hương thì mới trả lại con cho thiếp.”
Lục Ngạn nghe xong trong lòng đột nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn ra, hóa ra là giả vờ, cái đồ quỷ nhỏ này biết hoàng đế sẽ không để cô dễ dàng ra khỏi cung.
Vậy mà lại nghĩ ra chiêu này, sự căng thẳng trên người bỗng chốc tan biến.
Giây tiếp theo lại bắt đầu lo lắng, lỡ như đứa trẻ đến lúc đó không phải sinh đôi long phụng thì sao, là một bé trai thì còn đỡ, lỡ là một bé gái thì phải làm sao.
Tim hắn lại thắt lại.
Sớm biết vậy đã không lấy hoàng đế ra chặn đường cô rồi, tự hắn sẽ nghĩ cách, chung quy vẫn tốt hơn chiêu trò của cô nhiều.
Lại giây tiếp theo, nhớ đến mục đích ra khỏi cung của cô, mặt bắt đầu sầm lại.
Có thực sự đáng giá không, vì một gã tồi tệ như vậy.
Hắn đối xử với cô tốt biết bao nhiêu, cái người phụ nữ này đúng là mù quáng, chẳng thấy được lòng tốt của mình.
Hoàng đế nghe xong lúc đầu thì nhíu mày, sau lại thấy giấc mơ này phải chăng đang tiết lộ đứa trẻ trong bụng cô là một trai một gái?
Sinh đôi long phụng là điềm lành, ngụ ý long phượng trình tường.
Nếu đúng là sinh đôi long phụng thì thật sự là chuyện đại hỉ rồi.
“Thật sao?
Vậy trẫm cùng nàng đi thắp hương nhé?”
Hứa Tri Ý vội vàng lắc đầu:
“Người đó yêu cầu thiếp phải cải trang thành người thường, không được quá phô trương, nếu bệ hạ đi cùng thì ngôi chùa đó đương nhiên là rạng rỡ hẳn lên, nhưng thiếp sợ sẽ làm trái ý người đó, lỡ như không trả lại con cho thiếp thì biết làm sao.”
Hoàng đế xoa trán, cuối cùng cũng đồng ý.
Hoàng đế hú vía một trận, thấy cô không sao liền yên tâm:
“Tối nay trẫm ở lại đây với nàng nhé?”
“Thần thiếp đương nhiên là vô cùng vui sướng rồi, chỉ là thần thiếp hiện giờ bị giật mình tỉnh giấc, vẫn chưa thấy buồn ngủ, sợ làm phiền giấc ngủ của bệ hạ, quấy rầy bệ hạ lâm triều buổi sớm thì đó là lỗi của thần thiếp rồi.”
Hoàng đế nghe lời này cũng muốn quay về rồi, thực ra đối với ông ta Hứa Tri Ý chẳng qua cũng chỉ là người sinh con cho ông ta thôi.
Phi tần hậu cung người đẹp có mà đầy rẫy.
Đợi cô sinh xong rồi đối tốt với cô sau vậy, vẫn là đi ngủ quan trọng hơn.
Lý công công cũng vội bước tới khoác áo ngoài cho hoàng đế.
“Vậy nàng nghỉ ngơi cho tốt đi, trẫm về trước đây.”
“Rõ, thưa bệ hạ.”
Hứa Tri Ý đạt được mục đích, đương nhiên là rất vui.
Thái y đợi lúc hoàng đế đi mới lững thững tới nơi.
Vốn dĩ Lục Ngạn định đi theo hoàng đế cùng về luôn.
Lần này đã có lý do.
Đúng lúc hoàng đế ngáp một cái cũng nhìn thấy hắn, chỉ tay vào Lục Ngạn:
“Ngươi ở lại đi cùng thái y, có chuyện gì thì lại báo cho trẫm, trẫm về ngủ trước đây.”
Nói xong liền bỏ đi.
Lục Ngạn đi theo sau thái y, thái y bắt mạch cho Hứa Tri Ý xong liền nói không có gì đáng ngại.
Ban ngày tĩnh dưỡng trấn an tinh thần là được.
Đợi cả đám người đi hết rồi.
Hứa Tri Ý liền cảm thấy bên giường lại trĩu xuống, đều nằm trong dự tính của cô:
Tiếp đó một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Nàng thực sự muốn ra khỏi cung đến vậy sao?”
Hắn hiện giờ vẫn chưa thể vạch trần mục đích của cô, còn một vở kịch hay đang đợi cô xem đấy.
Hắn nhất định sẽ đạo diễn thật tốt.
“Ừm, tôi bị nhốt ở đây bí bách ch-ết đi được, tôi rất muốn ra ngoài chơi.”
Lục Ngạn che cái miệng nhỏ đỏ hồng của cô lại:
“Không được động một chút là nói hai chữ đó, nàng có biết hôm nay ta đã sợ hãi nhường nào không?”
“Lục đại nhân nhà chúng ta mà cũng biết sợ hãi cơ à, tôi thấy anh đứng đó một ánh mắt cũng chẳng thèm dành cho tôi nữa cơ mà, tôi còn tưởng anh chẳng thèm quan tâm đến tôi và t.h.a.i nhi trong bụng chứ.”