Lưu Ngọc Trạch nhân cơ hội lại phổ biến thêm một chút kiến thức nhỏ cho Vân Hướng Vãn.

Ai bảo nàng đọc sách không nghiêm túc, những thiết lập nhỏ này là một cái cũng chẳng nhớ nổi.

“Đại sư huynh đây là linh thạch huynh thắng được.”

Lúc này Thi Dao đi nhận linh thạch về vẻ mặt tươi cười chạy nhỏ tới.

Do số người đặt cược Ly Tang thắng đặc biệt ít nên tỷ lệ đền tiền cao rồi.

Tiền cược mười khối linh thạch trung phẩm cứng rắn lật lên gấp năm lần, cũng coi như có một chút thu hoạch nhỏ.

“Sư huynh không lấy đâu muội cứ giữ lấy hết đi.”

Lưu Ngọc Trạch giơ tay xoa xoa đầu nàng một cách nuông chiều.

Chỉ cần nàng không dở chứng thì mọi chuyện đều dễ nói.

“Cảm ơn đại sư huynh!”

Thi Dao cất linh thạch vào cười tươi đến mức không thấy mặt trời đâu.

“Vậy…… chúng ta quay về Linh Phong Sơn?”

Vân Hướng Vãn phát hiện bản thân trong vô thức đã bị một đám đệ t.ử Linh Phong Sơn vây quanh ở chính giữa rồi.

Lúc này nàng mà lại lén lút chuồn đi một mình thì có vẻ không tốt lắm.

“Về!

Chúng ta về nhà!”

Thi Dao vung tay hô lớn.

Vân Hướng Vãn nhìn thoáng qua góc nghiêng khuôn mặt nàng dưới ánh mặt trời, không nhịn được khẽ mỉm cười.

Xem ra cũng không phải là hết thu-ốc chữa.

Chỉ là đứa trẻ quen được nâng niu trong lòng bàn tay không chịu nổi sự lạnh nhạt đột ngột mà thôi, cũng là chuyện thường tình.

Thế là cả đoàn người chỉnh tề, rầm rộ bay về phía Linh Phong Sơn.

So với sự ảm đạm thê lương của các đỉnh khác thì ở đây lại là một phái hòa hợp.

Bởi vì Linh Phong Sơn phần lớn là luyện d.ư.ợ.c sư, nhiều người không giỏi chiến đấu nên số người báo danh tham gia thi đấu rất ít, đòn giáng phải chịu cũng nhỏ nên vẫn có thể duy trì bầu không khí vui vẻ.

Giữa đường Thi Dao dưới sự ra hiệu của Lưu Ngọc Trạch chậm rãi tiến lại gần Vân Hướng Vãn, rụt rè thốt ra một câu:

“Phong chủ xin hãy tha lỗi cho sự vô lễ trước đây của con.”

“Không sao.”

Vân Hướng Vãn xua tay tỏ vẻ hoàn toàn không bận tâm.

Nàng có ý kiến với một phần nhỏ người ở Tiên Kiếm Tông nhưng không phải đối với tất cả mọi người.

Còn về những chuyện gây gổ nhỏ nhặt kia nàng áp căn sẽ không để tâm.

Thi Dao thấy Vãn Dạ vậy mà lại dễ nói chuyện như thế tâm trạng căng thẳng lập tức thả lỏng ra.

“Cảm ơn Phong chủ.”

Chào hỏi xong thì ngoan ngoãn lui sang một bên.

Cả quá trình thuận lợi hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng.

Đại sư huynh quả nhiên không nói sai Phong chủ là một người rất dễ chung sống.

Cùng lúc đó tại đỉnh Tứ Tướng.

Hoắc Vô Thương ngồi xếp bằng trên mặt đất, lòng bàn tay Vạn Hầu Trường Lang đặt trên đỉnh đầu hắn, trong lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng xanh lục.

Đúng vậy lão là mộc hệ đơn linh căn.

Ngoài thiên phú tốc độ tu luyện nhanh ra lão cũng sở hữu lực lượng chữa lành, sánh ngang với đan d.ư.ợ.c chữa thương lục phẩm.

Do đó lão không phải là luyện d.ư.ợ.c sư cũng không phải là y sư nhưng lại hiểu biết khá thấu triệt về bệnh lý và c-ơ th-ể con người.

Nhưng sau một hồi kiểm tra phát hiện Hoắc Vô Thương khỏe mạnh vô cùng, chỉ có linh lực trong c-ơ th-ể có chút hỗn loạn nhưng chải chuốt lại một chút là khôi phục bình thường.

Hoàn toàn không đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng việc hắn đột nhiên nổi điên muốn g-iết người là thế nào?

Hoắc Vô Thương đứa trẻ này tuy ít nói ít cười nhưng luôn coi trọng vinh dự của tông môn, chắc chắn sẽ không ở đại hội tông môn g-iết hại đồng môn không phân biệt trắng đen như vậy.

Chẳng lẽ……

Ánh mắt Vạn Hầu Trường Lang lạnh lùng xuống sau đó vỗ nhẹ một cái không nặng không nhẹ lên đỉnh đầu Hoắc Vô Thương.

Người sau u u tỉnh lại lúc nhìn thấy Vạn Hầu Trường Lang cũng không quên ôm quyền hành lễ.

“Thái thượng trưởng lão.”

“Vô Thương con có còn nhớ trước đó đã xảy ra chuyện gì không?”

Vạn Hầu Trường Lang thấy hắn biểu hiện khá bình thường đột nhiên lại không chắc chắn nữa rồi.

Không bị đoạt xá sao?

Cũng đúng lão vừa mới kiểm tra mấy lần thức hải của Hoắc Vô Thương không có bất kỳ vấn đề gì.

Không thể nào bị đoạt xá được!

Nhưng lão vẫn không nhịn được hỏi thêm vài câu.

“Thái thượng trưởng lão con g-iết hại đồng môn có tội xin ngài hãy trách phạt.”

Hoắc Vô Thương lập tức cúi đầu thấp hơn nữa.

Nghĩ đến chuyện xảy ra trước đó hắn sinh lòng hối lỗi, thái độ vô cùng chân thành.

Vạn Hầu Trường Lang nhìn sâu vào Hoắc Vô Thương một cái.

“Ta chỉ coi như con tâm cảnh không ổn định không cẩn thận đi chệch hướng lỡ tay g-iết người.

Nhưng con phải đảm bảo với ta trong các trận thi đấu sau này không được để xảy ra tình trạng như hôm nay nữa nếu không con không được phép lên đài thi đấu nữa.”

“Thái thượng trưởng lão xin hãy yên tâm tình trạng này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần thứ hai.”

Hoắc Vô Thương lập tức cam đoan.

“Lui xuống đi hãy điều chỉnh lại tâm cảnh của mình cho tốt chuẩn bị cho vòng thăng hạng năm ngày sau.”

“Rõ thưa Thái thượng trưởng lão.”

Hoắc Vô Thương rời đi không lâu động phủ của Vạn Hầu Trường Lang lại chào đón một người khác.

“Sư phụ.”

Người đến vậy mà lại là Liễu Phong chủ người đã đưa Ngu Thương đi.

Nàng vừa bước vào liền cung kính hành lễ một cái.

“Đứng lên đi.”

Vạn Hầu Trường Lang một tay chắp sau lưng một tay làm động tác nâng nhẹ.

“Tạ sư phụ.”

Liễu Phong chủ cung kính tạ ơn xong sau đó mới đứng dậy.

“Chuyến này đến đây chắc hẳn là có chuyện muốn nói với ta sao?”

Vạn Hầu Trường Lang hiếm khi thấy nàng có dáng vẻ vội vã như thế này.

