“Hay là gọi ngài là tướng công nhé?”
Vẻ mặt Lục Ngạn vẫn không đổi, chỉ có khóe miệng hơi nhếch lên đã tố cáo suy nghĩ của hắn.
Giống như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng, làm dậy lên từng vòng sóng lăn tăn.
Khiến trái tim hắn ngứa ngáy không thôi.
Hắn còn muốn nghe thêm vài lần nữa, tốt nhất là vào lúc vui vẻ nhất ấy.
“Ta nghe chưa rõ, nàng gọi lại thêm vài lần nữa xem có hay không nào.”
Hứa Tri Ý lại quấn lấy hắn gọi thêm vài tiếng:
“Tướng công, tướng công, Ngạn lang.”
Nghe mà sướng rơn cả người.
Để không cho nàng thấy nụ cười của mình, hắn liền bịt mắt nàng lại rồi hôn xuống.
Hắn vốn dĩ chỉ có một mình cô đơn, chỉ nghĩ đến một ngày sẽ lật đổ vương triều này.
Ai ngờ lại gặp được nàng, cứ thế liều mạng xông vào, ra sức trêu chọc hắn.
Hắn cúi đầu áp lên làn môi đỏ mọng mà hắn thường ao ước trong mơ.
Hai bờ môi chạm nhau, dường như mọi thứ xung quanh đều không còn tồn tại nữa, chỉ còn lại hai người họ.
Môi của nàng.
Thật mềm mại và ngọt ngào, như thể cứ muốn hôn mãi không chịu buông.
Lực đạo cũng ngày càng lớn, nàng cảm thấy môi mình sắp sưng lên đến nơi rồi.
Hứa Tri Ý lén lút mở mắt ra, phát hiện đôi mắt hắn không còn vẻ lạnh nhạt như thường lệ mà mang theo một sự hung dữ, một tia tàn bạo, sâu thẳm trong mắt cuồn cuộn một màu đỏ rực.
Nàng có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang thúc vào mình.
Lục Ngạn thấy nàng mở mắt liền lại bịt mắt nàng lại.
Nhưng miệng lại không hôn nữa, hắn không thể mất khống chế được.
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, thở dốc bên tai nàng.
“Đừng vội, đợi nàng sinh xong, tất cả đều trao cho nàng.”
Hứa Tri Ý:
“...”
Ta cảm ơn ngài nhé, bây giờ là ai đang vội cơ chứ.
Nhưng cảm nhận được cánh tay nóng bỏng của đối phương, nàng cũng không lên tiếng kích thích hắn.
Vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh.
Lục Ngạn đổi tư thế khác ôm lấy nàng.
Để không đè vào bụng nàng.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng giờ đã nhuốm đầy sắc hồng do mình gây ra.
Đuôi mắt cũng đỏ ửng, đôi mắt đong đầy một vũng nước xuân, như một đóa hoa kiều diễm hoàn toàn nở rộ, để lộ ra vẻ đẹp vốn có của nó.
Đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, và lúc này mùi hương riêng biệt của nàng cũng ngày càng nồng nàn.
Hắn bây giờ dám chắc lão hoàng đế chắc chắn chưa từng thấy bộ dạng này của nàng, nếu không thì sớm đã trở thành họa quốc yêu cơ rồi.
Nàng làm sao có thể đẹp đến thấu tận tâm can hắn như thế này.
Hứa Tri Ý bị ánh mắt hắn nhìn đến mức thực sự cảm thấy mình sắp bị nuốt chửng đến nơi, lỡ như từ đó hắn không xong thì phải làm sao.
Nàng run giọng nói:
“Thực ra bây giờ ta đã qua ba tháng đầu rồi...”
“Không được, những chuyện khác ta đều có thể chiều nàng, nhưng chuyện này thì không được.”
Hứa Tri Ý:
“...”
Cứ như thể mình là người ham muốn chuyện đó vậy, thôi bỏ đi, để hắn tự mình giải quyết.
Quả nhiên không lâu sau, Lục Ngạn liền từ biệt nàng rồi rời đi.
Vất vả lắm mới nằm xuống được, cuối cùng nàng cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, thái y đã đến thỉnh mạch bình an.
Hôm nay khi gặp Lục đại nhân, ông đã được Lục đại nhân nhắc nhở một câu, có phải bình thường Hứa phi ăn nhiều quá nên bụng to hơn người thường hay không.
