Đại sảnh tĩnh mịch, Đường Quả nhận lấy hộp ngọc, mím môi cười khẽ, đáp một câu,"Được."
Dạ Chu nhìn thấy nụ cười diễm lệ của nàng, ngẩn người một chút. Biểu muội quả nhiên giống như lúc nhỏ, vẫn xinh đẹp như vậy.
Nhớ tới những lời khốn nạn từng nói trước kia, hắn vội vàng quay đầu đi, những trò đùa đó hắn không dám mở miệng nữa, sợ nàng lại hiểu lầm.
Lại nhìn mọi người dường như bị thủ b.út của hắn chấn nhiếp, lại nhịn không được đắc ý, mi mục phi dương.
"Vài ngày nữa, Bình thành có một trận Luyện d.ư.ợ.c đại hội, Hoan nhi có muốn tham gia không?"
"Phần thưởng cho người đứng đầu Luyện d.ư.ợ.c đại hội là một cái cực phẩm luyện đan lô."
Lời của Dạ Diễm, rốt cuộc cũng giải vây cho sự xấu hổ của cục diện.
Đường Hoan nghe vậy, mắt sáng lên, ả nhớ cái luyện đan lô này, kiếp trước là bị Đường Quả đoạt được. Tất cả mọi người đều tưởng chỉ là một cái cực phẩm luyện đan lô, lại không biết đây là đồ lưu truyền từ thượng cổ, là thần khí.
Có thể nói, kiếp trước Đường Quả lấy luyện d.ư.ợ.c dương danh, tác dụng của cái đan lô này không hề nhỏ.
Ả có không gian luyện d.ư.ợ.c, muốn đan d.ư.ợ.c gì mà không có? Nhưng kiếp trước Đường Quả tạo thành bóng ma cho ả thực sự quá lớn, ả cũng muốn giống như Đường Quả kiếp trước, trước mặt thế nhân, nhẹ nhàng thao túng luyện đan lô, luyện chế ra đan d.ư.ợ.c khiến người ta hâm mộ.
Chỉ là, thiên phú luyện d.ư.ợ.c của ả không tốt, may mà có không gian luyện d.ư.ợ.c phụ trợ, đến lúc đó giành chiến thắng, tuyệt đối nhẹ nhàng dễ dàng.
Cái luyện đan lô là thần khí này, cũng là cơ duyên của Đường Quả, ả nhất định phải lấy.
Đồ tốt, kẻ có năng lực thì cưỡng đoạt, không phải sao?
"Ta đương nhiên muốn tham gia, cũng muốn cùng các d.ư.ợ.c sư khác giao lưu tâm đắc luyện d.ư.ợ.c một chút, nhắm mắt làm liều dễ đi vào ngõ cụt."
Nghe thấy lời này, những người có mặt, ngoại trừ Dạ Chu và Đường Quả, đều đồng tình gật đầu.
"Nhị muội thì sao? Có đi không? Ngươi luôn rất có thiên phú về mặt luyện d.ư.ợ.c, những dịp như thế này, ngươi chắc sẽ không vắng mặt chứ?"
Trong mắt Đường Hoan tản ra chiến ý nồng đậm, đ.á.n.h bại kẻ thù, thì phải đả kích vào sở trường của đối phương mới càng thêm chí mạng.
Nếu là trước kia nguyên chủ nhất định sẽ buông lời tàn nhẫn, bảo ả đừng đắc ý, Luyện d.ư.ợ.c đại hội gặp vân vân.
Lúc này Đường Quả chỉ nâng mắt lên, nói,"Đương nhiên phải đi, Luyện d.ư.ợ.c đại hội này, ta rất có hứng thú."
"Vừa hay, trong tay đang thiếu một cái luyện đan lô, nếu phẩm chất không tồi, lấy về dùng tạm cũng được."
Lời nói thật kiêu ngạo!
Trong lòng Đường Hoan không thoải mái rồi, nói cứ như cái luyện đan lô này chính là của đối phương vậy. Ả lại cười thầm, quá kiêu ngạo đắc ý, đến lúc đó chỉ có vả mặt đau thôi.
"Nhị muội thiên phú luyện d.ư.ợ.c luôn rất tốt, nhổ cờ đầu cũng không có gì lạ."
"Đại tỷ nói sai rồi, phải biết vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thiên phú tốt, không có nghĩa là có thể giành được hạng nhất." Nói đến đây, Đường Quả chuyển hướng câu chuyện,"Bất quá, Luyện d.ư.ợ.c đại hội lần này, hạng nhất chắc chắn là của ta."
Đường Hoan cạn lời cực kỳ, Đường Hạo Huy cũng nhìn không nổi, sao lại có một đứa con gái không biết trời cao đất dày như vậy, thật là mất mặt.
Dạ Diễm trong lòng càng nhận định, đây chính là một đại tiểu thư bao cỏ nhỉ? Sao lại kiêu ngạo như vậy, uổng công Hoan nhi nể mặt đối phương, lại còn thực sự được đằng chân lân đằng đầu.
"Biểu muội, ta tin muội, muội nhất định là hạng nhất."
Giọng nói bất thình lình vang lên của Dạ Chu, làm cho đại sảnh nổi lên từng trận gió vù vù. Đuôi mày Đường Quả lộ ra ý cười, đối diện với ánh mắt của Dạ Chu, ừ một tiếng.
Dạ Chu biết mình làm đúng rồi, trong lòng càng thêm vui vẻ.
"Biểu ca luôn ủng hộ muội."
Ánh mắt Dạ Chu lóe lên, như ánh sao b.ắ.n ra bốn phía, ch.ói lọi vô cùng,"Biểu muội là ưu tú nhất, cái luyện đan lô kia miễn cưỡng xứng với muội."
Khóe miệng Đường Hoan giật giật, cái loại người gì đây, không sợ đến lúc đó mặt đau sao?
"Biểu ca ánh mắt rất tốt."
Mọi người:"..."