Chuyện này đúng là có chút ý nghĩa.

Vậy vấn đề đến rồi.

Tiêu Từ tìm mọi cách muốn vào Đội cận vệ ngầm, là vì cái gì?

Nhà họ Tiêu ở Giang Thành đen trắng đều ăn, tính là thế lực hàng đầu, ngay cả nhà họ Thẩm cũng không dám chọc giận nhà họ Tiêu.

Cô trước kia nghe nói nhà họ Tiêu trước giờ luôn cưng chiều Tiêu Từ, nâng niu trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.

Tiêu Từ mấy năm đó cũng thành tích cực kỳ ưu tú, đột nhiên sau một đêm, như biến thành một tính cách.

Trở nên cực kỳ ngang tàng, phản nghịch, đi khắp nơi đ-ánh nh-au, thành tích càng là rơi xuống dốc không phanh.

Cô gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, thôi bỏ đi, ai bảo Tiêu Từ là bạn của cô cơ chứ.

Có đ-ánh nh-au cô liền lên!

Trò chuyện với Độc Thất thêm hồi lâu, lúc này mới chào tạm biệt, đi đến cửa, cô như nhớ ra điều gì, trong mắt lóe lên một tia lo lắng, “Lý Bưu có một người anh em là Lý Cương ở khu C, thời gian trước nghe người ta nói, đã là người đứng thứ hai bảng xếp hạng rồi, sớm những năm trước từng bái Thiếu Lâm, luyện qua Thiết đầu công, thủ đoạn cực kỳ tàn bạo, đối xử với kẻ bại trận dưới tay phải làm nhục đến cực điểm mới thôi.

Em phải cẩn thận chút."

Khương Yểu cảm nhận được thiện ý mà người phụ nữ thả ra, sững sờ, trong mắt lóe lên một tia cười, lông mày cong cong cười nói, “Yên tâm đi chị, mặc kệ anh ta là Thiết đầu gì, đến chỗ em đều phải biến thành cúi đầu."

Cô từ trong lòng lấy ra một cái bình sứ, là số hàng tồn kho ít ỏi luyện d.ư.ợ.c lần trước.

Đưa nó cho Độc Thất, “Chị, chị thử cái này xem, có lẽ có ích cho vết thương cũ trong c-ơ th-ể."

Độc Thất hơi kinh ngạc, trong mắt như lóe lên điều gì, cô siết c.h.ặ.t bình, “Em và Dược Tông có quan hệ?"

Cô nhìn thẳng vào Khương Yểu.

Khương Yểu khó hiểu, “Tất nhiên là không rồi, em tự tiện luyện thôi, tự học thành tài hi hi hi."

Lưng cứng nhắc của Độc Thất lúc này mới thả lỏng ra, cũng phải, làm gì có sự việc trùng hợp thế này.

Khương Yểu liếc nhìn người phụ nữ, không nói gì.

Ai mà chẳng có chút bí mật cơ chứ.

“Chị về trước đi, em đợi bạn em một lát, cậu ấy ở khu C."

Độc Thất gật gật đầu, dặn cô chú ý an toàn, xoay người liền rời đi.

Khương Yểu lấy điện thoại ra, quả nhiên, một vạch tín hiệu cũng không có, cô nghĩ nghĩ, đi về phía người phục vụ gần cô nhất.

“Chào anh, giúp tôi chuyển lời tới Thiếu niên nổ tung ở khu C, nói là cô của cậu ta đang đợi cậu ta ở ngoài."

Người phục vụ nghi ngờ nhìn tấm bảng tên trước ng-ực cô một cái, “Cô không phải là người khu C sao?"

Khương Yểu ngáp một cái, “Mệt rồi, không muốn đi."

Lời vừa dứt, cô liền ngồi xuống ghế sofa ở cửa.

C-ơ th-ể mảnh mai g-ầy gò cuộn lại thành một đoàn, nhìn đặc biệt ngây thơ, cô khẽ nhắm mắt lại, hơi thở cũng rất nhẹ.

Người phục vụ:

...

Anh không biết nói gì cho phải nhìn Khương Yểu, cô gái g-ầy gò như vậy lại đột phá khu D trực tiếp đi đến khu C?

Lẽ nào cô chính là Siêu Cấp Ma Lệ trong truyền thuyết một đ-ánh năm mươi hôm nay?...

“Thiếu niên nổ tung là ai?

Siêu Cấp Ma Lệ đến khiêu chiến kìa!!!"

“Siêu Cấp Ma Lệ nói là cô của cậu!!

Khí này không thể nhịn, là đàn ông thì cùng tôi ra ngoài xem thử, tôi muốn xem thử Siêu Cấp Ma Lệ này có thể thần thánh như lời đồn không?"

“Vãi, ngay cả nổ tung cũng dám khiêu chiến.

Chán sống rồi à?"

“Đây là nơi đàn ông chơi, các người nói Siêu Cấp Ma Lệ đó liệu có phải là bà già đanh đ-á, trông xấu xí lắm không?

Hay là một kẻ b-éo ú, đ-ánh nh-au thì trực tiếp dùng m-ông ngồi ngất kẻ hèn nhát ở khu D?

Ha ha ha ha ha ha ha."

“Loảng xoảng"

Một tiếng đ-ập bàn sắc nhọn truyền đến.

Tiêu Từ mặt lạnh tanh, đầy sát khí nhìn đám đàn ông vừa nói lời cay nghiệt kia.

“Có bản lĩnh thì đi đơn đả độc đấu với chị Khương... chị Ma Lệ của tao đi, ở đây mà lải nhải, các người là cái loa à??"

Đám người kia mặt mũi không đẹp cho lắm, quy tắc võ đài ngầm là xuống võ đài không ai được phép đ-ánh nh-au.

Cho nên chỉ có thể hung dữ nhìn cậu.

Không có ý tốt nhìn thiếu niên sát mã đặc trước mắt, “Này, sao, cậu và Siêu Cấp Ma Lệ là một phe?

Nhìn cậu trắng trắng mềm mềm, lại bảo vệ cô ta như vậy, hai người sẽ không phải là có một chân đấy chứ?"

Cười phá lên.

Tiêu Từ thương hại nhìn họ một cái, con người ngu ngốc, chị Khương sớm muộn gì cũng sẽ khiến các người run rẩy!!

Có người kéo kéo người đàn ông đang nói, nhỏ tiếng ở bên tai nói, “Cậu ta chính là Thiếu niên nổ tung."

Đám người:

...

Lúc này không nói gì nữa, Thiếu niên nổ tung ở khu C cũng coi là nổi tiếng, mặc dù chưa lên bảng, nhưng sức bùng nổ cực mạnh, đ-ánh nh-au như một con sói, c.ắ.n c.h.ặ.t không buông.

Vốn cũng có biệt danh là tiểu điên khu C, cậu chỉ đ-ánh người mạnh hơn mình.

Thua một lần, lại khiêu chiến lần tiếp theo, cho đến khi thất bại thì thôi.

Dần dần, lại cũng thu hoạch được một nhóm người hâm mộ.

Dù sao, kẻ mạnh luôn được người ta tôn trọng.

Tiêu Từ lạnh mắt nhìn một cái, trong mũi hừ ra một hơi nóng, xoay người đi về phía cửa ra.

Đám người đàn ông cảm thấy mất mặt phía sau thấy thế liền đuổi theo, họ muốn xem thử Siêu Cấp Ma Lệ này là thần thánh phương nào?

Lúc Tiêu Từ đi ra, nhìn thấy Khương Yểu bị vây quanh, khóe miệng giật giật.

Khương Yểu phiền không chịu được, kể từ khi cô ngồi ở đây, một đống người chạy tới bắt chuyện.

Cô nhịn không nổi, “Chú này, cháu mới mười tám, tuổi của hai chúng ta chênh lệch hơi lớn."

Người chú đẹp trai trước mặt lắc lắc đầu, ôm trái tim nhỏ, “Không, người yêu ngọt ngào của anh, anh từ khoảnh khắc nhìn thấy em, liền biết, em là định mệnh của anh, trời xanh chỉ dẫn anh, nhất định phải để lại WeChat của em."

Mắt anh ta sáng lấp lánh, nhìn ánh mắt Khương Yểu tràn đầy dịu dàng thiện ý.

Khương Yểu hít sâu một hơi, cô xị mặt, “Ở đây tín hiệu không dùng được."

Lúc này, cô nhìn thấy Tiêu Từ đang trốn ở một bên xem trò vui, phi nhanh ra khỏi vòng vây, “Bạn em ra rồi ạ, hẹn gặp lại, hẹn gặp lại."

Người chú đẹp trai ôm lấy trái tim, “Ồ, lạy Chúa của tôi, nhìn đi, bóng lưng của cô ấy mới phiêu dật làm sao, cô ấy tên là gì?"

Chương 130 - Xuyên Sách: Nữ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia