Y phục được mặc lên người.

Cảm nhận sự mềm mại và thoải mái khắp cơ thể, Sở Trường Phong không thấy vui mừng mà trái lại còn nhíu mày.

"Thế nào? Mặc vào có thoải mái không?"

Thẩm Chỉ chỉnh trang lại y phục cho y, lùi lại nhìn một lượt, ánh mắt bỗng sững sờ.

Sở Trường Phong rất trắng, là một kiểu trắng trẻo của người bệnh nhược, khi mặc trên người bộ trường bào màu đen ánh lên sắc tơ tằm dịu nhẹ, cả người toát lên vẻ tà mị pha chút yếu ớt.

"Ực..."

Nàng không tiền đồ mà nuốt nước miếng một cái.

Sở Trường Phong vuốt ve lớp vải y phục, ngước mắt nhìn nàng: "Còn đồ của nàng đâu?"

Sở Cẩm Trung và Sở Cẩm Niên vừa nghe thấy vậy, chẳng còn tâm trí đâu mà kích động nữa, vội vàng xúm lại.

"Nương, người có mua không? Có phải là váy đẹp không ạ?"

"Nương mặc váy đẹp chắc chắn là sẽ rất xinh!"

Sở Trường Phong nhìn chằm chằm vào Thẩm Chỉ.

Bị bọn họ nhìn như vậy, Thẩm Chỉ có chút chột dạ, nhưng vừa nghĩ tới trong tủ vẫn còn một đống y phục của nguyên thân, không bộ nào hỏng mà đường kim mũi chỉ còn rất tốt, nàng liền lập tức lấy lại tự tin.

"Ta không mua, mấy cha con không có lấy mấy bộ đồ, còn y phục của ta nhiều đến mức đếm không xuể, mặc còn chẳng hết kia kìa."

Sắc mặt Sở Trường Phong trầm xuống, y vụng về cởi y phục ra: "Nàng đem bộ này đi trả đi, bảo người ở tiệm vải đổi cho nàng bộ nào hợp với nàng ấy."

Thẩm Chỉ nhíu mày: "Chàng có ý gì? Y phục ta mua cho chàng, chàng không thích sao? Ghét bỏ đến vậy à?"

Giọng nàng đột ngột cao lên khiến Sở Cẩm Trung và Sở Cẩm Niên sợ tới mức không dám hé răng, chỉ biết lo lắng nhìn hai người.

Sở Trường Phong định tiếp tục cởi, Thẩm Chỉ liền nắm c.h.ặ.t lấy tay y: "Không được cởi! Bộ y phục này chàng phải mặc cho ta, không mặc cũng phải mặc!"

"Thẩm Chỉ..." Sở Trường Phong khó nhọc thở ra một hơi: "Loại tơ lụa này đắt đỏ lắm, nàng mua nó làm gì? Ta là một phế nhân nằm liệt giường, mặc loại y phục này làm chi cho phí?"

Thẩm Chỉ mím c.h.ặ.t môi.

"Nàng nghe lời đi, mang đi trả rồi sắm cho mình một bộ."

Không hiểu sao, hốc mắt Thẩm Chỉ đột nhiên nóng lên.

Sở Trường Phong vẫn tiếp tục cởi đồ, loay hoay mãi y mới cởi được lớp ngoại bào.

Thẩm Chỉ: "Sở Trường Phong, nếu chàng còn không nghe lời, cứ khăng khăng đòi cởi bộ y phục ta tặng ra, vậy ta sẽ bán phắt Sở Niên Niên đi! Đến cả Sở Sở Trung ta cũng bán luôn!"

"Nấc~"

Sở Cẩm Niên vì quá kinh hãi mà nấc cụt một cái.

Sở Cẩm Trung cũng ngây người ra.

Hai đứa nhỏ hoàn toàn không ngờ được mình lại gặp phải tai bay vạ gió như vậy.

"Chàng nghe thấy chưa? Ta thật sự sẽ bán bọn trẻ đi đấy! Để chúng còn nhỏ đã phải đi làm công cho nhà người ta! Chàng chẳng lẽ không biết ta độc ác thế nào sao, mấy chuyện này ta đều làm được hết!"

Sở Cẩm Trung và Sở Cẩm Niên bất giác co rúm lại thành một đoàn.

Dáng vẻ nhỏ bé đáng thương lại bất lực, chỉ biết tội nghiệp nhìn Thẩm Chỉ.

Thẩm Chỉ liếc nhìn hai đứa nhỏ, cố nhịn cười để tiếp tục đối đầu với Sở Trường Phong.

"Tóm lại chàng cứ tự mình xem mà làm!"

Nàng hung hăng thốt ra câu đó rồi khoanh tay trước n.g.ự.c, không nói thêm lời nào.

Sở Trường Phong nhìn về phía hai đứa nhỏ đang tội nghiệp.

"Cha... Cha, Niên Niên không muốn bị bán đi đâu..."

"Cha... Sở Trung cũng không muốn..."

Thẩm Chỉ: "Nhìn đi nhìn đi! Chàng tự mình nhìn cho kỹ, hai nhi t.ử của chàng đều không muốn bị bán đi đâu. Nếu thật sự bán chúng đi, đời này chẳng còn ai phụng dưỡng lúc chàng già yếu nữa! Lúc ấy chàng chỉ còn thui thủi một mình, ta cũng không cần chàng nữa!"

Sở Trường Phong bỗng nhiên cảm thấy buồn cười một cách kỳ lạ.

"Chàng tự mình mà cân nhắc cho kỹ đi!"

Sở Cẩm Niên đột ngột kéo tay Sở Trường Phong, khẽ giật giật: "Cha, hay là người cứ cân nhắc một chút đi mà, được không?"

Sở Cẩm Trung nhìn Thẩm Chỉ một cái, Thẩm Chỉ nháy mắt với y, tiểu gia hỏa lập tức hiểu ý, lao tới ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Sở Trường Phong: "Cha, sau này con sẽ hiếu kính người, cả đời đối tốt với người, người cứ cân nhắc một chút đi được không?"

Sở Trường Phong bất lực: "Các con là mấy đứa ngốc sao? Lâu như vậy rồi mà chẳng tiến bộ chút nào."

Hai đứa nhỏ tủi thân bĩu môi.

"Thẩm Chỉ, nàng dùng lời lẽ như vậy để lừa gạt ta, chính nàng có tin không?"

Thẩm Chỉ khẽ ho một tiếng: "Đây đâu phải lừa gạt? Đây là đe dọa!"

Sở Trường Phong thở dài: "Nàng tự nói xem, bộ y phục này tốn bao nhiêu tiền?"

Thẩm Chỉ mấp máy môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hai lượng... hơn hai lượng bạc một chút..."

Sở Trường Phong hít vào một ngụm khí lạnh, cả người suýt chút nữa thì ngất đi.

"Hai lượng?!"

"Đúng thế! Hai lượng!" Thẩm Chỉ bướng bỉnh: "Hai lượng thì đã thấm tháp gì? Ta có thể kiếm được rất nhiều tiền, chàng cứ chờ mà xem, đến mùa đông chúng ta sẽ xây nhà mới!"

Sở Trường Phong trừng mắt nhìn nàng: "Đem đi trả đi! Nhà ai mà nam nhân lại mặc bộ đồ tận hai lượng bạc chứ?!"

Thẩm Chỉ: "Không trả, thích mặc thì mặc, không thích thì ném vào lò lửa mà đốt quách đi!"

Sở Trường Phong huyệt thái dương giật liên hồi: "Nàng nghe lời đi."

"Hiện giờ chàng không phải là chủ gia đình đâu, đợi khi nào chàng đứng lên được, có thể ngồi ngang hàng với ta rồi hãy nói."

Nói xong, nàng thong thả bước ra khỏi cửa.

"Hai lượng bạc... thật là nhiều bạc quá đi..." Sở Cẩm Niên ở bên cạnh nhỏ giọng cảm thán.

Sở Cẩm Trung: "Ừm ừm, đúng là quá nhiều luôn! Mua nhiều y phục như vậy, Nương còn bạc không nhỉ?"

"Đệ không biết nữa, ai... hay là y phục của đệ cũng đem trả đi, đồ cũ của đệ vẫn còn mặc được mà, mặc cũng thoải mái lắm."

Sở Cẩm Trung: "Đồ của huynh cũng vậy, huynh cũng không cần y phục mới."

"Ca ca..."

Đang nói, Sở Cẩm Niên lại không nhịn được mà muốn thân thiết với ca ca, nhưng vừa gọi một tiếng "ca ca", thân hình y bỗng khựng lại như bị điểm huyệt, rồi hướng về phía Sở Cẩm Trung "hừ" một tiếng, sau đó chạy mất.

Sở Cẩm Trung đưa mắt nhìn theo bóng dáng đệ đệ chạy xa, trong lòng lại cảm thấy hụt hẫng.

Thẩm Chỉ ngồi trong sân mà hậm hực.

Nàng đã phải khó khăn lắm mới thuyết phục được bản thân mua bộ đồ đắt tiền như vậy, tất cả chỉ vì muốn y được thoải mái hơn một chút.

Kết quả thì sao?!

Cái người kia một chút cũng không hiểu cho lòng tốt của nàng!

Quả nhiên! Nam nhân thối tha cho dù có đẹp mã đến đâu thì vẫn cứ là nam nhân thối tha thôi!

Thẩm Chỉ tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thật sự chỉ muốn đ.ấ.m cho y một trận!

"Nương..."

Sở Cẩm Niên rón rén tiến lại gần nàng: "Người đừng đau lòng... Nương... đừng buồn mà..."

Thẩm Chỉ dang rộng hai tay: "Bé con, qua đây."

Sở Cẩm Niên run rẩy: "Ơ... dạ... qua đó làm gì ạ?"

Y đâu có dám qua, ngộ nhỡ Nương đem y đi bán thật thì biết làm sao?

"Bảo con qua thì con cứ qua đi, giờ đến cả con cũng không nghe lời ta nữa sao?" Giọng điệu của Thẩm Chỉ tràn ngập vẻ thất vọng.

"Con không phải không muốn qua." Tiểu gia hỏa nhíu đôi mày nhỏ: "Nhưng mà... nhưng mà con sợ người sẽ bán con đi mất..."

"......"

"Người thật sự sẽ không bán con chứ? Vừa nãy người còn bảo là sẽ bán con và ca ca mà..."

Y bĩu môi, vừa có vẻ phòng bị lại vừa tủi thân.

Nhân lúc y đang cúi đầu buồn bã, Thẩm Chỉ đột ngột lao tới, ôm chầm lấy y vào lòng.

"Á á á!!!"

Tiểu gia hỏa sợ tới mức kêu la t.h.ả.m thiết: "Đừng bán con! Đừng bán con mà! Hu hu hu!"

Ôm lấy thân hình nhỏ nhắn mềm mại này, Thẩm Chỉ cọ cọ vào đầu y, rồi lại cọ vào má y, cảm giác bực bội trong lòng lập tức tan biến.

"Niên Niên ngốc, Nương đâu có nỡ bán con chứ, mãi mãi cũng không nỡ, vừa nãy là trêu con thôi."

Chương 64: Tiểu Phu Thê Cãi Vã - Xuyên Thành Ác Phụ, Ta Dựa Vào Mỹ Thực Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia