Ban đêm, Hiên Viên Diệt đến.

Hôm nay trời mưa, hắn biết ngay là đầu gối nàng sẽ đau.

Đặt chân nàng lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng, dùng thêm chút nội lực, quả nhiên nhìn thấy biểu cảm thư thái của nàng.

“Ban ngày sao chàng không xoa bóp giúp thiếp, xoa sớm một chút thì đã không đau thế này rồi.”

Hiên Viên Diệt bật cười, hắn cũng muốn đến chứ, nhưng hắn mà xuất hiện ban ngày, thân phận chẳng phải sẽ bại lộ sao?

“Ban ngày đông người.”

Đường Quả trong lòng buồn cười, ngoài mặt vẫn giữ dáng vẻ tủi thân, “Hôm nay không chuẩn bị đồ ăn, Hoàng thượng, ngài không để bụng chứ?”

Hắn véo véo má nàng, ôm trọn nàng vào lòng, “Đau thành thế này rồi, ta sao nỡ để nàng đi chuẩn bị đồ ăn chứ?”

Mai Lan đang bưng nước t.h.u.ố.c đi vào, giật mình kinh hãi, chằm chằm nhìn Hiên Viên Diệt, sợ bị nhìn ra điều gì, lại vội vàng cúi gầm mặt xuống, sự khiếp sợ nơi đáy mắt không hề giảm bớt chút nào.

Nếu không phải nàng ta bưng chậu nước rất vững, chắc chắn đã đ.á.n.h rơi xuống đất rồi.

Nàng ta bưng chậu, cẩn thận đặt sang một bên, vẫn luôn cúi gầm mặt, không dám ngẩng đầu lên. Nàng ta e rằng đã biết được một bí mật tày trời, Hoàng thượng ban ngày và Hoàng thượng ban đêm không phải là cùng một người.

Đúng rồi, đúng rồi, cách xưng hô của Quý phi nương nương nhà nàng ta đối với hai người, chưa bao giờ giống nhau.

Đối với người ban ngày thì gọi là A Mặc, tự xưng là ta.

Đối với người ban đêm này, chỉ xưng hô là Hoàng thượng, tự xưng là thiếp.

Sự khác biệt trong đó là gì?

Vậy thì, Hoàng thượng nào mới là thật?

Quý phi nương nương nhất định biết, trong chuyện này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì.

Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không dám hé răng, ở trong cái hoàng cung này, biết càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh, đừng thấy trong cung một mảnh thái bình.

Tuy nhiên, chút tâm tư đó của Mai Lan, cùng với biểu cảm vừa rồi, đều thu hết vào đáy mắt hai người bên giường.

Hiên Viên Diệt đang suy nghĩ, có nên g.i.ế.c người diệt khẩu, tìm một người khác đến thay thế hay không.

“Vẫn là Mai Lan chu đáo, từ nhỏ đã hầu hạ thiếp, biết thiếp cứ đến ngày mưa dầm là đau đầu gối, đã sớm chuẩn bị sẵn nước t.h.u.ố.c.” Một câu nói bâng quơ của Đường Quả, đã dập tắt ý định g.i.ế.c người diệt khẩu của Hiên Viên Diệt.

Thôi bỏ đi, tìm người canh chừng Mai Lan, tránh để nàng ta ăn nói lung tung.

“Hoàng thượng, thiếp luôn cảm thấy ngài ban ngày và ban đêm có chút không giống nhau.”

Mai Lan cúi gầm mặt đứng một bên làm cọc gỗ, trong lòng căng thẳng, nương nương rõ ràng cái gì cũng biết, tại sao còn phải hỏi?

Nếu Hoàng thượng ban ngày là thật, vậy thì... nàng ta đã không dám tưởng tượng, Hoàng thượng rốt cuộc tàn nhẫn đến mức nào, mới đối xử với nương nương như vậy.

“Quả Nhi cứ coi như, trẫm ban ngày là bị chập mạch đi,” Hiên Viên Diệt ôm người thương, thấp giọng nói, “Trẫm ban ngày đó, có làm ra chuyện gì không tốt, nhất định không phải là ý muốn của ta, Quả Nhi nhất định phải phân biệt cho rõ.”

Đường Quả ngẩng đầu lên, đôi mắt có chút mờ mịt, đột nhiên mỉm cười với hắn, “Nói như vậy, Hoàng thượng đối với thiếp là thật lòng, là thật lòng sủng ái thiếp sao?”

“Đương nhiên.” Vì nàng, hắn đều biến thành cầm thú rồi, có thể không phải là thật lòng sao?

Nàng cúi đầu, nép vào trong n.g.ự.c hắn, khẽ nói một câu, “Vậy thì tốt, chỉ cần là thật lòng thì tốt rồi.”

Hiên Viên Diệt ngưng mắt nhìn nữ nhân trong n.g.ự.c, trong lòng thắt lại, nàng đã nhìn ra điều gì rồi sao? Hay chỉ là do đau đớn khiến nàng suy nghĩ lung tung?

Đêm nay, Hiên Viên Diệt không làm loạn, chỉ an ổn ôm nàng ngủ một giấc đến sáng.

Đợi Hiên Viên Diệt rời đi, Mai Lan cho tất cả mọi người lui ra ngoài, một mình hầu hạ bên cạnh Đường Quả, nàng ta muốn hỏi điều gì đó, nhưng thân là tỳ nữ, những chuyện này không nên hỏi.

Nhưng, nàng ta từ nhỏ đã ở bên cạnh nương nương, nàng ta không thể không hỏi. Nếu thực sự giống như nàng ta suy đoán, người của gia tộc Hiên Viên, thực sự quá có lỗi với nương nương rồi.

“Nương nương.”

Chương 435: Quý Phi Oai Phong (14) - Xuyên Nhanh:nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia