“Cố Cảnh Ngôn nghe câu nói này thế nào cũng thấy không lọt tai.”

“Cảnh Ngôn ca ca, có phải như vậy không?

Huynh đã từng yêu muội chưa?”

Câu hỏi cuối cùng này chính là vấn đề mà nguyên chủ đã suy nghĩ vô số lần trong những ngày cuối đời ở kiếp trước, nàng chỉ muốn giúp nguyên chủ hỏi ra mà thôi.

Lúc này Lục Ngạn nâng cánh tay nhỏ của Hứa Tri Ý lên cao hơn một chút.

“Cảnh Ngôn, sao huynh lại ở sâu trong này vậy, đệ tìm huynh mãi mới thấy.”

Một nữ t.ử có gương mặt xinh đẹp rạng ngời chạy tới ôm lấy cánh tay của Cố Cảnh Ngôn.

Cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, nhìn sang ba người kia rồi lại buông tay ra.

“Ngại quá, ta chỉ là nhất thời vui mừng, vất vả lắm mới tìm thấy huynh nên không để ý huynh còn có bạn bè ở đây.”

Nói xong liền thẹn thùng cúi đầu xuống.

Lúc này Lục Ngạn mới lên tiếng:

“Đây là?”

Đầu óc Cố Cảnh Ngôn vẫn chưa kịp phản ứng, tại sao Vãn Thu lại tới đây?

“Sao nàng lại tới đây?”

“Chẳng phải hôm nay huynh hẹn ta đi ngắm mai sao?”

Vãn Thu mở đôi mắt nai con ngây thơ nhìn Cố Cảnh Ngôn.

Hứa Tri Ý không ngờ lại có niềm vui bất ngờ như vậy, nàng đỡ bụng lùi lại phía sau một chút.

Nhường lại sân khấu, nói với Hạ Tú Nhi:

“Chẳng phải Cố Cảnh Ngôn yêu cô nhất sao, sao lại tìm thêm một ả ngoại thất nữa?

Hay là thiếp?”

Hạ Tú Nhi nhìn mái tóc của Vãn Thu, đúng rồi, đúng rồi, chính là mái tóc này.

Cố Cảnh Ngôn sau đó chiến tranh lạnh với nàng ta, nàng ta còn chưa kịp điều tra nữ t.ử đó là ai, chỉ mải mê lấy lòng Cố Cảnh Ngôn thôi, không ngờ đối phương lại dám đến đây diễu võ dương oai với mình.

Lần này không đ.á.n.h cho con tiện nhân này khóc cha gọi mẹ thì nàng ta không phải là mình nữa.

Nàng ta lao lên định túm tóc con tiện nhân kia xuống để xem nàng ta còn dám quyến rũ đàn ông nữa không.

Vãn Thu ngay lập tức nép vào lòng Cố Cảnh Ngôn, bàn tay nhỏ cũng nắm c.h.ặ.t lấy đai lưng của hắn.

“Cảnh Ngôn, ta đã hỏi qua bà chủ của chúng ta rồi, bà ấy nói nhà huynh không có chính thê mà, cô ta tức giận như vậy rốt cuộc là ai thế?”

Hứa Tri Ý bên cạnh thấy không khí chưa đủ nồng nặc nên bồi thêm một câu:

“Cô ta là ngoại thất của Cố Cảnh Ngôn.”

Vãn Thu lập tức hiểu ra, nhưng lại thấy rất thắc mắc, hóa ra ngoại thất mà cũng có thể kiêu ngạo như vậy sao.

Hạ Tú Nhi nghe thấy hai chữ ngoại thất thì càng điên cuồng hơn, móng tay định cào Vãn Thu, Vãn Thu được Cố Cảnh Ngôn bảo vệ trong lòng.

Cố Cảnh Ngôn liền bị cào cho hai vết m-áu.

Vãn Thu hét lên:

“Cảnh Ngôn, mặt huynh chảy m-áu rồi kìa.”

Cố Cảnh Ngôn sờ một cái, tay chạm phải dòng m-áu ấm nóng, nhìn vệt m-áu trong lòng bàn tay.

Sắc mặt Cố Cảnh Ngôn tối sầm lại, nắm lấy tay nàng ta, lớn tiếng quát:

“Đã đủ chưa hả?”

Hạ Tú Nhi cũng khựng lại, nàng ta không cố ý.

Vãn Thu nhỏ giọng nói một câu:

“Cảnh Ngôn nói sẽ nạp ta làm thiếp, ta và cô đều là chị em, sao cô lại phải tức giận như vậy chứ?”

Hạ Tú Nhi nghe câu này càng lộn tiết hơn, từ bao giờ mà một kỹ nữ cũng dám xưng chị gọi em với nàng ta vậy?

Nàng ta hoàn toàn suy sụp, không thèm để ý đến sự ngăn cản của Cố Cảnh Ngôn nữa mà lại xông vào xé xác Vãn Thu.

