Đường Quả khẽ nâng rèm mi, đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm hắn, “Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt,” Nàng cúi đầu, khóe miệng nhếch lên, “Đã phát hiện ra rồi.”
Hiên Viên Diệt vội vàng vỗ nhẹ dỗ dành người trong n.g.ự.c, “Có ta ở đây, không ai dám bắt nạt Quả Nhi, nếu Quả Nhi muốn rời khỏi hoàng cung, ta sẽ đưa nàng đi.”
Phiền phức thì có phiền phức một chút, nhưng hắn muốn đưa một nữ nhân đi, tên đệ đệ ngu xuẩn kia còn chưa cản nổi đâu.
“Ta không muốn đi.”
“Quả Nhi vẫn còn thích hắn?” Ánh mắt Hiên Viên Diệt có chút ảm đạm, cũng phải, hắn xen vào quá muộn, Quả Nhi thích tên đệ đệ ngu xuẩn kia cũng là bình thường, hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, “Hiên Viên Mặc không phải thứ tốt đẹp gì, Quả Nhi đừng thích hắn nữa, chi bằng thích ta đi.”
Đường Quả thầm cười, da mặt tên này thật dày, chưa từng thấy ai tích cực tự tiến cử chăn gối như vậy.
Khóe miệng nàng nở một nụ cười, nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, “Thích chàng cũng không phải là không thể, nhưng ta cần thời gian.”
“Được, chỉ cần Quả Nhi nguyện ý, ta có thể đợi.” Hiên Viên Diệt thực sự thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ hắn tưởng người thương biết được sự thật sẽ đau đớn muốn c.h.ế.t, không ngờ nàng lại có thể suy nghĩ thấu đáo như vậy, khiến hắn rất bất ngờ.
Nhưng hắn luôn cảm thấy dưới nụ cười đó, là một trái tim bị cào xé đến thương tích đầy mình.
“Tại sao Quả Nhi không muốn rời đi?” Hắn vẫn hỏi, “Ngoại trừ lấy mạng Hiên Viên Mặc và đoạt hoàng vị, ta đều có thể giúp nàng.”
Đường Quả mỉm cười, trầm mặc một lát, “Ta không cần mạng của hắn, cũng chẳng thiết tha gì hoàng vị.”
“Ta chỉ muốn khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t, hối hận tột cùng, cả đời ở vị trí vinh quang nhất, nhưng lại không thể có được thứ mình mong muốn.” Khóe miệng nàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, “Chuyện này chàng cũng giúp ta sao?”
“Giúp.”
Dù sao cũng không phải soán ngôi hay lấy mạng đệ đệ ngu xuẩn, chuyện này dễ ợt.
“Ta sẽ không để Đường gia xảy ra chuyện.”
Đường Quả khẽ nhướng mày, “Không thể không nói, chàng hiểu chuyện hơn Hiên Viên Mặc nhiều, cũng đáng yêu hơn, hèn chi dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác hơn.”
“Ta tên là Hiên Viên Diệt, là ca ca sinh đôi của tên ngu xuẩn Hiên Viên Mặc kia.” Hiên Viên Diệt lấy lòng nói, “Chắc là hắn chui ra muộn, đầu bị kẹp dẹp lép rồi, nên mới không phân biệt được tốt xấu.”
“Ha ha ha ha ha... Ký chủ, người này hài hước quá đi, có ai lại đi nhả rãnh đệ đệ mình như vậy không? Chậc chậc chậc!” Nó dám chắc, tính cách này đặc biệt hợp gu Ký chủ, nó có thể cảm nhận được tâm trạng vô cùng vui vẻ của Ký chủ.
Đường Quả lấy ra một lọ t.h.u.ố.c, dưới ánh mắt kinh ngạc của Hiên Viên Diệt, nàng đổ ra một viên t.h.u.ố.c màu vàng nhạt, “Cái này gọi là Hoàng Lương Nhất Mộng.”
“Dùng để làm gì?”
“Để nằm mơ.” Đường Quả nhìn sâu vào Hiên Viên Diệt, “Chắc hẳn chàng có rất nhiều nghi vấn, tại sao ta không đi, vì những việc ta sắp làm tiếp theo, chàng không cản trở ta, cho nên cần thiết phải để chàng mơ một giấc.”
Nàng giơ viên t.h.u.ố.c trong tay lên, khẽ cười, “Dám ăn không?” Lỡ như là t.h.u.ố.c độc, thì mất mạng như chơi.
Giây tiếp theo, Hiên Viên Diệt trực tiếp há miệng, ngậm lấy viên t.h.u.ố.c, đồng thời, cũng ngậm luôn ngón trỏ của nàng, đầu lưỡi còn nhẹ nhàng l.i.ế.m l.i.ế.m, “Sao lại không dám ăn?”
Nói xong, Hiên Viên Diệt liền cảm thấy buồn ngủ, hắn không nghĩ ngợi gì thêm, ôm người trong n.g.ự.c lăn ra giường, vùi đầu vào hõm cổ nàng, “Ta đối với Quả Nhi là nhất kiến chung tình, lý do mà ta không muốn tin nhất.”
“Trớ trêu thay lại có một loại cảm giác, nàng bảo ta đi c.h.ế.t ta cũng cam lòng.” Tầm nhìn của Hiên Viên Diệt ngày càng mờ mịt, khóe miệng nở nụ cười có chút tà khí, “Quả Nhi, có phải nàng hạ độc ta rồi không?”
“Thuốc giải này, chỉ có thể là nàng.”