Hứa Lão Lục Đầu Tiên Là Thở Phào Nhẹ Nhõm, Sau Đó Lại Căng Thẳng:"Em Đừng Suy Nghĩ Lung Tung, Em Sẽ Không Sao Đâu."
Tuy nhiên, nghe dự định của cô, anh lại thấy tò mò:"Ba mẹ em rất thương bọn trẻ, tại sao em lại không yên tâm giao cho họ?"
"Nếu em không còn, ba mẹ em dưỡng lão chỉ có thể dựa vào em trai em. Chị gái em là kẻ vô dụng. Một tay bài đẹp mà đ.á.n.h đến nát bét, ba mẹ căn bản không trông cậy được. Nhưng em trai em làm sao có thể nuôi ba đứa con của em? Cho nên bọn trẻ đi theo ba mẹ em chắc chắn sẽ phải chịu ấm ức."
Đặng Tư Dao chống cằm:"Con người đều ích kỷ. Giống như em rất thương ba đứa nhỏ, nhưng nếu tương lai chúng hư hỏng, em sẽ không cho chúng một xu nào."
Hứa Lão Lục ngẩn người, nhớ đến bản thân mình trong giấc mơ. Có lẽ ba mẹ anh cầm tiền bồi thường của anh cũng vì lý do tương tự.
Bởi vì hai đứa con trai của anh không thể phụng dưỡng họ lúc tuổi già. Lão Ngũ, Lão Thất và Lão Bát kiếp trước đều bị bào mòn trong hôn nhân. Dưỡng lão không trông cậy được, ba mẹ duy nhất có thể dựa dẫm chỉ có đại ca, nhị ca. Cho nên họ mới liều mạng lấy lòng đại ca, nhị ca.
Hứa Lão Lục ôm lấy cô:"Tư Dao, em nói đúng, chúng ta mới là người một nhà."
Đặng Tư Dao gật đầu.
Trong khoảnh khắc ấm áp yên bình này, Hứa Lão Lục bắt đầu không an phận, Đặng Tư Dao đen mặt:"Tay anh để ở đâu đấy?"
"Anh muốn..." Hứa Lão Lục định hôn cô thì bị Đặng Tư Dao cản lại:"Đừng suy nghĩ miên man, chân anh không được cử động mạnh. Quay đầu lại chảy m.á.u bây giờ."
Hứa Lão Lục không cam tâm:"Cái đó... anh còn một chân khác có thể cử động mà."
Đặng Tư Dao trực tiếp đè anh xuống:"Được rồi! Người thì yếu xìu mà nghiện còn rõ lớn. Thành thật một chút đi!"
Mặt Hứa Lão Lục đỏ bừng, vùi mặt vào trong chăn.
Đặng Tư Dao gãi gãi đầu, vỗ vỗ vai anh:"Giận à?!"
Hứa Lão Lục quay đầu lại, lên án cô:"Em quá đáng thật đấy?! Sao em có thể nói thẳng thừng như vậy?!"
"Thế này mà gọi là thẳng thừng à?!" Đặng Tư Dao còn có cách nói thẳng thừng hơn:"Vậy lần sau em nói 'Anh không được!', thế đã được chưa?!"
Hứa Lão Lục:"?"
Anh cố gắng kìm nén cơn giận, không thể tức giận được, cô vốn dĩ tính tình thẳng thắn, đối đầu với cô chỉ làm cô tức giận thêm, phải vuốt ve thuận lông cô mới được. Anh kiên nhẫn nói:"Lúc trước đi bệnh viện, bác sĩ bảo, anh rất được! Anh còn mạnh hơn rất nhiều người đàn ông khác!"
Đặng Tư Dao gật đầu, đúng là thế! Nhưng cô xưa nay không bao giờ chịu thua, hừ lạnh:"Anh nói không sai, nhưng đó là do mặt bằng chung của các anh đều kém, chỉ là so bó đũa chọn cột cờ thôi! Cũng chẳng có gì đáng tự hào."
Hứa Lão Lục đành cam chịu nằm xuống, c.ắ.n góc chăn, mở to đôi mắt cún con đáng thương nhìn cô.
Đặng Tư Dao che mắt anh lại:"Được rồi! Dù anh có phóng điện ngàn watt vào em, em cũng không muốn chạm vào anh đâu!"
