"T.ử Việt, Đường Quả sao lại..."
Trước đó không dám phát tác, sau khi rời khỏi biệt thự, Lục Kỳ không thể không chất vấn Lãnh T.ử Việt.
Đường Quả không phải là tình địch của cô ta sao? Sao lại trở thành mẹ chồng cô ta rồi?
Lãnh T.ử Việt nhíu mày:"Đường Quả sau khi chia tay với anh, liền ở bên cạnh bố anh."
"Anh cứ tưởng bố anh chỉ chơi đùa thôi, không ngờ ông ấy lại làm thật."
Lục Kỳ tức đến hộc m.á.u:"Sao anh không nói sớm với em?"
Lãnh T.ử Việt nghe Lục Kỳ chất vấn, trong lòng có chút khó chịu. Lập tức nhớ tới ánh mắt Lục Kỳ nhìn Lãnh Duệ trước đó, càng thêm nghẹn khuất.
Xem ra, sau này không có việc gì thì đừng về biệt thự nữa.
Tuy nhiên, đúng lúc này, điện thoại của Lãnh T.ử Việt vang lên.
"Bố?"
"Sau này tối nào các con cũng phải về ăn cơm," Giọng nói u ám của Lãnh Duệ truyền ra,"Mẹ các con nhìn thấy các con rất vui, lượng cơm hôm nay ăn cũng tăng lên nhiều."
Lúc Lãnh T.ử Việt định tìm cớ từ chối, đầu dây bên kia đã cúp máy cái rụp.
"Sao vậy?" Lục Kỳ không hiểu hỏi.
Lãnh T.ử Việt cứng đờ bỏ điện thoại xuống:"Bố bảo chúng ta tối nào cũng phải về ăn cơm."
"Tại sao??"
Hai hàng lông mày của Lục Kỳ suýt dựng ngược lên, về một lần đã khiến cô ta tức hộc m.á.u, ngày nào cũng về, nhìn thấy người phụ nữ đó, còn phải gọi đối phương là mẹ, nghĩ thôi đã thấy sống trên đời này thật đáng sợ.
"T.ử Việt, em không muốn về."
"Kỳ Kỳ, anh cũng không muốn về," Lãnh T.ử Việt có chút bất đắc dĩ,"Nhưng chúng ta bắt buộc phải về."
"Tại sao?"
Lục Kỳ căn bản không hiểu, trước đây cô ta là đại tiểu thư Lục gia, tuy gia thế không tính là đỉnh cấp, nhưng cũng không phải ai cũng có thể so sánh được.
Kết quả, tự dưng nhảy ra một Đường Quả, chuyện gì cũng đè đầu cưỡi cổ cô ta.
Vốn tưởng rằng, cô ta trở thành con dâu Lãnh gia, cuối cùng cũng không phải sống dưới hào quang của Đường Quả nữa.
Đang lúc cô ta đắc ý, đột nhiên phát hiện, người cô ta ghét nhất, vậy mà lại trở thành mẹ chồng cô ta.
Chuyện này thật sự quá đáng sợ.
Người phụ nữ Đường Quả này, giống như âm hồn bất tán, bất kể là trong công việc hay cuộc sống, mãi mãi cứ dây dưa với cô ta.
"Nếu chúng ta không về, ngày mai sẽ trắng tay."
Lục Kỳ c.ắ.n môi, không nói lời nào.
"Đây là gì vậy?"
Đường Quả nhìn cuốn album Lãnh Duệ đưa cho cô, tò mò hỏi.
"Các kiểu váy cưới, em xem thử có kiểu nào thích không?"
Đường Quả mở cuốn album ra, quả nhiên bên trong đều là các kiểu váy cưới, kiểu nào cũng rất đẹp.
Xem một lúc, cô gập cuốn album lại, hỏi:"Thật sự muốn tổ chức hôn lễ sao??"
"Đương nhiên."
Đường Quả chống cằm, đôi mắt cười đến cong cong:"Lãnh Duệ, tổ chức hôn lễ, có nghĩa là ngày hôm đó, anh phải ôm tôi, dắt tay tôi, còn phải hôn tôi nữa, anh làm được không?"
Lời này khiến cơ thể Lãnh Duệ trở nên cứng đờ.
Hiện tại, những điều này, hắn đều không làm được.
Trong lòng hắn lại có chút do dự, có lẽ, nên hoãn lại một chút.
"Nhưng mà, những bộ váy cưới này thật sự rất đẹp."
Thấy dáng vẻ hào hứng của người phụ nữ, hắn nuốt lại những lời định nói, rút ra một điếu t.h.u.ố.c châm lửa. Lập tức, trong phòng khói bay mịt mù.
"Khụ khụ..."
Mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc khiến Đường Quả sặc ho sù sụ. Cô vội vàng rút khăn giấy bịt miệng, nước mắt cũng bị sặc trào ra.
Lãnh Duệ thấy vậy, tay run rẩy, vội vàng dập tắt điếu t.h.u.ố.c.
"Ra ngoài hít thở không khí đi."
Nhìn dáng vẻ người phụ nữ bị sặc đến rơi nước mắt, hắn có chút hối hận, tại sao lúc bực bội lại không nhịn được mà hút t.h.u.ố.c.
Sau đó hắn sai người hầu khử sạch mùi khói t.h.u.ố.c trong phòng.
Đường Quả theo Lãnh Duệ ra ngoài, đi sau lưng Lãnh Duệ, cô mới nhẹ nhàng lấy tờ khăn giấy xuống, nhìn thấy màu đỏ trên khăn giấy, rũ mắt xuống, vò thành một cục, tùy ý ném vào thùng rác.