"Thanh Thanh, cuối cùng em cũng là của anh rồi."
Cố Thanh Thanh được Lâm Dật Trì ôm vào lòng, dáng vẻ vẫn còn chút mờ mịt. Cảm nhận được sự thâm tình của Lâm Dật Trì, cô ta vùi đầu xuống, có chút ngượng ngùng.
Mặc dù tiến triển quá nhanh, lần đầu tiên của cô ta lại diễn ra ở trong xe, đây là chuyện mà trước kia cô ta tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Nhưng nhìn khuôn mặt thâm tình của Lâm Dật Trì, cô ta dường như có thể cảm nhận được sự vui sướng của hắn, tình không tự kìm hãm được, vội vã không chờ nổi.
Nếu hai người đã yêu nhau, làm chuyện như vậy chẳng phải rất bình thường sao, còn về việc làm ở đâu, thì có quan hệ gì chứ?
"Dật Trì, anh rất thích em sao?" Cố Thanh Thanh vẫn cẩn thận từng li từng tí hỏi, lúc này cả thể xác lẫn tinh thần của cô ta đều thuộc về người đàn ông này rồi.
Bất kể gia thế thân phận của đối phương ra sao, người đàn ông này chỉ có thể là của cô ta. Cô ta mím c.h.ặ.t môi, cô ta vẫn cần một câu trả lời kiên định.
"Thanh Thanh, anh không thích em."
Trong lòng Cố Thanh Thanh chấn động, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Nhìn mà Lâm Dật Trì thấy đau lòng một trận, Thanh Thanh của hắn, đơn thuần và tốt đẹp biết bao.
Hắn vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy người, c.ắ.n nhẹ lên tai cô ta, giọng nói khàn khàn,"Anh yêu em."
Cố Thanh Thanh lập tức rơi lệ, nở nụ cười vui sướng, nhưng vẫn nhịn không được nắm tay thành quyền đ.á.n.h nhẹ lên người đàn ông trước mặt,"Anh làm em sợ c.h.ế.t khiếp."
"Sao anh lại xấu xa như vậy!"
"Bảo bối, anh còn có thể xấu xa hơn nữa cơ."
Bên trong xe là một mảnh hài hòa!
"Chậc chậc chậc!"
Hệ thống: Nó lựa chọn im lặng.
"Không hổ là nam chính, đã lần thứ năm rồi nhỉ?"
"Không, phải nói là không hổ là nữ chính, tôi hơi tò mò, cấu tạo cơ thể của bọn họ có phải khác với người bình thường không?" Đường Quả vô cùng tò mò nhìn chằm chằm vào video, phát ra từng trận cảm thán,"Đáng tiếc, tuổi thọ của nguyên chủ không dài, không sống nổi đến lúc bọn họ c.h.ế.t, nếu không tôi thực sự rất có hứng thú giải phẫu t.h.i t.h.ể của bọn họ để nghiên cứu một chút."
Hệ thống: Thực ra chỉnh c.h.ế.t nam nữ chính là có thể giải phẫu rồi, nhưng nó sẽ không nói ra đâu. Không đúng, chỉnh c.h.ế.t rồi thì thế giới này cũng sụp đổ, Ký chủ nhà nó lại phải đi đến thế giới tiếp theo mất.
"Đáng tiếc năm xưa học được một thân bản lĩnh pháp y, còn chưa kịp phát huy ánh sáng đã c.h.ế.t ngắc rồi."
Nghe Ký chủ nhà mình cảm thán, toàn thân Hệ thống run rẩy.
Bây giờ nó vô cùng may mắn vì lúc đó Ký chủ đã c.h.ế.t ngắc, nếu không mỗi ngày mở mắt ra nó sẽ phải nhìn thấy từng t.h.i t.h.ể thê t.h.ả.m, bị d.a.o mổ của Ký chủ nhà nó lóc thịt tách xương.
...
"Tiệc rượu sao?"
Đường Quả nhấc mí mắt lên, tò mò hỏi,"Là tiệc rượu gì vậy?"
"Tiệc sinh nhật của Lâm Đông Thụ." Đường Lập Thành vừa xem báo vừa trả lời tiểu công chúa nhà mình,"Nếu Quả Quả không thích thì không cần đi đâu."
Mặc dù trên thiệp mời có chỉ đích danh mời Đường Quả.
Nhưng Quả Quả là tiểu công chúa của ông, đương nhiên là muốn đi thì đi, không muốn đi thì thôi.
"Đúng vậy, bố con nói đúng đấy, tiệc rượu ồn ào náo nhiệt, những người đó lại phiền phức, mẹ tán thành việc Quả Quả không đi." Đổng Mai vội vàng nói, bà chưa bao giờ yêu cầu Quả Quả nhà mình phải đi kết giao với những người trong giới đó.
Không phải bà cảm thấy con gái nhà mình không ứng phó nổi, mà là xót xa cho con gái.
Quả Quả nhà bà thông minh như vậy, chỉ cần con bé muốn làm, có chuyện gì mà không làm được? Bọn họ chỉ lo lắng, lo lắng cái xác suất nhỏ nhoi kia sẽ xảy ra.
"Bố, mẹ, lần này con muốn đi thì làm sao bây giờ?"
Đường Lập Thành và Đổng Mai đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn nhau một cái, họa phong trong nháy mắt thay đổi.
"Thực ra tiệc rượu cũng khá vui."
"Quả Quả muốn đi thì cứ đi đi."
Đường Quả:"..."
Thảo nào Đường Quả lại thích Đường Tranh đến vậy, khi biết bố mẹ mình xảy ra chuyện, dù có phải liều mạng cũng muốn đi g.i.ế.c Lâm Dật Trì.
Bởi vì, vợ chồng Đường Lập Thành, thực sự rất yêu thương cô.