Cố Cảnh Ngôn cũng sợ làm nàng ta động t.h.a.i nên không dám dùng sức ngăn cản, thế là bị nàng ta lách qua lao về phía Vãn Thu.

Hạ Tú Nhi vừa đi túm tóc Vãn Thu vừa c.h.ử.i bới:

“Mày cũng xứng sao?

Đồ hạ tiện.”

Vãn Thu cũng nổi cáu, người này vừa mở miệng đã là lời nhục mạ, nàng là thanh kỹ, bán nghệ không bán thân.

Hai người lao vào đ.á.n.h nhau.

Đột nhiên phía sau lại truyền đến một giọng nói:

“Gia, mọi người đang làm gì vậy ạ?”

Cố Cảnh Ngôn nghe thấy giọng nói này, huyệt thái dương giật giật, hôm nay ra cửa không xem ngày hay sao.

Sao tất cả đều tụ lại một chỗ thế này.

Mai Nhi đã thướt tha đi đến bên cạnh Cố Cảnh Ngôn.

Lục Ngạn lại hỏi:

“Vị này là?”

“Nô gia là thông phòng mới nhận của gia.”

Mai Nhi nhìn sắc mặt Cố Cảnh Ngôn không tốt, tâm lý chủ động nói, lại đưa tay kéo lấy cánh tay Cố Cảnh Ngôn.

Cố Cảnh Ngôn ngay lập tức nhìn về phía Hứa Tri Ý.

Hắn sợ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt đối phương, lại cũng muốn nhìn thấy nàng vì mình mà đau lòng, như vậy chứng minh trong lòng nàng vẫn còn có hắn.

Tiếc là trong mắt nàng chẳng còn gợn sóng nào nữa, chỉ còn lại đôi mắt đỏ hoe vì vừa khóc xong, giữa trời tuyết mùa đông này càng lộ vẻ mong manh.

Hắn rất sợ nàng sẽ vì đau lòng mà ngã quỵ, may mà bên cạnh vẫn còn có người đỡ lấy.

Lục Ngạn nhìn Cố Cảnh Ngôn cứ nhìn chằm chằm Hứa Tri Ý thì thấy chướng mắt, bên cạnh có ba người phụ nữ còn chưa đủ cho hắn hưởng thụ sao?

Hắn tiến lên một bước chắn ngang tầm mắt của Cố Cảnh Ngôn.

Hứa Tri Ý không hài lòng chút nào, người này sao lại phá đám người ta xem kịch hay thế chứ.

Hạ Tú Nhi không thể tin nổi nhìn Cố Cảnh Ngôn, nàng ta không ngờ chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi mà hắn đã nạp thêm hai người chị em cho nàng ta.

Bây giờ mình bị đ.á.n.h mà hắn còn không thèm lại giúp một tay, lại còn nhìn chằm chằm vợ cũ nữa chứ.

Nàng ta cảm thấy hai câu nói về chân ái lúc nãy giống như một cái tát trời giáng vào mặt mình vậy.

Tay nàng ta nới lỏng ra, thế là bị Vãn Thu chiếm ưu thế.

Vãn Thu nhìn cái bụng của nàng ta nên cũng không dám thực sự dùng sức, chỉ giáng một cái tát vào miệng nàng ta:

“Cái tát này tặng cô, lần sau trước khi nói chuyện thì nhớ rửa mồm cho sạch, không thì thối ch-ết người ta.”

Hạ Tú Nhi đôi mắt đỏ ngầu, không ngờ mình lại thật sự bị ăn tát, định đ.á.n.h trả nhưng không ngờ dưới chân trơn trượt, ngã nhào xuống đất.

Cố Cảnh Ngôn thu hồi tầm mắt khỏi Hứa Tri Ý, vội vàng cúi xuống ôm lấy Hạ Tú Nhi.

Hạ Tú Nhi nằm dưới đất kêu gào t.h.ả.m thiết, không ngừng ôm lấy bụng mình, miệng cũng liên tục kêu đau.

Gương mặt Hứa Tri Ý vẫn bình thản vô cùng.

Hạ Tú Nhi bây giờ trông rất t.h.ả.m, làm ngoại thất cho người ta, đứa trẻ trong bụng cũng chưa chắc giữ được.

Nhưng tất cả đều là do nàng ta tự lựa chọn, có t.h.ả.m đến mấy thì có t.h.ả.m bằng việc kiếp trước Hứa Tri Ý ngay cả ăn cái gì cũng phải nhìn sắc mặt người khác không?

Màn kịch này nàng đã không còn muốn xem tiếp nữa rồi.

Phía dưới thân Hạ Tú Nhi đã chảy ra một vũng m-áu lớn, thấm đỏ cả lớp tuyết dưới chân.

Lục Ngạn định dùng tay bịt mắt Hứa Tri Ý lại, không muốn nàng nhìn thấy cảnh tượng đẫm m-áu như vậy, nhưng lại thấy ở bên ngoài như vậy không tiện.

Hắn trực tiếp đứng chắn trước mặt nàng, che khuất tầm mắt của nàng.

Chương 28 - Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia