Trong đoàn người có người bật khóc nức nở:

"Không ăn không uống, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t lại còn phải đi như trâu ngựa thế này, sao mà đi nổi chứ."

Tiếng khóc ai oán khiến lòng người bi thương, ai nấy đều đỏ hoe đôi mắt.

Có người thật sự kiệt sức, ngồi phịch xuống đất xua tay:

“Ta... ta... ta đi... đi không nổi nữa, cũng... cũng chẳng muốn đi nữa. Các người muốn đi đâu thì đi, ta cứ nằm ở đây thôi.”

Nói xong liền ngã vật ra sau, nhắm mắt bất động.

Mặc cho người khác kéo thế nào hắn cũng nhất quyết không dậy.

Chu Quả nhìn về phía trước thấy một hán t.ử chừng bốn năm mươi tuổi đang nằm ăn vạ giữa đường, nàng thập phần nghi hoặc hỏi:

“Đại bá này sao lại không đi nữa? Cao to lực lưỡng thế kia, người già trẻ nhỏ còn đi được, sao ông ấy lại không đi nổi?”

Nàng tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt.

Hứa thị bĩu môi:

“Hắn à, là Tam Chốc Đầu, nổi tiếng là kẻ lười biếng, lão quang côn (độc thân) của làng. Suốt ngày chơi bời lêu lổng chẳng làm gì, hồi trẻ mê c.ờ b.ạ.c, phá hết gia sản nên chẳng cưới được thê t.ử. Lão nương bị hắn chọc tức đến c.h.ế.t, huynh tẩu cũng mặc kệ. Đi được đến đây cũng là giỏi lắm rồi.”

Nghe đến nghiện c.ờ b.ạ.c lại còn bất hiếu tức c.h.ế.t nương ruột, Chu Quả nhíu mày càng thêm chán ghét. Loại người này c.h.ế.t không đáng tiếc, quan tâm làm gì.

Người không muốn lo chuyện bao đồng cũng nhiều, trưởng thôn đứng ra khuyên vài câu, thấy không khuyên nổi cũng đành mặc kệ.

Đoàn người lại tiếp tục lên đường.

Đi chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn từ phía sau:

“Này, chờ ta với, chờ ta với! Sao lại bỏ ta lại một mình thật thế này? Cùng làng cùng xóm mà nhẫn tâm quá!”

Hóa ra là Tam Chốc Đầu thấy bị bỏ lại thật thì cuống cuồng đuổi theo. Có điều chẳng ai thèm đoái hoài đến hắn.

Ngày thứ hai vẫn chưa tìm thấy nguồn nước. Trưởng thôn bất đắc dĩ phải thu gom tất cả nước còn lại trong đoàn, chia theo đầu người, dặn dò chỉ khi nào thực sự không chịu nổi mới được uống một ngụm.

Chu gia cũng giao nộp hết nước, mỗi người mỗi ngày chỉ được một lượng nhất định.

Để sớm thoát khỏi vùng đất khô cằn này, đoàn người giờ đây đi bất kể ngày đêm. Không có nước thời gian trôi qua thật dài, ai nấy đều khổ sở vô cùng.

Lũ trẻ cũng chẳng dám khóc, vì hễ khóc là người lớn lại dọa:

“Không có nước uống đâu, khóc nữa là khát khô cổ đấy.”

Đêm xuống.

Tranh thủ lúc nghỉ ngơi ăn chút lương khô bên đường, đoàn người lại tiếp tục hành trình.

Thiếu nước, mọi người chẳng còn sức để nói chuyện, lê từng bước chân nặng nề về phía trước.

Chu Quả cũng khát khô cổ. Trong bầu hồ lô chỉ còn lại chút nước cuối cùng, đây là khẩu phần của cả nhà. Đến sáng mai là cạn sạch, lúc đó biết lấy gì mà uống.

Nhìn cả gia đình nheo nhóc, nàng lo lắng đến mức chau mày nhăn mặt.

Lý thị thấy vậy liền đưa tay vuốt phẳng trán nữ nhi, nhẹ nhàng nói:

“Con còn bé tí, sao cứ thích học người lớn cau mày thế? Đừng nhăn nữa, có nếp nhăn bây giờ.”

Chu Quả thầm thở dài, đáp:

“Nương, nhà mình sắp hết nước rồi, con lo lắng lắm.”

Lý thị an ủi:

“Thì còn bao nhiêu người lớn đây, đâu cần đến lượt tiểu hài t.ử như con lo chuyện bao đồng. Ta thấy mấy người này thật chẳng ra dáng người lớn gì cả, ngày nào cũng lôi con đi tìm nước thì chớ lại còn nói này nói nọ trước mặt con, làm con bé tí tuổi đầu mà lo nghĩ đủ điều, nhăn nhó như bà cụ non thế này!”

Chu Quả im lặng đưa tay sờ sờ trán mình. Hình như cũng đâu đến mức nghiêm trọng thế nhỉ?

Hoàng thị thở dài:

“Lúc này tìm được nước mới là quan trọng nhất. Ngày mai không chỉ lũ tiểu hài t.ử mà tất cả chúng ta e là cũng phải đi tìm khắp núi thôi. Không trách chúng nó được, không có nước thì ai sống nổi.”

Đêm tối không trăng, đoàn người cầm đuốc dò dẫm bước đi, vừa đi vừa dỏng tai nghe ngóng quan sát xung quanh, sợ bỏ lỡ tiếng nước chảy đâu đó.

Giữa đường dừng lại nghỉ ăn cơm nhưng thiếu nước nên chẳng ai nuốt trôi.

Chu Quả cầm một cọng rễ cỏ tranh khô khốc nhai nhai, bên trong chẳng còn chút nước nào, chỉ để an ủi cái miệng khô khốc.

Không có nước uống, mọi người chỉ đành đào rễ cây lên nhai tạm. Nhưng trời hạn hán, rễ tươi cũng chẳng còn mấy đành nhai rễ khô cho đỡ buồn.

Gian nan cầm cự đến tờ mờ sáng hôm sau, ngụm nước cuối cùng trong bầu hồ lô cũng dành cho tiểu gia hỏa Chu Túc.

Chu Quả lắc lắc cái bầu, dốc ngược xuống cũng chẳng còn giọt nào. Nàng nhét nút bầu lại, tiếp tục lên đường. Lúc này nghĩ ngợi gì cũng vô ích, tìm được nước mới là quan trọng nhất, phải tiếp tục đi về phía trước.

Chẳng biết đã đi đến đâu, xung quanh bốn bề toàn là núi, núi lớn núi nhỏ trập trùng nối tiếp nhau. Họ đang đi ở lưng chừng một dãy núi.

Nơi này tuy cây cối trên núi cũng c.h.ế.t khô từng mảng như những nơi trước nhưng vì núi nhiều lại lớn nên vẫn thấy lác đác những cây tùng bách xanh tươi quanh năm. Nói cách khác, biết đâu ở đây lại tìm được nước thật.

Đến một khe núi, đoàn người buộc phải dừng lại. Nước đã cạn kiệt, không có nước họ chẳng thể bước thêm bước nào nữa.

Lúc này mặt trời vẫn chưa mọc.

Vừa dừng chân, trừ đội phòng vệ của Chu Đại Thương ở lại canh gác, tất cả mọi người đều xách bầu, ống tre, thùng nước, cầm liềm, cuốc tỏa ra khắp núi tìm nước.

Chu Quả dắt theo Chu Túc. Hai tỷ đệ xách một cái giỏ, đeo một bầu hồ lô và hai ống tre, tay cầm một cái cuốc.

Mục tiêu của nàng rất rõ ràng. Nàng chọn một bụi gai thưa thớt bên đường, tương đối dễ đi, khom người chui vào hướng xuống chân núi.

Nàng cầm gậy đi trước mở đường, gặp bụi gai thì vung gậy đập loạn xạ, dọn ra một lối đi vừa đủ một người chui lọt. Từ khu rừng rậm rạp hoang vu, nàng đã mở ra một con đường nhỏ.

Chu Túc vác cuốc cẩn thận đi theo sau. Dọc đường gặp rễ cây chắn lối hay dây leo gai góc, thậm chí nhìn thấy rễ cỏ nào ngứa mắt, hắn cũng vung cuốc đào vài nhát. Vừa đi hắn vừa hỏi:

“Tỷ tỷ, mọi người đều đi lên núi, sao chúng ta lại đi xuống dưới?”

Chu Quả vừa mở đường vừa đáp:

“Chính vì mọi người đều đi lên trên nên chúng ta mới đi xuống dưới. Nhỡ đâu dưới này có nước mà không ai tìm chẳng phải bỏ lỡ sao?”

Chu Túc gật đầu, im lặng đi theo, chủ yếu là vì mệt quá chẳng còn sức mà nói.

Nửa canh giờ trôi qua, nàng quay lại nhìn thấy con đường mở ra được chừng sáu bảy mươi mét. Đứng ở đây nhìn qua bụi cây phía trước, lờ mờ thấy được rừng trúc phía dưới. Nàng chính là nhắm đến rừng trúc này.

Đến khi hai người vất vả chui ra khỏi bụi rậm, ngước mắt lên liền thấy trước mặt là một rừng trúc bạt ngàn, xanh ngắt một màu nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Ngẩng đầu nhìn lên những thân trúc thẳng tắp vươn lên trời xanh. Gió thổi qua, lá trúc xào xạc reo vui, mùi hương thanh khiết của trúc thoang thoảng nơi đầu mũi.

Do hạn hán, không ít cây trúc đã khô héo nhưng xen lẫn trong đó vẫn còn nhiều cây xanh tươi.

--

Hết chương 39