“Diệu, vậy mà còn có thể sửa như vậy!!”

Khúc đàn càng ngày càng vui vẻ, chỉ thấy ngón tay Khương Yểu nhanh ch.óng gảy dây đàn.

Phụt, chầm chậm giảm giai điệu.

Một giai điệu cao v.út giống như tiếng gào thét, làm ký hiệu trung chỉ, cuối cùng toàn bộ nền tảng đều được thăng hoa.

Một khúc kết thúc, toàn trường vô cùng yên tĩnh, giống như bị chấn động bởi cái gì đó.

Khương Yểu đứng dậy cúi chào lịch sự.

Cô vừa định rút lui khỏi sân khấu, chỉ thấy Giang Nhạc, Tiêu Từ bọn họ lại gào thét điên cuồng:

“Chị Khương, em muốn vác cờ cho chị, xem ai có thể đối đầu với chị.”

Khương Yểu:

……

Bây giờ trốn, còn kịp không?!?

Đáp án chắc chắn là không kịp!

Giang Nhạc cổ họng muốn khàn cả rồi, cô hưng phấn nói:

“Chị, chị quá trâu bò rồi!!”

Nói xong liền cầm một bó hoa, lao lên đài, tặng cho Khương Yểu.

Cái này hình như biến thành giao tranh, lại có mấy người đi lên đài đưa hoa cho Khương Yểu.

Hai người đàn ông bọc kín mít, đang chuẩn bị lao vào,

May mà Tiêu Từ dưới sân khấu nhanh tay lẹ mắt chặn một người lại.

Lận Thần rất cạn lời, anh chỉ là muốn trước khi đi xem lại Khương Yểu, ít nhất lên tặng một bó hoa cũng là tốt lắm rồi.

Kết quả nửa đường ra một thằng ngốc, nhất quyết chặn ở đây, không cho anh lên.

Anh không cam tâm nhìn Tiêu Từ đang chặn mình như con khỉ:

“Tôi chỉ tặng bó hoa.”

Tiêu Từ mỉa mai châm chọc:

“Hừ, loại đàn ông như anh tớ thấy nhiều rồi, kẻ lưu manh thấy sắc nảy lòng tham.”

Khương Yểu đang chuẩn bị xuống đài:

……

Là ảo giác của cô sao??

Tiêu Từ sao càng ngày càng giống mẹ vậy??

Đang suy nghĩ như vậy, một người đàn ông khác bọc như bánh chưng nhanh ch.óng đi tới.

Bó hoa trong tay, hoa đoàn cẩm tú, lập tức giao vào tay Khương Yểu.

Tạ Tung nháy mắt với Khương Yểu, sau đó xuống đài.

Người dẫn chương trình cũng vừa bước ra khỏi sự chấn động lúc nãy.

Cô ấy không tiếc lời khen ngợi của mình, hận không thể dùng tất cả tính từ đẹp đẽ để hình dung cô gái này.

Khương Yểu sắp không nghe nổi nữa rồi.

Quá giả tạo rồi!!!

Cô sờ sờ nổi da gà trên cánh tay.

Viện trưởng Bạch thấy Khương Yểu mất kiên nhẫn đi về phía hậu trường, ánh mắt ông ấy lóe lên:

“Đợi ta một chút, ta ra ngoài gặp một người bạn~”

Khương Yên Nhiên không quan tâm Viện trưởng Bạch đi lúc nào.

Cô ta bây giờ sắp tức phát khóc rồi.

Sao cũng không ngờ tới, kỷ niệm trường mình cẩn thận thiết kế sắp xếp, cứ thế bị phương pháp của mình làm thành một mớ hỗn độn??

May mà.

Chỉ là ở trường cấp ba Giang Thành.

Cô ta tin rằng, ra khỏi trường cấp ba Giang Thành nhỏ bé này, nơi đâu có người biết Khương Yểu biết đàn?

Nghĩ như vậy, hơi thở của Khương Yên Nhiên thuận rồi.

Đại sư Trình đã xác định trăm phần trăm, lời Hoắc Diệp Đường nói tuyệt đối là thật, không ngờ cô bạn gái này của cậu ta thật sự biết đàn.

Hơn nữa kỹ nghệ vô cùng cao siêu, cực kỳ có ý thức đổi mới.

Đổi giai điệu là đặc biệt khó, mà lời bài hát “Định Phong Ba” Khương Yểu cải biên viết khá hay.

Ông cụ Trình luôn mắt cao hơn đầu, có tạo nghệ khá sâu về nghệ thuật lần đầu tiên nảy sinh lòng yêu tài.

Sắc mặt Khương Yên Nhiên càng ngày càng trắng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Tiếng đàn của Khương Yểu vượt xa bình thường, cô ta cũng không thể không thừa nhận, đúng là hay hơn cô ta quá nhiều.

Mà đại sư Tống đã sớm trốn ra ngoài, cô ta sợ Khương Yểu đắc thế sau đó công khai châm chọc cô ta, cho cô ta sắc mặt, khiến cô ta không xuống đài được.

Khi Viện trưởng Bạch đến hậu trường, Khương Yểu đang hắt hơi vì đống hoa tươi trong phòng.

Mày mắt cô thanh đạm, mang theo chút lười biếng.

Nghe tiếng bước chân, vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy Viện trưởng Bạch, sững sờ.

Trong đầu có chút mảnh vỡ kéo đến, chậm rãi ngưng kết.

Mắt Khương Yểu sáng rực, quả nhiên, cách khôi phục ký ức tốt nhất chính là không ngừng tiếp xúc với người quá khứ.

Trong một thời gian ngắn thông tin quá nhiều, cô xoa xoa thái dương đau nhức.

“Chú Bạch, lâu không gặp.”

Khương Yểu mỉm cười, nếu Tiêu Từ và những người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra nụ cười lúc này của Khương Yểu so với nụ cười trước kia xa cách hơn vài phần.

Không phải nói cô không thích Viện trưởng Bạch, mà là, tính cách ban đầu của cô cũng đang chậm rãi quay lại.

Khương Yểu ban đầu chính là như vậy.

Trong lạnh nhạt mang theo sự xa cách từ chối người ngoài cách xa ngàn dặm.

Đôi mắt Viện trưởng Bạch ánh lên lệ, ông ấy mím môi, mắng yêu một tiếng:

“Nhóc con thối này, trốn được sự thanh tịnh, không biết chú tìm cháu vất vả thế nào đâu.”

Khương Yểu nhún nhún vai:

“Chú Bạch, chú đừng có làm khó cháu nữa, chút tài lẻ này của cháu, sao có thể múa rìu qua mắt thợ trước mặt chú ạ.”

Viện trưởng Bạch liếc cô một cái, đừng để cô nói nghe lọt tai, ông ấy là người hiểu cô nhất, cuồng lắm.

Vừa cuồng, vừa lạnh, vừa lười.

Ông ấy lặng lẽ thở dài một tiếng, ai, ai bảo cô là thiên tài y học có một không hai chứ!

Hai người tán gẫu một chút, Viện trưởng Bạch đột nhiên nhắc đến:

“Nghe nói Khương Yên Nhiên là em gái cháu?

Hai đứa quan hệ không tốt?”

Khương Yểu cười đầy thú vị:

“Đúng là không tốt lắm.”

Viện trưởng Bạch thấy cô không muốn nói thêm, cũng nuốt lời đến bên miệng vào.

Trong lòng có suy tính.

……

“Khương Yểu đúng là quá đáng, cậu ấy luôn như vậy, giả heo ăn thịt hổ, biết đàn không nói sớm.”

Khương Yên Nhiên kéo Triệu Minh Tú phát cáu ở hành lang.

Lồng ng-ực cô ta phập phồng quá lớn, rõ ràng vẻ mặt tức giận không thôi.

Khương Yên Nhiên luôn biết cách che giấu, đây cũng là lần đầu tiên cô ta phát cáu trước mặt người ngoài, đủ thấy lần này cô ta tức giận đến mức nào.

Triệu Minh Tú trong lòng lẩm bẩm, Khương Yểu từ đầu đến cuối cũng không nói cô ấy không biết đàn mà?

Hơn nữa, thứ tự danh sách tiết mục là Khương Yên Nhiên cấu kết với hội học sinh làm mà.

Cô ta trong lòng có một tia kỳ lạ, giống như dáng vẻ dịu dàng hiểu chuyện trước kia của Khương Yên Nhiên chỉ là một vẻ giả tạo.

Khương Yên Nhiên phát tiết một lúc liền bình tĩnh lại.

Chương 201 - Xuyên Sách: Nữ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia