9.

Y thuật của Nhị sư huynh không phải là hư danh, Hoàng Thanh Nguyệt sau khi tỉnh lại thì chẳng mấy hồi đã sống sinh động trở lại.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ cô ấy cứ luôn tìm đến tôi, đinh ninh rằng tôi mới là người cứu cô ấy, còn Nhị sư huynh chỉ là cái cớ do tôi dựng lên.

Đến khi cô ấy đi hỏi Nhị sư huynh, cái huynh ấy chẳng biết dây thần kinh nào chập mạch mà lại phán một câu rằng tôi mới chính là ân nhân cứu mạng thật sự của cô ấy.

Tôi thật sự tức đến giật cả mình. Đúng là giả làm Lôi Phong giấu tên, hèn chi con đường truy thê nó mịt mờ thế đấy!

Những ngày trước khi xuất cốc, Hoàng Thanh Nguyệt ngày nào cũng đến tìm tôi, ra dáng một người chị gái tốt vô cùng.

Cô ấy bảo, cũng nhờ trước đây tôi bắt cô ấy đứng quạt, nên bây giờ khả năng kiểm soát kiếm ý của cô ấy lại tăng thêm vài phần uy lực.

Tôi nghe mà vừa ngượng ngùng vừa vui thầm.

Quả nhiên Tịch Đồng nói không sai chút nào, mọi sự rèn giũa chông gai cuối cùng đều trở thành kinh nghiệm và động lực để cô ấy bước lên đỉnh cao.

Tuy nhiên, hình như vẫn có điểm gì đó sai sai...

“Hoàng chị gái, chị thấy Nhị sư huynh của tôi thế nào?”

“Ưm... Một gã câm hũ nút không quen biết.”

Tôi chia tay Hoàng Thanh Nguyệt rồi xông thẳng vào viện của Tịch Đồng.

Vừa rồi tôi cố gắng giao tiếp bằng sóng điện não với cậu ấy nhưng lại bị từ chối, tôi lo có tình huống đột xuất xảy ra.

Viện của cậu ấy tôi có thể tự do ra vào, thế nên tôi đạp cửa xông thẳng vào trong, chỉ kịp thấy cậu ấy vội vã thu dọn thứ gì đó, trông như cái bảng dữ liệu.

“Sao cậu không trả lời tin nhắn của tôi?” Tôi thốt ra theo bản năng, rồi chợt ngẩn người ra. Cái giọng điệu này... nghe cứ như oán phụ đang oán trách người chồng vô dụng vậy.

Cậu ấy giải thích: “Vừa rồi tôi đang họp với tất cả các hệ thống.”

Ồ, quên mất, hệ thống thì cũng có đời sống riêng tư của mình chứ.

Tôi bèn hỏi cậu ấy về tuyến tình cảm của nam nữ chính. Vì sự can thiệp của tôi mà tình cảm của nữ chính dành cho nam chính dường như chẳng hề rõ ràng chút nào.

Tịch Đồng nở một nụ cười rạng rỡ: “Kịch bản đại nữ chính thì sự nghiệp mới là tuyến chính quan trọng nhất, yêu đương cùng lắm chỉ là tuyến phụ thôi, không vấn đề gì lớn đâu.”

“Nhị sư huynh của cô tự mình không chịu cố gắng, trách ai được chứ?”

Được Tịch Đồng khai sáng cho một hồi, tôi lập tức ngộ ra ngay.

10.

Hoàng Thanh Nguyệt buộc phải lên đường rời đi rồi, Đại hội Tông môn chính là cơ hội ngàn năm có một để cô ấy vươn lên bứt phá.

Nhị sư huynh cứ lượn qua lượn lại trước mặt Hoàng Thanh Nguyệt, miệng lẩm bẩm bảo nếu xảy ra thương vong mà không có y sĩ đi cùng thì biết làm sao.

Hoàng Thanh Nguyệt phiền không chịu nổi, cuối cùng mới chịu mở lời cho Nhị sư huynh đi theo.

Nhị sư huynh mừng rỡ cuống cuồng chạy đôn chạy đáo, bới hết hòm này lại lục hòm khác, sửa sang lại hành lý, chuẩn bị tư thế sẵn sàng lên đường.

Tôi vừa c.ắ.n hạt dưa do Tịch Đồng bóc cho, vừa không nhịn được mà cất tiếng: “Nhị sư huynh, trong viện của em vẫn còn nhiều đồ lắm, huynh có muốn mang theo không?”

Tiếng gọi này mới làm huynh ấy chú ý đến tôi và Tịch Đồng.

Mắt huynh ấy sáng rực lên: “Thế thì còn nói làm gì nữa! Cho phép cả em và Đại sư huynh cùng đi luôn, huynh xin nhận hết!”

Tôi còn đang vò đầu bứt tai nghĩ cách làm sao để trà trộn vào Đại hội Tông môn một cách đường hoàng nhất, thì Nhị sư huynh đúng là buồn ngủ gặp chiếu cật.

Tôi dắt tay Tịch Đồng định lao ngay về phòng dọn dẹp, bỏ lại Nhị sư huynh ở phía sau gào to:

“Hai đứa sửa sang xong xuôi thì chúng ta lập tức xuất phát!”

Hoàng Thanh Nguyệt bây giờ chỉ là một kiếm tu nghèo xơ xác, Nhị sư huynh bèn tự bỏ tiền túi ra bao trọn cả một chiếc linh châu lớn.

Huỳnh ấy vô cùng tinh tế khi tách phòng của tôi và Hoàng Thanh Nguyệt ra xa nhau, lại còn chu đáo xếp Tịch Đồng ở ngay phòng bên cạnh tôi.

Nước đi này quá cao tay, cực kỳ thuận tiện cho tôi đêm tối mò sang phòng Tịch Đồng để bàn mưu tính kế cho các bước tiếp theo.

Đêm đen gió cao, tôi nhanh như chớp lẻn vào phòng Tịch Đồng. Cậu ấy có lẽ vừa mới tắm xong, y phục lót trên người hơi xộc xệch trễ nải, giọt nước vẫn còn đọng lại trên mái tóc.

Chẳng coi tôi là người ngoài chút nào, cậu ấy thản nhiên ngồi thẳng lên giường, đôi đùi thỉnh thoảng lại ẩn hiện theo từng cử động nhẹ.

Chắc là vì cậu ấy chỉ là một hệ thống nên không quá bận tâm đến mấy chuyện này đâu nhỉ.

Mặt tôi đỏ bừng ngồi xuống ghế, đi thẳng vào vấn đề chính: “Tình tiết tiếp theo tôi phải trải qua là gì?”

“Tiểu sư huynh của nữ chính đố kỵ với thiên tài của cô ấy, nên trước đại hội đã bỏ chút đồ không được sạch sẽ vào đồ ăn thức uống của cô ấy.”

“Cũng may là nam chính kịp thời đi ngang qua giải độc giúp cô ấy, để ngày hôm sau cô ấy có thể thuận lợi giành chiến thắng trong cuộc thi.”

Tôi gật đầu: “Độc gì thế?”

“Loại độc làm hời cho Nhị sư huynh của cô đấy.”

11.

Bước xuống linh châu, Hoàng Thanh Nguyệt theo thói quen tự nhiên đến khoác tay tôi.

Nơi cổng lớn, cậu tiểu sư đệ của cô ấy đang kiễng chân ngóng chờ từ lâu.

Nhìn thấy bàn tay tôi và Hoàng Thanh Nguyệt đang đan vào nhau, ánh mắt cậu ta hơi mang theo vẻ địch ý quét qua mặt tôi.

Cái kiểu gì đây?

Tôi lặng lẽ buông tay ra, thấy sắc mặt cậu ta mới hơi giãn ra đôi chút.

Nhân lúc Hoàng Thanh Nguyệt bị tiểu sư đệ thu hút sự chú ý, tôi ghé lại gần Tịch Đồng, dán sát vào cậu ấy thì thầm to nhỏ: “Hình như phản diện biến tấu thành cuồng nữ chính mất rồi.”

Tịch Đồng cũng đang quan sát tên phản diện kia, quay đầu lại dặn dò tôi: “Cậu ta có địch ý khá lớn với cô đấy, cô bớt tiếp xúc với cậu ta đi.”

Tôi gật đầu, rồi lại cảm thán thay cho Nhị sư huynh: “Con đường của nam chính chuyến này đúng là trắc trở gian nan rồi.”

Tôi và Tịch Đồng lại… lại… lại được xếp ở chung một viện, hơn nữa còn ở cách xa nữ chính.

Cũng chịu thôi, cái danh tiếng “cuồng sư muội” của Tịch Đồng khi ở bên ngoài quá lớn rồi, cậu ấy gần như hình với bóng không rời tôi nửa bước.

Còn chưa tôii ngày Đại hội, cả ngày tôi cứ kéo Tịch Đồng đi lượn lờ lung tung ở Huyền Kiếm Tông và thị trấn dưới chân núi.

Ông lão Không Thanh ở Thần Nông Cốc chỉ thu nhận ba đứa chúng tôi.

Tôi lại không thích ra ngoài, lần nào cũng đợi Tịch Đồng mang đồ ăn đến tận miệng.

Thành ra số lần Tịch Đồng xuất hiện trước mặt người đời cũng ít đi hẳn.

Mỗi lần có người hỏi Nhị sư huynh sao lâu rồi không thấy Tịch Đồng, Nhị sư huynh lại hừ hừ hợm hĩnh, cất giọng mỉa mai:

“Đang làm trâu làm ngựa cho cô tiểu sư muội quý báu của hắn ta chứ đâu.”

Khó khăn lắm mới có một chuyến đi xa, nghĩ lại mình vẫn chưa được dạo chơi t.ử tế ở thế giới này, tôi liền năn nỉ Tịch Đồng đi cùng mình một chuyến.

Dù sao Tịch Đồng cũng có tiền, thứ gì tôi ưng mắt, cậu ấy chỉ cần vung tay một cái là mua ngay.

“Cậu lén lưng tôi kiếm thêm thu nhập đấy à?” Tôi tay cầm tò he bằng đường, đột nhiên ghé sát vào mặt cậu ấy.

Cậu ấy thế mà lại không tránh, đầu mũi hai đứa cứ thế tự nhiên va vào nhau.

Xung quanh vốn có vài nữ tu đang thầm thương trộm nhớ, thấy cảnh này liền vỡ mộng bỏ đi: “Sư huynh sư muội nhà ai mà lại yêu thương kiểu này cơ chứ!”

Tịch Đồng cười thầm: “Sư huynh sư muội, trời sinh một đôi.”

Tôi ngượng ngùng kéo khoảng cách ra, mặt nóng bừng đỏ ch.ót, giả vờ như không nghe rõ cậu ấy nói gì, lảng sang một bên nhìn mấy chiếc trâm cài.

Thật là đáng ghét, nhìn thấy trâm gỗ lại nhớ tôii Tịch Đồng rồi.

Tịch Đồng thấy tôi chằm chằm nhìn chiếc trâm hồi lâu liền trả tiền cho chủ sạp.

Cậu ấy tự nhiên nắm lấy tay tôi, giúp tôi cài chiếc trâm gỗ lên tóc.

Bàn tay vừa cài trâm xong trượt nhẹ theo gò má tôi xuống, tiện thế nâng cằm tôi lên:

“So với chiếc trên đầu tôi, quả thực rất hợp đôi.”

Đáng xấu hổ thật, hình như tôi vừa bị một hệ thống thả thính rồi.