"Bùi Tuyết là hảo hữu của Phượng Phi Linh ta, ta thật sự không ngờ cô ấy lại gặp phải chuyện như vậy."
Phượng Phi Linh đứng trên lôi đài sinh t.ử, liếc nhìn Cơ Thành Thiện đang thoi thóp trên lôi đài, dùng kiếm chỉ vào cổ Cơ Thành Thiện:"Cơ Thành Thiện, Bùi Tuyết không thù không oán với ngươi, cho dù ngươi ái mộ cô ấy, bị cô ấy cự tuyệt, cũng không nên dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy đối xử với cô ấy."
Cơ Thành Thiện yếu ớt nằm trên mặt đất, tầm nhìn có vài phần mơ hồ, nhưng vẫn nhìn rõ biểu cảm lúc này của Phượng Phi Linh.
Dưới vẻ ngoài chính nghĩa lẫm liệt, sự khoái ý giấu nơi đáy mắt kia, khiến hắn không hiểu cho lắm.
Trước đây hắn không quen biết Phượng Phi Linh, cũng không có thù oán. Còn Bùi Tuyết kia cũng chỉ mới gặp hai lần, có nói qua hai câu, còn nói hắn ái mộ Bùi Tuyết, căn bản là chuyện không có thật, loại chuyện lăng nhục nữ nhân này, cũng không phải là chuyện Cơ Thành Thiện hắn có thể làm ra.
Hắn hoàn toàn không hiểu, tại sao Phượng Phi Linh lại chắc chắn là do hắn làm, hơn nữa đột nhiên xuất hiện nhiều nhân chứng như vậy, đều nói là hắn bắt cóc Bùi Tuyết không có chút tu vi nào.
Đúng vậy, Bùi Tuyết là một nữ t.ử không thể tu luyện, dung mạo quả thực khuynh quốc khuynh thành, cho dù trời sinh không thể tu luyện, năng lực lĩnh ngộ của cô ta cũng khiến Bùi gia vô cùng coi trọng.
Cô ta không thể tu luyện, nhưng có thể lĩnh ngộ thấu đáo một cuốn công pháp, giảng giải cho người khác nghe, cũng là một loại năng lực hiếm có.
Hắn từng nói chuyện với Bùi Tuyết, cũng chỉ là gặp chút không hiểu trong công pháp, nên nghiêm túc thỉnh giáo mà thôi. Đối với Bùi Tuyết, hắn cũng chỉ tồn tại vài phần tôn trọng và kính phục, không hề nảy sinh tâm tư khác.
Trước mắt nhiều chứng cứ như vậy đều chỉ rõ, là hắn đã lăng nhục Bùi Tuyết đến c.h.ế.t, ngoại trừ tông chủ Thánh Nguyên Tông, có lẽ không ai tin hắn trong sạch.
Hắn vốn định lên lôi đài chứng minh sự trong sạch của mình, không ngờ thực lực của Phượng Phi Linh quá đáng sợ, hắn căn bản không phải là đối thủ. Hiện tại sắp phải c.h.ế.t trong tay Phượng Phi Linh, lại còn c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng, trong lòng sinh ra sự không cam tâm vô hạn.
"Hôm nay, Phượng Phi Linh ta sẽ tru sát kẻ độc ác này tại đây."
Phượng Phi Linh hất cằm, từ trên cao nhìn xuống Cơ Thành Thiện một cái, thiên tài!
Hừ!
Đây chính là thiên tài Cơ Thành Thiện của Thánh Nguyên Tông, kẻ từng trơ mắt nhìn ả sống không bằng c.h.ế.t trong tay một đám ma tu, lại ân ân ái ái với Bùi Tuyết, thậm chí thà vì Bùi Tuyết mà từ bỏ tu luyện.
Kiếp này, ả tự tay đưa Bùi Tuyết vào tay ma tu, lại để Cơ Thành Thiện nhìn thấy t.h.ả.m trạng lúc c.h.ế.t của Bùi Tuyết, khỏi phải nói là vui sướng cỡ nào.
Trước mắt, Cơ Thành Thiện này, cũng phải c.h.ế.t trong tay ả, lại còn mang theo cái danh tiếng tội ác tày trời như vậy mà c.h.ế.t.
Ả hận thấu xương những thiên tài của thế giới này, ả sẽ từ từ, bóp c.h.ế.t toàn bộ những thiên tài này.
Đã gần năm năm rồi, bắt đầu từ Đường Quả, từng thiên tài một sa vào tay ả, ả thật sự hưng phấn lại sảng khoái.
Hiện tại ả cũng là Hợp Thể kỳ, những thiên tài có chút danh tiếng trong tương lai, đều bị ả thiết kế cho biến mất. Cho dù không c.h.ế.t, cũng là tu vi mất hết, hoặc là cơ duyên đ.á.n.h mất, tông môn sa sút, căn bản không thể nào trưởng thành được nữa.
Ả còn đặc biệt lưu ý những người này, sau khi bị phá hủy cơ duyên, những người này căn bản không còn tin tức gì nữa, có thể thấy đã sớm mờ nhạt giữa biển người, nói không chừng đã c.h.ế.t rồi.
Cơ Thành Thiện không bỏ sót sự đắc ý và điên cuồng nơi đáy mắt Phượng Phi Linh, ánh mắt ả nhìn hắn là sự sảng khoái và hưng phấn.
"Cơ Thành Thiện, bây giờ ta sẽ báo thù cho Bùi Tuyết!"
Phượng Phi Linh vung kiếm lên, một kiếm c.h.é.m về phía cổ Cơ Thành Thiện. Trên lôi đài sinh t.ử, không ai đi ngăn cản, người bước lên đều là tự nguyện, cho dù là tông chủ Thánh Nguyên Tông, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, cuối cùng không đành lòng mà quay đầu đi.
"Keng——"
Tiếng trường kiếm rơi xuống đất, trên lôi đài sinh t.ử xuất hiện một nữ t.ử áo trắng đội nón trúc che mạng, là nàng đã đ.á.n.h rơi kiếm của Phượng Phi Linh, Phượng Phi Linh thậm chí bị ép lùi lại mấy bước, khó tin nhìn người trước mặt, thần sắc có vài phần phẫn nộ.
"Ngươi là ai? Có biết đây là lôi đài sinh t.ử không?"