“Sư phụ ngài có điều không biết sau khi ngài đi Lương Hoành của đỉnh Vân Đỉnh và đồ đệ truyền thừa Ngu Thương của con cũng xảy ra tình trạng tương tự như Thiếu tông chủ.”

Liễu Phong chủ đem chuyện sau đó kể lại chi tiết với Vạn Hầu Trường Lang.

Người sau nghe xong sắc mặt càng lúc càng trang nghiêm.

“Ý của con là tất cả chuyện này đều có liên quan không thoát khỏi cái người tên là Vân Diểu Diểu kia sao?”

“Thái thượng trưởng lão nàng ta vô cùng khả nghi.”

Liễu Phong chủ ngưng giọng nói.

“Đem Lương Hoành và Ngu Thương đều dẫn tới đây bản tọa muốn đích thân xem xét kỹ lưỡng.”

Vạn Hầu Trường Lang đều đã dùng đến hai chữ ‘bản tọa’ rồi có thể thấy mức độ coi trọng cao độ đối với chuyện này.

Bất luận là Hoắc Vô Thương, Lương Hoành hay Ngu Thương đều là những thiên tài hiếm thấy của Tiên Kiếm Tông bọn họ là niềm hy vọng cho sự lớn mạnh của tông môn trong tương lai.

Nhưng hiện tại lại có kẻ to gan lớn mật đến mức ra tay với bọn họ đây chẳng phải là công nhiên thách thức Tiên Kiếm Tông thách thức Vạn Hầu Trường Lang lão sao?

“Thái thượng trưởng lão con đi dẫn bọn họ tới đây ngay.”

Cùng lúc đó Vân Diểu Diểu thông qua Hoắc Vô Thương đem cuộc nói chuyện giữa Vạn Hầu Trường Lang và Liễu Phong chủ đều lọt vào tai.

“Đại nhân bọn họ chắc không tra ra được gì chứ?”

【Ta là vị thần vô sở bất năng sao có thể để bọn họ tra ra được gì chứ?

Bản thân ngươi chú ý một chút đừng có nói hớ là được.】

Vân Diểu Diểu thở phào nhẹ nhõm.

“Đại nhân yên tâm con sẽ không nói hớ đâu.

Nếu bọn họ cái gì cũng không tra ra được thì chắc chắn sẽ vẫn để Hoắc Vô Thương lên đài.

Kế hoạch của chúng ta vẫn có thể tiến hành bình thường.”

【Như vậy là tốt nhất sau này mỗi một hạt giống Hoặc Tâm ngươi đều phải thận trọng sử dụng.】

“Tuân lệnh Đại nhân.”

Nói xong trong mắt nàng bắt đầu tràn ngập sương mù màu hồng không khí xung quanh cũng theo đó ngọt ngào thêm vài phần.

Phía bên kia trong Linh Phong Sơn lại là một phái hòa hợp.

Không hòa hợp đến mức có chút quá đáng rồi.

Trước căn nhà cỏ Vân Hướng Vãn dừng bước xoay người nhìn Lưu Ngọc Trạch và những người khác đang đứng thành hai hàng ngay ngắn.

Nàng đi một bước.

Bọn họ đi một bước.

“Các người…… có chuyện gì sao?”

“Không có chuyện gì chỉ là muốn tiễn Phong chủ về động phủ mà thôi.

Hiện tại ngài đã đến nơi vậy đệ t.ử liền cáo lui.”

Lưu Ngọc Trạch nói xong còn ôm quyền cúi người lễ số làm gọi là vô cùng đầy đủ.

Các đệ t.ử khác cũng học theo hành lễ sau đó lại xoay người rời đi một cách đồng loạt.

Động tác này Vân Hướng Vãn chỉ có thể cho 8.5 điểm thôi bởi vì nàng có 1.5 lời muốn nói.

Thấy người đã đi hết rồi Vân Hướng Vãn vội vàng chạy nhỏ một mạch lẻn vào trong phòng.

Ở trước mặt bọn họ phải giữ hình tượng của một vị Phong chủ thật sự quá mệt mỏi rồi.

Sau khi vào phòng thả thân ngoại hóa thân ra nàng liền dẫn Tiêu Ký Bạch đ-âm đầu vào trong không gian.

“Người vừa rồi là phân thân của nàng sao?”

Tiêu Ký Bạch sau khi tiến vào không gian hóa thành nhân hình mới lên tiếng hỏi.

Vân Hướng Vãn gật đầu.

“Vâng là thân ngoại hóa thân mà ta dùng hạt giống Hoặc Tâm không phải là Quả Thế Giới luyện chế thành.”

“Rất giống.”

Nếu không dụng tâm thì là mức độ mà hắn cũng không nhìn ra ngay được.

“Chỉ là rất giống thôi sao?”

Vân Hướng Vãn bĩu môi.

“Ta không giống với những người khác.”

Truy đuổi qua mấy kỷ nguyên bất luận nàng biến thành bộ dạng gì hắn đều có thể nhận ra được.

“Thế cũng đúng những người khác không nhận ra được là tốt rồi.”

Vân Hướng Vãn nói xong ngồi phịch xuống ghế đ-á.

“Nếu hạt giống Hoặc Tâm đã thanh lọc rồi có thể luyện thành thân ngoại hóa thân thì nàng nên chuẩn bị thêm mấy bộ nữa.”

Loại thân ngoại hóa thân có thể lấy giả làm thật này càng nhiều càng tốt có thể giảm bớt rất nhiều rủi ro cho bản thân chủ nhân.

“Ta cũng muốn thế nha nhưng trong não Vân Diểu Diểu kia có một thứ nguy hiểm.

Ta đang đợi Hoắc Bác Diên và Tào tông chủ kia xem ai đột phá Hóa Thần trước để dẫn tới chín chín đại thiên kiếp nha.”

Cùng với việc ngày càng nhiều sự việc được tiết lộ mức độ tin tưởng của Vân Hướng Vãn đối với Tiêu Ký Bạch cũng ngày càng cao.

Độ gắn bó lên tới 98 điểm!

Con số này đã là mối quan hệ kiểu móc nối ruột gan không chuyện gì là không nói rồi.

“Thiên kiếp có tác dụng gì?”

Tiêu Ký Bạch mặc một bộ đồ đen trên thắt lưng có một dải thắt lưng hình rồng tóc đen dài cũng buộc đuôi ngựa.

Bớt đi vài phần cứng nhắc trầm ổn thêm một chút khí chất thiếu niên.

Vân Hướng Vãn không nhịn được nhìn thêm vài cái sau đó mới trả lời câu hỏi của hắn.

“Sau khi ta đột phá Diễn Hóa Cảnh phát hiện bản thân vậy mà lại có thể cảm ứng được với lôi kiếp ta có thể điều khiển cường độ của nó.”

“Xem ra thế giới này vẫn chưa đến mức hết thu-ốc chữa.”

Khóe môi Tiêu Ký Bạch khẽ nhếch lên nở một nụ cười thanh thoát.

“Hả?

Lời này có ý gì?”

Vân Hướng Vãn có chút không hiểu.

“Thiên lôi là ý chí của thế giới này và Thiên đạo vốn là một thể.

Nhưng không hiểu vì sao thiên lôi đã thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên đạo có ý chí của riêng mình.”

“Mà nàng là chúa tể của ba ngàn thế giới trong vị diện này thiên lôi đương nhiên sẽ nghe theo sự kêu gọi của nàng.”

“Nhưng nó cũng biết không thể biểu hiện quá rõ ràng nếu không Thiên đạo sẽ ngay lập tức truy lùng ra nàng đem lại tai họa ngập đầu cho nàng.”

Chương 176 - Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia