Chìm đắm trong việc chơi điện thoại, không thể thoát ra.

Đôi mắt gấu trúc của Khương Yểu lộ vẻ khao khát lớn lao, hận không thể cày thêm ba ngày ba đêm nữa.

Chỉ là Trương bà trước mặt sao càng lúc càng run.

Không ngờ, bình thường không dám thở mạnh, tồn tại mờ nhạt trong nhà, đứa con gái nuôi này lại có tâm cơ như vậy!

Vừa rồi nhìn kỹ lại, hình như có chỗ nào không giống.

Đứa đại tiểu thư luôn nhẫn nhục chịu đựng, nhu nhược yếu đuối bỗng chốc khí chất thay đổi mạnh mẽ như vậy, chắc chắn là ảo giác.

Trương bà thu lại vẻ oán hận phẫn nộ trong mắt, cúi đầu đáp một tiếng vâng.

Nào biết bây giờ, dưới vẻ mặt bình thản của Khương Yểu là sự phấn khích.

Đồ ăn à!

Từ sau khi Trúc Cơ đã bắt đầu tích cốc, Tu Chân giới không còn ăn những thứ tục vật này của phàm thế nữa, sợ ngũ cốc tạp chất của phàm thế làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của tu tiên.

Trời mới biết cô thèm khát những món ăn mỹ vị chốn nhân gian này bao lâu rồi.

Đêm qua cô đã đói cồn cào từ nửa đêm!

Khương Yểu rơi lệ, cô đã 500 năm không được ăn cơm rồi.

Dù Trương bà chỉ xào qua loa một quả trứng, sau khi quét sạch sành sanh như một cơn gió, Khương Yểu vẫn hài lòng ợ một cái, thơm, thật sự quá thơm.

Khương Yểu luôn có tinh thần tự an ủi, thu dọn một chút, mặc áo sơ mi trắng dáng rộng, quần jean ống rộng, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang rồi ra ngoài.

Cô không định ngoan ngoãn ở nhà họ Khương làm pháo hôi, hơn nữa cô và Khương Yên Nhiên đã kết oán từ trước.

Để ngăn chặn tổng tài phía sau cô ta hại mình, cô nhất định phải ra tay trước, dùng tiền đ-ập ch-ết hắn.

Bây giờ với cô, cái khó là kiếm tiền!

Đúng vậy, cô thật sự rất nghèo!

Nguyên chủ dưới sự dẫn dụ của Khương Yên Nhiên đã từ chối tiền tiêu vặt hàng tháng của nhà họ Khương, chỉ có một tấm thẻ ngân hàng do cha nuôi đưa cho, ước chừng là tiền mồ hôi nước mắt mà ông chắt chiu dành dụm, nguyên chủ cũng chưa từng tiêu.

Khương Yểu đau đầu, từ xa hoa xuống tằn tiện thật khó quá đi!!

Vì đang là giữa mùa hè nóng nực, khu phố đồ cổ không đông người lắm, hàng quán ven đường tiểu thương dường như đều mất hết sức lực, phần lớn mặc áo ba lỗ, đội nón lá tránh nóng dưới bóng cây.

Chỉ thấy một cô gái, quấn kín mít, thân hình g-ầy gò ôm một thanh trường kiếm được bọc trong vải.

Ngó nghiêng xung quanh một vòng, rồi thản nhiên ngồi xuống một góc, trông vô cùng lạc quẻ với xung quanh.

Có người tò mò, kéo giọng hỏi:

“Cô gái, cô bán cái gì đấy?"

Cô gái không vội vã mở bọc ra, cẩn thận lấy ra một món đồ trông kỳ quặc như sắt vụn, tiếp đó lấy ra một cái chậu inox đặt bên cạnh.

Người bên cạnh càng nhìn càng thấy lạ.

Đến khu chợ đồ cổ này để lấy hàng kém chất lượng ra l.ừ.a đ.ả.o không phải không có, nhưng đường đường chính chính mang đồ nát ra bán thì hiếm thấy.

Chiều tối, trời bắt đầu mát mẻ hơn, không khí dễ chịu thư thái.

Khu phố đồ cổ người qua kẻ lại, mỗi gian hàng đều có người dừng chân.

Chỉ riêng gian hàng của Khương Yểu vẫn vắng như chùa Bà Đanh.

Khương Yểu nhíu mày, xem ra chỉ có thể tung ra “vũ khí bí mật".

Cô lấy từ trong túi ra món v.ũ k.h.í bí mật mua được ở chợ sáng nay, người bán hàng nói chỉ cần có nó, thì có thể quảng cáo rộng rãi, đúng là một công cụ đắc lực trong việc buôn bán.

Chỉ thấy mắt Khương Yểu sáng rực lên, nóng lòng nhấn nút.

“Bán kiếm đây, bán kiếm đây, mua kiếm tặng chậu, tặng chậu inox, bán kiếm đây, bán kiếm đây..."

Tiếng rao quen thuộc này vang vọng khắp chợ đồ cổ.

Khoảnh khắc này không khí trở nên im lặng lạ thường, như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng.

Khương Yểu cực kỳ hài lòng, người bán hàng không lừa mình.

Đám đông:

Lần gần nhất thấy cạn lời như thế này là lần trước.

Khương Yểu hoàn toàn không cảm thấy có gì sai trái.

Trong tiếng rao ma mị tẩy não, thực sự có vài ba người dừng chân trước quầy.

“Cục sắt vụn này, cô bé có phải đi nhầm chỗ rồi không?

Trạm phế liệu cách đây 100 mét về hướng Tây Nam kìa."

Có người không nhịn được xen vào.

Không có mắt nhìn!!

Những kẻ phàm nhân ngu ngốc này!!

Khương Yểu tức giận phồng má, đây là bảo bối tâm can của cô đấy.

“Chú không biết thôi, đây là thanh kiếm tốt tuyệt thế vô song, không gì sánh bằng trên trời dưới đất, c.h.é.m sắt như bùn, thổi lông tóc đứt."

Khương Yểu dừng lại, hơi chột dạ nói:

“Tất nhiên, nó bây giờ hơi cùn, nhưng chỉ cần gặp được người hữu duyên, chắc chắn sẽ một bước lên mây, vang danh thiên hạ."

Đám đông:

Cô cứ thổi đi nhé.

“Này này, đừng đi mà chú!!

Giảm giá bán đây!!

Thật sự là kiếm tốt tuyệt thế mà!

Đây là gia bảo của cháu đấy."

Khương Yểu ngồi xổm dưới đất, rũ rượi, kiếm được ít tiền thật quá khó khăn.

“Cô... gia bảo này bán thế nào?"

Một lúc sau, một giọng nói vang lên, giọng trầm thấp, từ tính như băng như tuyết, lạnh lẽo thấu xương.

Khương Yểu vô thức ngẩng đầu, sững sờ.

Người đàn ông cao 1m88, bộ vest đen cao cấp tôn lên bờ vai rộng, eo thon, chân dài hoàn hảo.

Đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan sâu sắc, không thừa không thiếu một phân.

Một khuôn mặt như sủng nhi được tạo hóa ưu ái, ngũ quan hoàn hảo dưới ánh hoàng hôn phía sau càng thêm mê người.

Khí chất mạnh mẽ khiến da đầu người ta tê dại, không dám nhìn thêm lần thứ hai.

Chỉ là người có khí chất mạnh mẽ như vậy lại trông vô cùng lạc quẻ trong tiếng rao ma mị kia.

Khương Yểu nhìn đến ngẩn ngơ, đây tuyệt đối là người đẹp nhất mà cô từng thấy trong đời này, không, là ba đời!

Đẹp thì đẹp thật, còn mang theo chút nguy hiểm cấm d.ụ.c.

Khương Yểu vốn gan lớn hơn người, không kìm được thốt lên:

“Người đẹp, chúng ta có phải từng gặp nhau ở đâu không?"

Hoắc Diệp Đường:

...

Lâm Sâm:

...

Lần đầu tiên thấy có người dám “thả thính" chủ t.ử kiểu này, thực sự quá gan dạ.

Lâm Sâm tò mò nhìn thanh kiếm sắt vụn đó, cũng không có gì đặc biệt.

Đôi mắt lạnh lẽo như đầm đêm của Hoắc Diệp Đường vẫn như cũ lạnh lùng.

Chỉ riêng khi nhìn thanh kiếm trong tay Khương Yểu, anh khẽ nhíu mày không thể nhận ra, lãnh đạm liếc nhìn người phụ nữ trước mắt.

Cô gái trước mắt dường như cũng không có gì đặc biệt, mũ lưỡi trai và khẩu trang đã che khuất bảy tám phần khuôn mặt cô.

Chương 4 - Xuyên Sách: Nữ Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia