Khương Trạm không lên tiếng, cậu ta biết, Hoắc Diệp Đường đây là đang xóa ký ức của mấy người, dù sao chuyện đêm nay, giải thích rất khó giải quyết.
Cậu ta nhìn Tần Vũ Mạt nằm trên đất không chút tri giác, trong lòng tràn đầy áy náy.
Chuyện đêm nay, từ lâu đã nằm trong dự liệu của cậu ta và Hoắc Diệp Đường, để dẫn dụ kẻ hung thủ đứng sau năm xưa, họ chỉ có thể âm thầm ẩn nấp,
Cho nên Tần Vũ Mạt chắc sẽ giận lắm đây, vốn dĩ hứa tới chơi cùng cô, lại tạm thời thả b.o.m.
Hoắc Diệp Đường chậm rãi thu hồi ma lực, anh đón Khương Yểu từ trong tay, “Đa tạ nhị ca."
Khương Trạm mặt thối, “Gọi ai là nhị ca đấy, cậu còn chưa qua ải của bố đâu, nhà họ Khương chúng tôi không thể nhận cậu."
Nhạc phụ...
Hoắc Diệp Đường nghĩ tới người đàn ông mạnh mẽ có thể dễ dàng đạp vỡ hư không mà anh nhìn thấy trước khi ch-ết ở kiếp trước, không biết tại sao da đầu lại thấy tê rần....
Ôn Như Lam che c.h.ặ.t l.ồ.ng ng-ực đau đớn dữ dội, kinh ngạc nhìn tất cả mọi chuyện trước mắt, nếu cô ta không nhìn nhầm, vừa nãy anh ta một nhảy ngàn dặm, sức mạnh đột ngột này khiến cô ta trở tay không kịp.
Âm thanh yếu ớt của hệ thống trong đầu rủa thầm một tiếng, “Ch-ết tiệt, chỉ thiếu chút nữa thôi, là có thể nhìn thấy Khương Yểu g-iết hại bạn tốt rơi vào tâm ma rồi.
Tên Hoắc Diệp Đường này lúc nào cũng làm hỏng việc tốt của ta!!"
Ôn Như Lam yếu ớt lên tiếng, “Tiền bối, tiền bối tại sao lại sợ Cửu gia như vậy?"
Hệ thống không trả lời.
“Ta vừa tiêu hao hết năng lượng rồi, thời gian ngắn sẽ không xuất hiện nữa, cần phải trở về trụ sở bảo dưỡng một chút, ngươi tự chú ý, nhớ kỹ, đừng để Khương Yểu nghi ngờ ngươi."
Ôn Như Lam hơi hoảng loạn, cô ta bó tay không biết hỏi, “Tiền bối, người đi rồi ta phải làm sao??
Ta làm sao mới có thể đối phó với cô ta?"
Hệ thống im lặng một lát, tuy nó không tin tưởng năng lực của cô ta lắm, nhưng ngoài cô ta ra còn có ai có thể gây ra tổn thương cho Khương Yểu chứ?
Mấy hệ thống phân nhánh, quá phế.
Có một cái còn mất liên lạc rồi.
Đúng là phế vật.
Nó thản nhiên lên tiếng, “Khương Yểu điểm yếu duy nhất chính là ngày mưa, trận mưa hôm nay đã tiêu hao của ta rất nhiều năng lượng, chờ đợi ngày mưa, chỉ có thể đợi hai tháng nữa, bây giờ mùa đông không có mưa."
Ôn Như Lam mím môi, rõ ràng là không cam tâm.
“Còn nữa, ta nghi ngờ Hoắc Diệp Đường sắp nhìn chằm chằm ngươi rồi, ngươi tốt nhất nên phận sự một chút, đừng để anh ta bắt được nhược điểm gì."
Ôn Như Lam giật mình, Hoắc Diệp Đường đã bắt đầu nghi ngờ cô ta rồi sao?
Không, đừng, cô ta còn phải gả cho anh, làm sao có thể để lại ấn tượng xấu trong lòng anh?
Cô ta còn muốn hỏi thêm gì nữa, hệ thống lại lặng lẽ ẩn đi.
Ôn Như Lam mím mím môi, bảo cô ta phận sự là chuyện không thể nào, người đàn bà Khương Yểu này chính là cái gai trong lòng cô ta, không nhổ không khoái.
Thực ra hệ thống nói sai rồi, Khương Yểu không chỉ có một điểm yếu là ngày mưa, cô còn có một điểm yếu, đó là bạn bè.
Khương Yểu quá trọng tình trọng nghĩa.
Trong bóng tối, khuôn mặt Ôn Như Lam vừa dữ tợn vừa quỷ dị....
Khương Yểu tỉnh lại lúc cảm thấy toàn thân đều có chút đau, như thể ảo giác đau đớn như bị lột da tháo xương trước khi mất kiểm soát vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Cô khẽ ho một tiếng, mở mắt, là một căn phòng rộng lớn.
Trang trí kiểu Âu, phòng sạch sẽ gọn gàng, ánh nắng tươi sáng chiếu thẳng từ ngoài cửa sổ lên mặt cô, ấm áp, lộ ra hơi thở tươi sáng.
“Yểu Yểu, em tỉnh rồi?"
Hoắc Diệp Đường vừa vặn bưng một ly sữa nóng, thong thả bước tới.
Hôm nay anh mặc một bộ đồ ngủ lụa màu xanh lam thẫm, tóc cắt tỉa cực kỳ chỉnh tề, mày kiếm mắt sao, ngũ quan lập thể, môi mỏng trông có vẻ vô tình, mang theo sự lạnh lùng và lạnh nhạt như muốn cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.
Cho dù là bộ đồ ngủ lười biếng tùy ý, cũng không che nổi phong hoa tuyệt đại của người đàn ông trước mắt, tuấn mỹ như một bức tranh thủy mặc nồng đượm.
Lúc này một tia nắng vừa vặn xuyên qua cửa sổ rắc lên khuôn mặt bên của anh, xua tan vài phần lạnh lùng và u ám.
Trông như thần mặt trời Apollo tươi sáng,
Khương Yểu nhất thời nhìn đến đờ đẫn, cổ họng hơi khô.
Cô dường như biết tại sao kiếp trước mình lại cam tâm tình nguyện không danh không phận sinh con cho anh.
“Lau nước miếng đi."
Giọng trêu chọc của người đàn ông vang lên.
Khương Yểu ngẩn ngơ gật đầu, ngón tay loạn xạ quẹt quẹt nơi khóe môi, vô cùng cạn lời nói, “Anh lừa em."
Cô thuận thế nhận lấy ly sữa Hoắc Diệp Đường đưa cho cô, chuyển chủ đề nói, “Đây là nơi nào vậy?"
“Đây là nhà họ Hoắc."
Khương Yểu một ngụm sữa suýt chút nữa không sặc ch-ết mình.
“Cái, cái gì??"
Giọng cô đột nhiên cao v.út.
“Nhà anh??
Sao anh lại đưa em về nhà anh?!
Dì và chú có nhà không?"
Hoắc Diệp Đường nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Khương Yểu thấy buồn cười, anh xoa xoa huyệt thái dương, “Còn không phải tại Tiểu Bảo, thằng bé về nhà với anh mấy ngày này, ngày nào cũng tìm mẹ, tối qua gọi cho anh bao nhiêu cuộc điện thoại."
Khương Yểu chột dạ xoa xoa mũi, loại cảm giác lén lút trốn ra ngoài chơi sau lưng con cái này quá tội lỗi.
Hoắc Diệp Đường vừa nhắc tới tối qua, Khương Yểu bừng tỉnh nhớ lại, “À đúng rồi, mỹ nhân Hoắc, sao tối qua em lại ngủ thiếp đi ngay lập tức vậy??"
Hoắc Diệp Đường im lặng một lát, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đầu Khương Yểu.
Có vài chuyện, không thể giấu Khương Yểu mãi được.
“Yểu Yểu, em có biết cứ gặp ngày mưa, là em sẽ mất kiểm soát, tính cách đại biến không."
Khương Yểu vốn dĩ cũng chỉ hỏi bâng quơ, vừa nghe Hoắc Diệp Đường nói vậy, biểu cảm của cô cũng nghiêm túc theo.
Hôm qua, ký ức cuối cùng của cô dường như dừng lại ở giọt mưa rơi trên mặt cô.
Khương Yểu không phải kẻ ngốc, trước kia ở Tu Chân Giới, từ sau một lần dầm mưa, huynh trưởng liền làm cho cô một chiếc áo mưa linh khí.
Cô từ đó về sau không dính lấy một giọt mưa.
Trước đó đ-ánh Khương Vũ thành ra như vậy, cô liền thấy không ổn lắm, bình thường cho dù có phẫn nộ, cô ra tay cũng biết chừng mực.
Làm sao có thể đ-ánh Khương Vũ trực tiếp vào ICU được.
Còn Phó Dực Minh cũng thế.
Loại sức mạnh mất kiểm soát này quá kh-ủng b-ố.
Đối mặt với Khương Vũ và Phó Dực Minh đ-ánh thì đ-ánh rồi, vừa hay giúp họ cải tà quy chính.