Chu Quả dẫn bọn trẻ lùng sục khắp nơi, từ khe suối đến hang hốc, vạch từng bụi cỏ... nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Những người khác đi tìm nước cũng không mang tin tốt lành nào về.
Mọi người thất vọng vô cùng. Nếu không bổ sung được nước, thùng chứa sẽ cạn kiệt, đến lúc đó chỉ còn nước c.h.ế.t khát.
Không tìm thấy nước, Chu Quả cũng chẳng vội về doanh địa ngay. Nàng dẫn hai đứa nhỏ đi đào rễ cỏ tranh.
Cỏ tranh trên mặt đất đã khô vàng nhưng rễ phía dưới vẫn trắng muốt. Phủi sạch đất cát bỏ vào miệng nhai, vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi.
Chỉ là trời hạn hán, rất nhiều rễ cỏ cũng đã khô quắt chỉ những bụi mọc ở nơi đất màu mỡ, râm mát thì rễ mới miễn cưỡng ăn được.
Nàng đi trước đào, rễ đào lên còn dính đầy đất ném lại phía sau. Chu Túc và Chu Đào xách giỏ theo sau nhặt, vừa nhặt vừa phủi đất, thi thoảng lại bỏ tọt một cái vào miệng nhai ngấu nghiến vẻ thỏa mãn.
Chu Đào nói:
“Đi theo tỷ tỷ thích thật đấy, ra ngoài là tìm được cái ăn ngay. Không ngờ rễ cỏ này lại ngọt thế.”
Chu Túc gật đầu lia lịa:
“Đúng đấy, trước kia đệ chưa ăn bao giờ cũng chẳng ai bảo cho biết, uổng phí bao nhiêu món ngon.”
Chu Quả liếc nhìn hai đứa, giục:
“Mau nhặt đi, nhặt xong chúng ta còn đi chỗ khác đào tiếp.”
Hai đứa trẻ vội vàng tăng tốc độ nhặt. Thứ này có bao nhiêu cũng ăn hết được, càng nhiều càng tốt.
Đào xong chỗ này, ba người lại lượn quanh một hồi, đào thêm được một ít nữa tổng cộng được nửa giỏ.
Chu Túc và Chu Đào thỏa mãn vô cùng, miệng nhai rễ cỏ ánh mắt mong chờ nhìn Chu Quả:
“Tỷ tỷ, chúng ta còn đào nữa không?”
Thấy vẻ mặt thèm thuồng của hai đứa, Chu Quả bất đắc dĩ:
“Đào hết rồi, quanh đây chúng ta lùng sục hết cả rồi còn gì. Đi thôi, đi đào cái khác.”
Vừa rồi nàng phát hiện một dây leo dại khô héo ở bìa rừng dưới chân núi. Nhìn gân lá thì thấy khá giống củ mài nhưng chưa chắc chắn lắm, phải đào lên xem sao. Củ mài là thứ tốt đấy, một củ to đùng.
Hai đứa nhỏ tò mò:
“Cái gì khác?”
“Lại có món gì ngon nữa sao? Hay là đi đào nước tiếp?”
Chu Quả buông hai từ:
“Rau dại.”
Vừa nghe đến rau dại, hai đứa liền xìu xuống mất cả hứng thú.
Thời gian qua ngày nào tỷ tỷ cũng đào về đủ loại rau dại, chúng chẳng cần nghĩ cũng biết là những thứ gì.
Dây leo nằm ở bìa rừng, bên cạnh một gốc cây cổ thụ.
Chu Quả lần theo dây leo tìm xuống, vạch đám bụi gai rậm rạp ra tìm được gốc dây, vung cuốc vài nhát dọn sạch cỏ dại xung quanh.
Chu Túc ngồi xổm xuống nhìn dây leo trước mặt, hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ, do dự hỏi:
“Cái này... cũng ăn được sao?”
Chu Đào nhìn dây leo với vẻ mặt mộng lung, lắc đầu quầy quậy. Nàng chẳng muốn ăn thứ này đâu.
“Phải đào lên mới biết được.”
Nàng vừa trả lời vừa tranh thủ đào bới, còn chưa biết chắc có phải củ mài hay không nữa.
Hai đứa nhỏ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. May quá, không phải cái gì tỷ tỷ cũng bắt chúng ăn là tốt rồi.
Củ mài này khó đào thật, nằm sâu dưới đất, bên cạnh lại có bao nhiêu rễ cây khác chằng chịt. Đào qua lớp đất mặt, bên dưới là mạng lưới rễ cây đan xen. May mà sức nàng lớn, mấy cái rễ này cũng không to lắm, vài nhát cuốc là đứt phăng, nếu không muốn đào lên cũng chẳng dễ dàng gì.
Chu Đào chờ sốt ruột, bỏ sang bên cạnh đào rễ cỏ tranh.
Chu Túc tuy không muốn ăn thứ này nhưng thấy tỷ tỷ đào vất vả quá bèn nói:
“Tỷ tỷ, để đệ giúp một tay nhé.”
Chu Quả lắc đầu không nói, tiếp tục đào sâu xuống. Đào sâu chừng hơn nửa thước mới thấy lộ ra một cái mấu to bằng quả táo tàu.
Nàng ngồi xổm xuống, phủi sạch đất cát bên trên. Nhìn kỹ thì đúng là củ mài thật!
Chu Túc không kìm được tò mò ghé sát vào xem. Vừa nhìn thấy cái rễ cây sần sùi, hắn thất vọng tràn trề. Thứ này có khác gì mấy cái rễ cây bình thường đâu.
“Tỷ tỷ, cái này ăn được thật hả? Có ngon không?”
Chu Quả đáp:
“Đến lúc đó đệ khắc biết.”
Nàng tiện tay nhặt một chiếc lá khô từ dây leo đưa cho hắn:
“Này, đệ nhìn kỹ đi, sau này đi đâu gặp loại cây này thì biết rễ của nó ăn được, nhớ đào mang về nhé.”
Chu Túc đón lấy, chăm chú quan sát không nói gì thêm.
Củ mài mọc bên cạnh gốc cây lớn, rễ cây lớn cũng ăn lan sang đây. Chắc do bị rễ cây chặn đường nên củ mài mọc ngang. Nàng không dám dùng sức quá mạnh, sợ cuốc làm hỏng củ, đành ngồi xổm dùng cuốc nhỏ cẩn thận bới đất men theo thân củ.
Chẳng biết cây này mọc ở đây bao nhiêu năm rồi mà củ to đáo để nhưng lại ngắn, từng khúc từng khúc to bằng quả trứng gà nối tiếp nhau.
Mất chừng hai nén nhang nàng mới lôi được củ mài lên. Vẫn còn vài đoạn bị đứt nằm lại trong đất, thôi kệ, không lấy ra được thì để lại làm giống, sang năm nó lại mọc tiếp.
Chu Túc đứng bên cạnh nhìn đến đờ đẫn:
“Tỷ tỷ, cái rễ này to thật đấy, nhiều thế này cả nhà ăn no căng bụng mất.”
Hắn nâng niu chiếc lá khô trong tay như báu vật cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c áo.
Chu Quả gật đầu:
“Chứ sao nữa. Giá mà tìm được thêm mấy cây nữa thì tốt biết mấy.”
Tiếc là ở khu vực này nàng chỉ phát hiện được mỗi cây này.
Hai người gọi Chu Đào rồi quay về doanh địa. Lúc này vẫn chưa có ai tìm thấy nước, xem ra vùng này không có nước thật rồi.
Nàng cảm thấy nơi này không thể ở lâu. Chẳng biết vùng hạn hán rộng lớn đến mức nào, họ phải nhanh ch.óng rời khỏi đây thôi. Không có lương thực còn có thể gặm vỏ cây, chứ không có nước thì chịu c.h.ế.t, chẳng có cách nào khác.
Người nhà vẫn chưa ai tỉnh dậy.
Chu Quả bảo hai đứa nhỏ đi nhặt cành cây khô, ba tỷ muội xếp đá thành cái lò. Củ mài đào lên không có nước rửa nên nàng để nguyên vỏ nướng, chín rồi bóc vỏ ăn cũng được.
Ba đứa vừa nhai rễ cỏ tranh vừa chờ củ mài chín.
Chu Túc và Chu Đào mắt hau háu nhìn vào đống lửa:
“Không biết cái rễ cây này vị thế nào nhỉ?”
Chu Túc nói:
“Hy vọng là ngọt, giống như rễ cỏ tranh ấy, đều đào từ dưới đất lên mà.”
Chu Quả ngẫm nghĩ. Trong ký ức nàng chưa từng ăn củ mài nướng, chỉ ăn loại nấu canh hoặc xào nhưng chắc cũng giống khoai lang, khoai tây hay khoai sọ nướng thôi.
“Mấy đứa đang nướng cái gì đấy?”
Một giọng nói yếu ớt bất ngờ vang lên.
Mấy đứa trẻ quay đầu lại, thấy Hoàng thị đang đi tới.
Chu Túc nhanh nhảu:
“Nãi nãi, chúng con đang nướng rễ cây.”
Chu Đào tiếp lời:
“Nướng một lúc lâu rồi, lát nữa là ăn được thôi.”
Chu Quả thấy bà mắt sưng húp, sắc mặt tái nhợt, tinh thần ủ rũ. Nhớ tới gia gia vừa mất, lòng nàng thắt lại, chắc nãi nãi còn đau lòng hơn gấp bội.
Nàng tiến lại gần, nhẹ nhàng nói:
“Nãi nãi, lại đây ăn chút gì đi. Bữa trước nãi nãi chẳng ăn được mấy miếng.”
Hoàng thị nghe lời, bước tới ngồi bên đống lửa, nhìn thứ đang vùi trong tro nóng nhíu mày hỏi:
“Đây là cái gì?”
Chu Túc lặp lại:
“Là rễ cây.”
“Rễ cây?”
Hoàng thị ngạc nhiên nhìn Chu Quả. Nghĩ đến sự khác biệt của đứa tôn nữ này, bà lại thôi không hỏi nữa. Miễn là ăn không c.h.ế.t người thì rễ cây cũng được, có những loại rễ cây ăn được chỉ là mùi vị không ngon lắm thôi.
Chu Quả thấy bà thực sự mệt mỏi, tinh thần sa sút nên không làm phiền bà thêm. Nàng nhặt cành cây, bới một khúc củ mài trong đống tro ra.
--
Hết chương 37.