Thái y hiểu ngay Lục đại nhân đang sợ sau này khó sinh.
Ông cũng sợ chứ, đến lúc không sinh được thì cái đầu rơi xuống không chỉ có một mình ông đâu.
Thực ra ông cũng lờ mờ nhận ra cái mạch tượng này không giống mạch tượng bình thường.
Nhưng ông không dám nói, ông sợ vạn nhất hoàng đế thất vọng rồi quay sang trách tội ông thì biết làm thế nào.
Khi bụng Hứa phi ngày một to lên, mạch tượng cũng ngày một rõ ràng.
Ông không dám tự mình quyết định.
Lần này tới, ông dắt theo người bạn thân là Cố thái y cũng có nhiều năm kinh nghiệm.
Hai người thay phiên nhau bắt mạch một hồi, rồi trao đổi ánh mắt với nhau.
Họ quyết định báo cáo tin tức này cho hoàng đế.
Đối với vị hoàng đế đang thiếu thốn con cái hiện nay mà nói, đây chắc chắn là một tin vui kinh thiên động địa.
Chỉ là họ cần phải suy nghĩ xem nên bẩm báo với hoàng đế như thế nào.
Hứa Tri Ý thong thả nhấp một ngụm trà:
“Thái y, cái bụng này của ta có vấn đề gì sao, sao hai người lại im lặng không nói gì vậy?”
Hứa Tri Ý không ngờ tốc độ của Lục Ngạn lại nhanh như vậy, tối qua vừa nói với nàng xong mà sáng sớm nay đã thông báo cho Vương thái y rồi.
Vương thái y nghe vậy sợ Hứa phi nghĩ nhiều, vội vàng trả lời:
“Bẩm nương nương, thân thể người rất khỏe mạnh, long t.ử trong bụng cũng hoàn toàn bình an, người không cần lo lắng.
Chỉ là thần và Cố thái y cảm thấy hình như người đang mang song t.h.a.i ạ, xin để thần bẩm báo hoàng thượng sau, rồi mời thêm vài vị thái y nữa đến chẩn đoán cho người.”
Thái độ của Vương thái y đối với Hứa phi đã trở nên cung kính hơn hẳn, nếu là song t.h.a.i thì xác suất có con trai trong bụng lại tăng thêm một chút.
Đây quả thực là đại hỷ sự.
Vương thái y và Cố thái y bàn bạc xem ai sẽ là người đi bẩm báo hoàng thượng, cuối cùng quyết định cùng đi.
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Hai ông già đã ngoài ngũ tuần cứ thế hùng dũng oai phong đi tìm hoàng đế.
Hôm nay tuyết đã bắt đầu tan nhưng họ chẳng cảm thấy một chút lạnh lẽo nào, trong lòng tràn đầy lửa nóng.
Hoàng đế đang ở điện Cần Chính phê duyệt tấu chương, nghe tin Vương thái y và Cố thái y tới, còn tưởng Hứa phi có chuyện gì nên vội vàng sai người mời họ vào.
Hai người vừa thấy hoàng đế liền đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh nói:
“Bệ hạ, Hứa phi nương nương dường như đang mang song thai, xin hoàng thượng phái thêm vài vị thái y nữa cùng tới chẩn mạch.”
Tin tốt này bất ngờ làm hoàng đế ngây người ra, cây b-út lông trong tay vạch một đường dài trên tấu chương.
Kể từ khi Hứa phi mang thai, ông hầu như không mấy khi tới thăm.
Lần trước tới Toái Ngọc Hiên còn bị mẫu hậu mắng cho một trận.
Rồi sau đó là nửa đêm giật mình tỉnh giấc.
Thật không ngờ nàng lại mang đến cho ông một bất ngờ lớn lao như vậy.
Chắc chắn là do lần trước đi chùa cầu xin mà có, nếu không làm sao có thể ngày hôm sau đã nhận được tin vui này chứ.
Hai vị thái y đã nói vậy thì chắc chắn là có rồi, còn vế sau bảo mời thêm vài thái y nữa chẳng qua là lời thoái thác của mấy lão hủ lậu đó thôi, nhưng có chuyện vui thì đương nhiên ông sẽ không tính toán nhiều như vậy.