Xà Ban không chịu nổi nỗi đau, “Tôi nói, tôi nói!”
Khương Yểu từ từ thu lại một chút tinh thần lực đang đặt trên người hắn, môi Xà Ban trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, “Đại ca không chỉ một người cụ thể, mà là một danh xưng, một danh xưng được kế thừa.
Chúng tôi không biết ông ta ở đâu, ông ta toàn liên lạc với chúng tôi qua điện thoại, hơn nữa mỗi lần họp video đều đeo mặt nạ.”
Khương Yểu không nghe được tin tức mình muốn.
Trong mắt cũng không thấy thất vọng.
“Sổ sách ở đâu?”
Xà Ban c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Khương Yểu dùng thêm chút lực.
Xà Ban đau đến mức trực tiếp cầu xin, “Tôi nói, tôi nói, ở trong ngăn bí mật của thư phòng trên tầng hai của căn biệt thự.”
Khương Yểu liếc nhìn Kinh Sở, Kinh Sở nhận được ám hiệu liền dẫn theo vài người chạy thẳng lên tầng hai.
Thiếu Thông suy nghĩ một lát cũng chạy theo.
Đúng lúc này, cửa chợt mở ra.
Mọi người lần lượt nhìn sang.
Giữa đêm khuya, cánh cửa cứ thế lặng lẽ mở ra.
Thêm vào đó là m-áu me đầy đất.
Khiến người ta không thể không liên tưởng đến những câu chuyện kinh dị nào đó.
“Yểu Yểu??
Sao em lại ở đây?”
Hoắc Diệp Đường ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế giữa phòng khách căn biệt thự.
Khương Yểu kích động lao tới, nhanh ch.óng kiểm tra một vòng c-ơ th-ể anh.
“Người đẹp Hoắc, anh không sao chứ?
Làm em sợ ch-ết đi được, thật sự sợ ch-ết mất thôi.”
Đội ám vệ cũng vui mừng khôn xiết.
Lão đại vẫn còn sống!!
Người đẹp Hoắc nhìn Khương Yểu toàn thân dính m-áu, đôi mắt càng thêm u tối, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, “Vậy nên, tại sao bây giờ em lại xuất hiện ở đây!?
Chẳng phải em đang ở trong phòng thí nghiệm học tập bế quan sao?”
Khương Yểu có chút chột dạ, cô đảo mắt, “Hầy, cái đó không quan trọng.
Thế anh còn lừa em nữa chứ, còn nói là đi bàn dự án, kết quả lén chạy đến nơi nguy hiểm thế này.”
Cô nhìn ánh mắt lo lắng sợ hãi của Hoắc Diệp Đường, gãi gãi đầu, “Đây đều là m-áu của người khác thôi, anh nhìn xem, em lấy sổ sách về giúp anh rồi này, chỉ là không biết cái tên đại ca này rốt cuộc là ai.”
Hoắc Diệp Đường nhíu c.h.ặ.t mày, “Cho anh một lời giải thích.
Tại sao lại xuất hiện ở đây?
Em có biết ở đây nguy hiểm thế nào không??”
Khương Yểu rụt cổ lại, nguy hiểm thế nào?
Cô không phải người thường, đời này ngoài hung thủ đang trốn trong bóng tối, còn ai có thể làm hại cô được?
Cô hận không thể hỏi ngay Hoắc Diệp Đường cái bóng đen kia là chuyện thế nào, nhưng lại nhận ra đây không phải là nơi để nói chuyện.
Đối mặt với Hoắc Diệp Đường đang trong cơn giận dữ.
Khương Yểu dứt khoát chọn cách chuyển hướng cơn giận.
Cô giơ ngón tay trắng nõn chỉ vào Phạm Nhị đang ngơ ngác, “Là anh ta, là anh ta đưa em tới đây!”
Phạm Nhị đang ngơ ngác nhìn cặp đôi đang tình chàng ý thiếp trước mắt.
Nhất thời vẫn chưa phản ứng lại được.
Cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt âm trầm như sắp nhỏ mực của Hoắc Diệp Đường.
Tim anh ta đ-ập thình thịch một cái.
“Lão đại, chuyện này chuyện này, anh nghe em nói đã!!!
Em không biết Siêu Cấp Mary chính là bạn gái anh đâu!!
Em mà biết thì dù thế nào em cũng không bao giờ đưa cô ấy tới đây đâu!”
Kinh Sở đang đi xuống cầu thang trượt chân một cái.
Anh lau mồ hôi trên trán, cũng cung kính chạy đến trước mặt Hoắc Diệp Đường nhận tội.
“Em, em cũng không biết Siêu Cấp Mary chính là bạn gái của lão đại anh.”
Đây là cái chuyện quái gì vậy nè!!
Hoắc Diệp Đường có bạn gái, chuyện này quá kinh thiên động địa.
Ban đầu bọn họ còn tưởng là tin đồn, đều khịt mũi coi thường.
Hừ, kẻ mạnh không cần có tình yêu.
Lần này thì vả mặt chan chát.
Siêu Cấp Mary?
Hoắc Diệp Đường hừ lạnh một tiếng, “Yểu Yểu, em còn đi đến sòng bạc quyền anh ngầm để chơi??”
Khương Yểu thầm thắp cho mình một nén nhang.
Cô khoác tay Hoắc Diệp Đường.
“Ôi chao người đẹp Hoắc, điều này chứng tỏ duyên phận của anh và em là do trời định!!
Thế này mà cũng gặp được nhau!!”
Hoắc Diệp Đường không phủ nhận.
Ánh mắt nhìn Khương Yểu tràn đầy nuông chiều.
Hoắc Diệp Đường nhận lấy cuốn sổ sách từ tay Thiếu Thông.
Càng xem mặt càng thêm âm trầm, “Hừ, rất tốt.
Nhà họ Phương, nhà họ Long, nhà họ Lý… nhà họ Trang, Trang Đức Trung vậy mà cũng nhúng tay vào.”
Trang?
Khương Yểu tò mò nhìn một cái, nhà họ Trang, đây chẳng phải là gia tộc đã đến đòi tìm chị Tần ngày hôm đó sao?
Hoắc Diệp Đường lật ra sau, lại phát hiện trang phía sau đã bị người ta xé mất.
“Chuyện này là sao?”
Thiếu Thông nuốt nước bọt, “Lúc phát hiện ra đã là như vậy rồi.”
Hoắc Diệp Đường nhìn chằm chằm anh ta một lúc, không nói gì, đưa sổ sách cho Lâm Sâm.
Anh nắm lấy tay Khương Yểu, ôn hòa nhìn nhân viên đội ám vệ, “Mọi người hôm nay vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Dừng một chút, “Những người anh em hy sinh hôm nay, sắp xếp tiền tuất chu đáo, mai táng t.ử tế.”
Kinh Sở và những người khác đỏ hoe mắt.
Đây đều là những người anh em vào sinh ra t.ử cùng họ.
Cứ thế ch-ết nơi đất khách quê người.
Hoắc Diệp Đường cũng có chút im lặng.
Khương Yểu nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoắc Diệp Đường.
Trong mắt tràn đầy sự an ủi dịu dàng.
Họ bước ra ngoài biệt thự, lúc này đã nửa đêm, trên bầu trời lấp lánh những vì sao.
Ẩn chứa sự tĩnh mịch và yên bình vô hạn.
Hoắc Diệp Đường kể lại những chuyện đã xảy ra cho Khương Yểu nghe.
Khương Yểu vô cùng chấn động, “Ý anh là, anh đã gặp cha em!!!”
Cô vui mừng khôn xiết, “Cha em quả nhiên ở đây!
Nhưng mà, sao ông ấy lại không đến gặp em một lần chứ?”
Nghĩ đến đây, Khương Yểu có chút buồn bã.
Chẳng lẽ, đã biết mình là xuyên không qua, chứ không phải con gái ruột của ông ấy sao?
Cô có cả bụng câu hỏi muốn hỏi.
Tại sao cô từ Khương Yểu của xã hội hiện đại lại biến thành Khương Yểu của giới tu chân?
Lại tại sao từ nhỏ đã được cha nuôi lớn?
Cô cảm thấy có một lớp sương mù bên cạnh.
Mà sự xuất hiện của Khương Diễn Chi ngày hôm nay, khiến cô mơ hồ cảm thấy.
Sự thật, có lẽ sắp lộ diện rồi.
“Người đẹp Hoắc, sau khi về nước, em muốn về Giang Thành, học xong rồi về Đế Đô.”