Đường Quả tao nhã ngồi trên sô pha, liếc nhìn Lâm Dật Trì ở đằng xa, cuối cùng đặt ánh mắt lên người Đường Tranh. Cô híp mắt, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, dường như không hề hứng thú với Lâm Dật Trì trong miệng Đường Tranh.
"Anh trai."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào của thiếu nữ, khiến Đường Tranh khựng lại, bất giác cúi đầu. Trên mặt duy trì nụ cười rụt rè, bước lại gần hơn một chút.
"Anh trai, em say rồi, hơi ch.óng mặt."
Hai má thiếu nữ ửng hồng, đôi mắt phủ thêm một tầng sương mờ, khuôn mặt trắng trẻo non nớt mang theo chút hồng hào, vô cùng xinh đẹp. Cô yếu ớt tựa vào sô pha, dáng vẻ hơi nhíu mày, hận không thể khiến người ta dâng hiến tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này đến trước mặt cô, mặc cho cô lựa chọn.
Hệ thống đứng bên cạnh quan sát, thật sự có cảm giác như ch.ó c.ắ.n áo rách.
Ký chủ nhà nó thật giỏi giang, vừa nãy còn tinh thần sung mãn, sắc mặt như thường, một hơi cạn mấy thùng bia cũng nhẹ tựa lông hồng. Uống nửa ly rượu vang đỏ đã kêu mình say, còn làm ra vẻ trông như thật sự là vậy.
MMP, ký chủ ngày càng tinh thần phân liệt.
Đường Tranh hơi nhíu mày, đang định nói gì đó, thiếu nữ đã đứng dậy khỏi sô pha, vừa nói:"Anh trai, em muốn đi nghỉ ngơi một lát trước, anh đi cùng em được không?"
Thiếu nữ ngây thơ nhìn Đường Tranh, khiến hắn không sinh ra nổi tâm tư từ chối, mặc dù, hắn vô cùng bài xích việc tiếp xúc với thiếu nữ.
Nhưng, nhìn cô lảo đảo đứng lên, sơ sẩy một chút là có thể ngã, hắn vẫn bước tới, đỡ lấy cô như một quý ông.
Lại không ngờ, vừa mới đỡ lấy, toàn bộ sức lực của thiếu nữ đều dựa vào người hắn. Hương thơm thiếu nữ phả vào mặt, khiến hắn bất giác hít sâu một hơi.
Cam chịu số phận đỡ Đường Quả đi về phòng nghỉ, đúng lúc này, Lâm Dật Trì bước tới.
"Cần giúp đỡ không?"
Ánh mắt Lâm Dật Trì rơi trên khuôn mặt thiếu nữ, đáy mắt xẹt qua sự kinh diễm:"Cô Đường có vẻ say rồi."
Đường Tranh liếc nhìn thiếu nữ trong lòng, lại nhìn tia sáng nơi đáy mắt Lâm Dật Trì, không hiểu sao, hắn cứ thế đỡ Đường Quả đi về phòng nghỉ, không hề để ý đến Lâm Dật Trì.
Cho đến khi đỡ Đường Quả vào phòng, hắn nhíu mày nhìn thiếu nữ say đến bất tỉnh nhân sự trên giường.
Rõ ràng mục đích hôm nay của hắn, chính là muốn để thiếu nữ thích Lâm Dật Trì, tránh cho sau này Đường Lập Thành bắt hắn phải cưới Đường Quả.
Hắn không có ác cảm gì với Đường gia, hắn chỉ không muốn trở thành một quân cờ, từ lúc được đón ra khỏi cô nhi viện, Đường Lập Thành đã nhồi nhét cho hắn một tư tưởng, tương lai hắn chính là con rể Đường gia.
Nếu Đường Quả thích người đàn ông khác, với tính cách của cô, chắc chắn sẽ không muốn ở bên hắn, hắn sẽ có thể rũ bỏ được rắc rối này.
Rõ ràng vừa nãy là một cơ hội tốt, sao hắn lại từ chối chứ?
"Anh trai, em muốn uống nước."
Không biết từ lúc nào, thiếu nữ đã bò dậy khỏi giường, còn dụi dụi đôi mắt, mờ mịt nhìn Đường Tranh.
Cô trong sạch giống như một thiên thần, khiến người ta không muốn làm tổn thương cô dù chỉ một chút.
Đường Tranh mím môi, quay người rót một cốc nước, đưa đến trước mặt cô, thiếu nữ vừa giơ tay nhận lấy cốc nước hắn liền buông ra, không ngờ, thiếu nữ dường như cầm không chắc, cốc nước cứ thế rơi xuống, làm ướt sũng người cô.
Nước hơi nóng, may mà Đường Tranh đủ phong độ, rót là nước ấm, nếu không trước n.g.ự.c thiếu nữ có thể đã bị bỏng đỏ một mảng.
Thiếu nữ trông có vẻ mờ mịt luống cuống, tim Đường Tranh chợt thắt lại, nếu vừa nãy hắn không nhớ ra phải pha thêm chút nước lạnh, thiếu nữ trong sạch này đã bị thương rồi.
Lúc này, trước n.g.ự.c thiếu nữ ướt một mảng lớn, lộ ra đường cong tuyệt mỹ, hắn vội vàng dời mắt đi.
"A, em cầm không chắc, không có nước uống rồi."
Thiếu nữ nhíu mày, dáng vẻ vô cùng vô tội nhìn Đường Tranh, khiến hắn vô cùng luống cuống.