Một người thành công, định lực nhất định phải vượt qua người thường, cô có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn!
Hứa Lão Lục cũng không biết cô đang tự tâng bốc bản thân trong lòng, nếu biết, anh nhất định sẽ khịt mũi coi thường. Em mà gọi là ngồi trong lòng mà vẫn không loạn sao? Rõ ràng là em lười!
Đặng Tư Dao ngủ một giấc rất ngon, sáng hôm sau vừa mở mắt ra đã đối diện với đôi mắt của Hứa Lão Lục, làm cô giật nảy mình. Cô vuốt n.g.ự.c thở dốc:"Anh không ngủ, nhìn chằm chằm em làm gì?"
Hứa Lão Lục đã ăn mặc chỉnh tề:"Em mau dậy đi. Anh làm xong bữa sáng rồi."
Đặng Tư Dao nhìn chân anh:"Chân phải anh còn đang bị thương, đừng làm bữa sáng nữa. Em ra ngoài mua là được."
"Không sao! Anh còn một chân có thể đi lại, trong nhà có bếp gas, dùng rất tiện, một lát là xong thôi." Hứa Lão Lục chống nạng:"Ba anh sáng nay mang nạng tới đấy."
Đặng Tư Dao gật đầu, rửa mặt đ.á.n.h răng xong liền xuống lầu ăn sáng.
Bọn trẻ cũng ngoan ngoãn ngồi vào bàn, hôm nay không cần ba giục, tự giác ăn uống ngon lành.
Ăn xong, Hứa Lão Lục kéo tay Đặng Tư Dao:"Anh đi cùng em nhé?!"
Đặng Tư Dao không hiểu:"Chân anh bị thương thế này, còn ra công trường làm gì?! Nghỉ một ngày không kiếm tiền cũng chẳng sao đâu."
"Không phải! Anh muốn đi đăng ký kết hôn." Hứa Lão Lục mắt trông mong nhìn cô:"Anh sợ em đổi ý?"
"Chuyện em đã hứa với anh, có khi nào đổi ý chưa?" Đặng Tư Dao ấn vai anh xuống:"Đừng có làm loạn! Em còn phải đi làm, không có thời gian đi đăng ký đâu."
Hứa Lão Lục có chút hụt hẫng, đành nhìn theo cô đưa ba đứa nhỏ rời đi.
Bọn họ đi chưa được bao lâu, Hứa Lão Thái đã dắt Tường Tường tới:"Sáng nay mày ăn sáng kiểu gì?"
"Con chỉ bị thương một chân, vẫn nấu cơm được mà." Hứa Lão Lục ngồi trên ghế nhặt rau.
Đúng lúc này, Lưu Tiểu Phong gọi những người dân trong thôn dậy sớm đi làm lại, hỏi họ có muốn mua máy giặt không.
Hứa Lão Thái ghé tai nói nhỏ với Hứa Lão Lục:"Tiền không đủ, nghe nói phải bán máy giặt mới đủ tiền đền. Tối qua nó đã đi hỏi từng nhà rồi."
Hứa Lão Lục gật đầu. Tối qua Tư Dao đã nói chuyện này với anh.
Lưu Tiểu Phong gọi Đào Hoa thẩm lại, hỏi bà có muốn mua không:"Con trai thím sắp lấy vợ rồi phải không? Mua cái máy giặt đi? Cho thêm phần hỉ khí."
Đào Hoa thẩm bất đắc dĩ:"Đắt quá, thím mua không nổi đâu."
Mắt Lưu Tiểu Phong sáng lên:"Cháu bớt cho thím một chút."
Đào Hoa thẩm nghe nói được giảm giá, liền hỏi anh ta bớt được bao nhiêu.
Lưu Tiểu Phong c.ắ.n răng:"Cháu bớt cho thím 200, nhà cháu mới dùng có vài lần thôi."
Đào Hoa thẩm vẫn thấy đắt:"Thôi, nhà thím còn phải tích cóp của hồi môn cho con gái, không thể tiêu hết tiền được."
Nói xong bà định đi, Lưu Tiểu Phong vội kéo bà lại:"Đào Hoa thẩm, thím nói xem bao nhiêu thì mua."