Trong suốt kỳ nghỉ, ngày nào Đường Quả cũng nhắn tin gọi điện cho Ngụy Việt. Dần dần biến thành Ngụy Việt đúng giờ nhắn tin, gọi điện cho Đường Quả. Một ngày không có tin tức của cô, anh liền cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Ba ngày không gặp cô, anh liền nhịn không được chạy đến nhà họ Đường, chỉ cần đứng dưới lầu nhìn một cái anh cũng thấy an tâm.
Ngụy Việt cho rằng, bệnh của anh ngày càng nặng rồi. Nhưng một ngày không gặp Đường Quả liền như cách ba thu là cái bệnh quái quỷ gì vậy?
"Lão đại? Sao lại tâm sự nặng nề thế, cãi nhau với chị dâu à?"
"Không... không phải." Ngụy Việt mím môi, họ đang tốt đẹp lắm, sao có thể cãi nhau. Hơn nữa nếu thực sự cãi nhau, anh sẽ đi tính toán với một cô gái nhỏ sao?
Huống hồ, anh cũng không nỡ hung dữ... không nỡ... Anh khựng lại, hóa ra anh căn bản không nỡ hung dữ với cô a.
Thấy Ngụy Việt nhíu mày đến mức sắp kẹp c.h.ế.t muỗi, đám đàn em bên dưới đều có chút sốt ruột.
"Lẽ nào là Mã Mậu chọc giận lão đại?"
Trong suốt kỳ nghỉ, lão đại của họ cũng không biết có phải uống nhầm t.h.u.ố.c điên hay không, không có việc gì cũng đi tìm Mã Mậu gây rắc rối. Bây giờ Mã Mậu nhìn thấy lão đại của họ đều phải trốn tránh mà đi.
Họ cũng hiểu ra, trước đây lão đại không lấy bản lĩnh thật ra, bây giờ lấy bản lĩnh thật ra, lần nào Mã Mậu cũng bị đ.á.n.h cho tè ra quần.
Đám lưu manh của Nhất Trung và Nhị Trung cũng đều biết chuyện Đường Hoa Khôi của Nhất Trung và trùm trường Ngụy Việt đang hẹn hò. Mặc dù Đường Hoa Khôi bị người ta tạt axit, hủy hoại nửa khuôn mặt, nhưng cách gọi của mọi người đối với cô vẫn là Đường Hoa Khôi, chưa từng nghĩ đến việc thay đổi.
Chưa từng nhìn thấy Đường Hoa Khôi sau khi bị hủy dung, có thể sẽ nghi ngờ cách gọi này. Nhưng một khi đã nhìn thấy cô, sẽ biết dáng vẻ rực rỡ ch.ói lóa của cô, thực sự không tìm ra người thứ hai.
Nhìn nụ cười của cô, bạn hoàn toàn sẽ bỏ qua vết sẹo trên mặt cô. Cho dù có chú ý tới, suy nghĩ đầu tiên không phải là xấu xí, mà là đau lòng. Một người hoàn mỹ như vậy, lại có kẻ nhẫn tâm nỡ làm tổn thương cô.
Nhà họ Mã đè ép tin tức đó rất c.h.ặ.t, nhưng vẫn có không ít người biết là do gã làm.
Sau này Mã Mậu cũng hiểu ra, tại sao lại bị Ngụy Việt đ.á.n.h. Là vì người tên Đường Quả ở Nhất Trung, bị gã không cẩn thận tạt axit.
Có trách thì trách đối phương lớn lên quá giống Kỷ Tiểu Tư, gã cũng là nhất thời bị choáng váng đầu óc. Vì chuyện này, gã cũng bị người nhà mắng cho một trận. Cũng may nhà họ Đường không dám trêu chọc nhà họ Mã, chuyện này cứ thế mà cho qua.
Nhưng thường xuyên bị Ngụy Việt đ.á.n.h, Mã Mậu vẫn có chút phẫn nộ.
Còn về Kỷ Tiểu Tư, vẫn luôn trốn tránh gã. Nghĩ đến cô ta gã liền tức giận, lại sợ phẫn nộ lên sẽ làm ra chuyện như trước, nên tạm thời chưa đi tìm Kỷ Tiểu Tư.
Đây không phải là khai giảng rồi sao, gã muốn đi gặp cái người gọi là Đường Hoa Khôi kia một chút. Xem đối phương là nhân vật thế nào, lại khiến thằng nhóc Ngụy Việt kia cũng hướng về cô, hai người còn hẹn hò.
Mã Mậu bảo đàn em của mình chú ý đến Ngụy Việt, biết được hôm nay Ngụy Việt không có ở trường, đây đúng là cơ hội hiếm có.
Vào lúc tan học buổi trưa, gã lẻn vào Nhất Trung, chặn Đường Quả đang đi đến nhà ăn lại.
Quá dễ nhận ra, dù sao bị tạt axit hủy dung mà vẫn có thể tiếp tục đi học, cả Nhất Trung chỉ có một mình Đường Quả.
Mã Mậu đứng bên ngoài nhà ăn, ngẩng đầu lên từ xa đã chú ý tới Đường Quả đang đi tới.
Trên mặt nữ sinh nở nụ cười ôn hòa sạch sẽ, buộc tóc đuôi ngựa, mặc một bộ đồng phục học sinh thanh thoát, vạt váy đồng phục đung đưa theo từng bước đi của cô. Nhìn thoáng qua, chỉ thấy phong thái của cô, hoàn toàn bỏ qua vết sẹo trên mặt cô.
Mã Mậu nhìn nữ sinh đang đi tới, không hiểu sao tim lại đập thịch một cái.
Đặc biệt là khuôn mặt không thể quen thuộc hơn kia, gã nhìn mà có chút không dời mắt ra được. Mãi cho đến khi Đường Quả đi đến trước mặt gã, sự lý lẽ hùng hồn lúc trước của gã dường như đã biến mất.